Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn - Chương 426: Cũng Nên Để Ông Nội Biết Rồi
Cập nhật lúc: 2026-02-24 03:08:27
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lê Cửu Nguyên cùng Tô Miêu hai ngày tàu hỏa, cuối cùng cũng đến Nam Biên Cảnh.
"Ba , lâu gặp." Lê Hân nhận lấy hành lý họ, "Trên đường vẫn chứ ạ?"
"Khá ... Ấy , con đừng xách, cái nặng lắm." Tô Miêu thấy Lê Hân định xách đồ, vội vàng ngăn , "Con bây giờ đang mang thai, nhất vẫn là đừng xách vật nặng."
"Cũng vẫn mà?"
"Con m.a.n.g t.h.a.i đầu kinh nghiệm, ." Tô Miêu xong, kéo Lê Hân qua đ.á.n.h giá từ xuống một chút, "Ừm ừm, tồi, béo lên chút , xinh đấy!"
Cô gầy nhanh, béo lên cũng nhanh, gần đây bù một chút, tinh thần cũng tệ.
Tô Miêu lúc trong lòng ngược thêm một tia thả lỏng, bà chỉ sợ Lê Hân lúc m.a.n.g t.h.a.i phản ứng t.h.a.i kỳ kích thích: "Có thể ăn cái gì thì cứ ăn cái đó, đừng sợ kén ăn."
Phụ nữ t.h.a.i vốn dĩ ăn ít chia nhiều bữa, nếu , những phản ứng sinh lý khi m.a.n.g t.h.a.i sẽ hành hạ Lê Hân c.h.ế.t mất.
"Đương nhiên là , tay nghề nấu nướng của Tam Mao khá, đồ ăn cũng ngon, con cũng kén ăn gì cả." Lê Hân híp mắt mở miệng.
Tam Mao là một robot quản gia năng, đối với phương diện ăn uống nghiên cứu thấu đáo , bữa ăn cho bà bầu cũng đều nó sàng lọc nghiêm ngặt, giữ đều là những thứ cô thể ăn .
"Anh trai bọn họ vẫn khỏe chứ ạ?"
"Ừ, bọn nó cũng chuyện con m.a.n.g t.h.a.i , vốn định thể qua đây thăm con, nhưng trong quân đội sự tình thực sự quá nhiều, bọn nó dứt ." Tô Miêu , còn lấy những món quà nhỏ đặc biệt mua .
Đều là quà nhỏ tặng cho mấy đứa trẻ, qua tinh xảo.
"Còn mấy cây nhân sâm núi nữa, đều là tặng cho con, trẻ con đời còn một thời gian nữa, nhiều thứ cũng cần dùng đến đồ quá ."
Những thứ đều là Tô Miêu và Lê Cửu Nguyên quản ngàn dặm xa xôi đặc biệt mang tới, là một tấm lòng của họ.
"Vừa cầm mấy cây nhân sâm núi , để Tam Mao hầm canh gà gì đó, thể con tẩm bổ cho , đến lúc đó sinh nở cũng dễ dàng hơn chút."
"Tay nghề của Tam Mao , nhất định thể ngon."
Lê Hân dẫn bên trong, khi thấy câu khen ngợi , Tam Mao đầu tiên là sửng sốt một chút, nhanh, liền lộ một biểu cảm nhỏ hổ: (⁄ ⁄•⁄ω⁄•⁄ ⁄)
Hi hi~
Mẹ Tô khen nó nè!
"Có Tam Mao chăm sóc con, cũng yên tâm ." Tô Miêu gật đầu, cũng chủ động sờ sờ đầu Tam Mao.
"Phòng ngủ phụ , hôm qua dọn dẹp xong cho ba , ba xem xem thiếu cái gì , để con bảo Bắc Thần mua."
"Rất hài lòng , chúng đều tùy ý mà."
Nhìn thấy Tô Miêu và Lê Cửu Nguyên khá hài lòng đối với thứ ở đây, Hạ Bắc Thần lúc mới chủ động chỉ điểm, đặc biệt sắp xếp đồ đạc từng cái một.
Phòng ngủ phụ cũng để dư thừa đồ vật gì, thoạt qua, hình như chỉ một cái giường, bên cạnh còn một ít sách vở, sạch sẽ gọn gàng, chủ yếu là Lê Hân nghĩ đến thói quen của họ, phòng ngủ trống trải chút còn thể để họ để cái gì thì để.
"Chúng ở đây thời gian cũng quá lâu, còn phiền các con tốn nhiều thời gian dọn dẹp như ."
Lê Cửu Nguyên thấy thứ ở đây, còn một ít sách vở liên quan đến chuyên ngành của , mặt ông mang theo một nụ chất phác.
Con gái và con rể đều tranh khí, hơn nữa việc đều , thứ trong căn phòng , thực sự là quá tỉ mỉ , chăm sóc đến một vài thói quen nhỏ của ông và Tô Miêu.
"Thế , cho dù chỉ một ngày, bọn con cũng để ba ở cho vui vẻ." Lê Hân chủ nhà, thể để ba ở thoải mái chứ?
Nơi cũng tương đương với một ngôi nhà khác của Lê Cửu Nguyên và Tô Miêu, đồ đạc trong nhà, đương nhiên phù hợp với tâm ý của chủ nhân!
Nhìn dáng vẻ của Lê Hân, Tô Miêu nhịn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dem-quan-hon-my-nhan-om-yeu-bi-thu-truong-an-tuong-du-hon/chuong-426-cung-nen-de-ong-noi-biet-roi.html.]
Lê Hân m.a.n.g t.h.a.i mỗi ngày cũng sống vui vẻ, điều bà cũng yên tâm .
"Cảm giác con mang cái thai, tính khí còn lớn hơn ."
"Mẹ, ba coi nơi là nhà, Hân Hân đương nhiên sẽ tức giận ." Hạ Bắc Thần ôm vai Lê Hân .
"Được , chúng sẽ nhiều nữa, dù căn phòng các con dọn dẹp xong , mỗi một chỗ đều khiến chúng hài lòng." Tô Miêu chủ động mở miệng, xuống mép giường.
Giường chiếu mềm cứng , còn cái gối , tất cả những chỗ nhỏ nhặt, đều là đặc biệt chăm sóc đến tình trạng cơ thể của bà và Lê Cửu Nguyên.
Hạ Bắc Thần trong lúc bận rộn cũng thể rút thời gian và tâm trí đặc biệt chăm sóc bọn họ, chỉ riêng chuyện còn sự coi trọng của Hạ Bắc Thần đối với Lê Hân, cũng đủ khiến bà hài lòng .
"Chủ nhân, em nấu cơm đây~"
Thấy bọn họ đều đang nghỉ ngơi bên trong, Tam Mao đưa nước tới xong, liền lập tức phòng bếp, nơi mới là chiến trường thực sự thuộc về Tam Mao...
Tô Miêu thấy Lê Hân, liền kịp chờ đợi đem tất cả những kiến thức về m.a.n.g t.h.a.i của cho cô , lải nhải niệm mãi.
Hạ Bắc Thần ở bên cạnh còn nghiêm túc hơn cả Lê Hân, còn từ lấy giấy b.út, tỉ mỉ bắt đầu ghi chép.
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Anh tuy rằng cũng tra cứu một ít tư liệu ổ cứng mạng của Tam Mao, nhưng nhạc mẫu là từng trải hàng thật giá thật, vẫn là hấp thu kinh nghiệm của bà đáng tin cậy hơn chút!
"Con cứ như sớm muộn gì cũng chiều hư con bé mất, , nó tự chăm sóc cơ thể , ngược còn để con bận tâm." Lê Cửu Nguyên thấy Hạ Bắc Thần nghiêm túc như khỏi nhắc nhở một câu.
Tuy nhiên, sự hài lòng trong lòng ông đối với Hạ Bắc Thần ngược tăng thêm một chút, cha, tự nhiên hy vọng con gái khi kết hôn coi như trân bảo.
"Mang t.h.a.i bao giờ là chuyện của một , con tự nhiên luôn ở bên cạnh chăm sóc ." Hạ Bắc Thần cũng chút do dự trả lời.
Rất nhanh, bên ngoài liền mùi thơm nhàn nhạt bay tới.
Gà hầm vàng óng tỏa mùi thơm nồng nàn, ớt cùng khoai tây hầm đúng độ, phối với nước sốt màu vàng , khiến kịp chờ đợi liền nếm thử.
Còn thêm các món ăn khác, bao gồm canh cá đặc biệt hầm cho Lê Hân, bàn bày biện đầy ắp tám cái đĩa, một cái bát lớn, năm mặn ba chay, cộng thêm một món canh.
"Sắp thể ăn cơm ." Tam Mao qua đây nhắc nhở bọn họ.
Lê Hân đang định mở miệng gọi, bỗng nhiên liền thấy tiếng gõ cửa vang lên đột ngột bên ngoài.
"Ông thông gia tới , sợ đồ đạc trong nhà các con chuẩn đủ ăn, đưa tới cho các con một ít nguyên liệu nấu ăn." Hạ Vũ Bác ngửi thấy mùi vị trong phòng .
Dô, cháu trai ông đấy chứ!
Vậy mà nhanh như dọn cơm nước lên ?
Hạ Bắc Thần rảo bước qua, mở cửa phòng , thấy Hạ Vũ Bác chút sa sầm mặt mày qua vẻ như đang tức giận, nhất thời còn chút nghi hoặc: "Ông ạ?"
Cũng chính nhân lúc Hạ Bắc Thần mở cửa, Lê Hân nhanh nhẹn thu Tam Mao .
"Con chẳng lẽ định giấu ông cụ Hạ mãi ?" Lê Cửu Nguyên nhắc nhở.
Bọn họ vốn dĩ là một nhà thỉnh thoảng qua , giữa chừng sớm muộn gì cũng sẽ chỗ phát hiện.
Thay vì đợi Hạ Vũ Bác phát hiện truy hỏi bọn họ lòi chuyện , tránh gây hiểu lầm, Lê Hân còn bằng ngay từ đầu chủ động .
Dù gian của Lê Hân ở cấp cũng từng bại lộ , nghĩ đến Hạ Vũ Bác cũng sẽ để ý , chỉ là...
Với cái tuổi của ông, chấp nhận chuyện thể cần chút thời gian.
"Con..." Lê Hân nghĩ nghĩ, cảm thấy cũng lý, "Hầy, con đây là quen , chọn ngày bằng gặp ngày, thì bây giờ luôn !"
Ông nội, ông nhất định trụ vững nhé!