Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn - Chương 456: Một Nhà Bốn Người Đi Chơi
Cập nhật lúc: 2026-02-24 03:08:58
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Là chúng nó lãng phí tình cảm của , đây mới là chuyện quan trọng nhất, đây mới là chuyện quan trọng nhất!" Tam Mao nhấn mạnh, lúc đến thứ ba, Lê Hân liền ấn đầu xuống, nhẹ nhàng vỗ vỗ, ngăn những lời dư thừa.
Trẻ con dần lớn lên, chung quy sẽ ngoài dạo chơi.
Làm cha , bọn họ ngay từ đầu nhận tâm ý của hai bảo bối, chỉ chìm đắm trong công việc của , đây là sự thất trách của bậc cha .
Cũng may, tuổi của hai đứa trẻ cũng tính là lớn, phụ , bọn họ bất luận tỉnh ngộ lúc nào cũng tính là muộn.
"Cuối tuần, ba đưa các con thành phố công viên trò chơi chơi ?" Lê Hân hai đứa nhỏ đang ngoan ngoãn cúi đầu, nhịn đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của chúng, khẽ mở miệng đề nghị.
Lời , hai đứa vốn còn đang căng thẳng lập tức hưng phấn ngẩng đầu lên.
Thậm chí, còn một chút mong đợi.
Bọn chúng vẫn luôn ở trong đại viện gia thuộc , tuy cuộc sống trôi qua cũng coi như đặc sắc, nhưng đều hướng về thế giới bên ngoài.
Thế nhưng, ba mở miệng, khác căn bản dám đưa bọn chúng ngoài, ngay cả Hạ Vũ Bác cũng chú ý tâm tư của Lê Hân và Hạ Bắc Thần!
"Thật sự ạ?" Hạ Vũ Minh khỏi cẩn thận từng li từng tí mở miệng hỏi, sự mong đợi càng thêm nồng đậm.
"Ba bao giờ lừa các con ?" Lê Hân dáng vẻ của bé, ngược chút dở dở .
Nói một cách nghiêm khắc, cô và Hạ Bắc Thần cũng tính là phụ quá nghiêm khắc, chỉ cần là chuyện đồng ý với các con, nhất định đều sẽ .
Hai đứa nhỏ hiện giờ tuy chỉ mới ba tuổi, lẽ là tiếp xúc với những thứ nhiều hơn những đứa trẻ khác, cũng tiên tiến hơn, hiểu cũng nhiều, sẽ tỏ khá trưởng thành, nhưng trưởng thành hơn nữa thì cũng vẫn là trẻ con...
Đợi đến cuối tuần, Hạ Bắc Thần và Lê Hân nghỉ phép, trực tiếp đưa cặp song sinh cùng thành phố.
Hạ Bắc Thần mượn xe của ông cụ.
Hạ Vũ Minh và Hạ Thi Ý hai hai bên, trong mắt chỉ sự hưng phấn tràn đầy, chút tò mò ngó thế giới mới lạ bên ngoài .
"Lát nữa chúng tùy tiện cửa hàng bách hóa mua chút đồ, các con cũng thể xem xem thiếu cái gì, chọn mua cái thiếu." Lê Hân dáng vẻ nhảy nhót tưng bừng hưng phấn của hai đứa, chỉ nắm lấy tay chúng, nghiêm túc .
Thời buổi , bọn buôn bên ngoài cũng ít, chuyện liên quan đến con cái, Lê Hân chỉ hy vọng thể cẩn thận cẩn thận cẩn thận, nhất định đảm bảo chúng đều sống vui vẻ trong tình huống an !
"Vâng ạ!" Cặp song sinh lanh lảnh đồng ý, hai chọn những cuốn sách mà thích.
Hạ Vũ Minh mua, rõ ràng là liên quan đến v.ũ k.h.í các loại, mà Hạ Thi Ý thì xem sách thuật phòng cho nữ.
Hạ Bắc Thần: "..."
Con gái thiếu tâm nhãn ?
Muốn học thuật phòng thì dạy là !
Lê Hân cũng cảm thấy buồn , khỏi nhẹ nhàng lắc đầu, khi để đồ lên xe, cả nhà bốn liền thẳng đến công viên trò chơi.
Hiện giờ phi thuyền nhỏ, qua cũng dáng hình lắm, mà bên cạnh cũng dựng sạp dùng s.ú.n.g đồ chơi b.ắ.n bóng bay, đang khoa tay múa chân ở đó, mấy phát liền đều trúng.
"Để cháu thử xem!" Hạ Vũ Minh em gái , lập tức vung vẩy bàn tay nhỏ.
Cậu bé vốn hứng thú với s.ú.n.g ống, chỉ là, s.ú.n.g đồ chơi và s.ú.n.g dùng chiến trường bình thường, vẫn chút khác biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dem-quan-hon-my-nhan-om-yeu-bi-thu-truong-an-tuong-du-hon/chuong-456-mot-nha-bon-nguoi-di-choi.html.]
Vừa sờ tay, nhẹ bẫng, ngay cả bé ôm cũng tính là tốn sức, trong mắt Hạ Vũ Minh khỏi thêm một tia thất vọng, nhưng vẫn nheo mắt , nhắm ngay quả bóng bay.
Cậu bé tuy rằng từng học qua một cách hệ thống, nhưng phát đầu tiên b.ắ.n trúng hồng tâm một cách chuẩn xác, xung quanh lập tức vang lên một tràng tiếng vỗ tay khen ngợi.
Hạ Thi Ý vốn đang phi thuyền thấy động tĩnh bên , cũng theo cùng qua đây.
Cuối cùng, hai em cầm ít b.úp bê vải thắng lớn trở về, ông chủ mặt mày ủ rũ, như cảm thấy vốn liếng của đều sắp móc rỗng .
Lê Hân để cho ông một ít tiền, tuy nhiều, nhưng cũng coi như là bồi thường , hai đứa nhỏ mà ở phương diện s.ú.n.g ống đều thiên phú!...
Bởi vì chơi cả một ngày trở về bọn chúng nhanh ngủ , dáng vẻ hai em ôm ngủ, mặt Lê Hân khỏi mang theo một nụ hạnh phúc ngọt ngào.
Hạ Bắc Thần ôm lấy eo cô, mổ nhẹ lên môi cô một cái, chú ý tới sự nóng bỏng trong mắt Hạ Bắc Thần, Lê Hân vội vàng đưa tay vỗ một cái, rón rén ngoài, đóng cửa .
Kể từ khi sinh hai đứa con, thời gian bọn họ ở bên ngày càng ít , bên cạnh luôn sự ngăn cách.
hiện giờ, bọn chúng dần lớn lên, cũng thể về phòng ngủ , hơn nữa chơi cả một ngày như , hai đứa đều là dáng vẻ quá mức hưng phấn, lúc thậm chí còn tiếng ngáy nhẹ, rõ ràng là ngủ say .
Môi Hạ Bắc Thần rơi cánh môi Lê Hân ngược còn một tia nóng bỏng.
Mà Lê Hân thì đưa tay vỗ lên một cái, khuôn mặt xinh nổi lên một mảng ửng hồng, nghiễm nhiên là chút hổ: "Nếu bọn chúng thức giấc..."
Chút kháng nghị , nhanh chặn trong sự môi lưỡi dây dưa của bọn họ, chỉ trong lúc thở dốc, Hạ Bắc Thần trầm giọng khuyên một câu: "Anh nhẹ chút là ."
Lê Hân mơ mơ màng màng quả thực nam sắc như mê hoặc...
Cả nhà quây quần bên , thành thật trải qua ngày chủ nhật, đợi đến khi Lê Hân và Hạ Bắc Thần khỏi cửa, liền cực kỳ lanh lẹ khóa cửa .
Hạ Vũ Minh vốn định giở trò cũ, lúc mở cửa ngẩn , bất luận bé dùng sức thế nào, cánh cửa mà đều nhúc nhích tí nào!
"Cửa sớm khóa , các tiếp theo chỉ thể ở cùng , các mua sách ? Chẳng lẽ cần ?" Tam Mao dáng vẻ đầy kinh ngạc của hai đứa nhỏ, chỉ chút kiêu ngạo và hưng phấn hất cằm lên.
Lần , ai cũng ngoài , công bằng!
Hừ!
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng
Tức giận nha!
Hạ Vũ Minh chớp mắt, lấy sách của , chữ bé cũng nhận mấy, chỉ là thấy hình ảnh , giống với phòng nghiên cứu của .
Mà cuốn sách Hạ Thi Ý cầm thì đơn giản hơn nhiều, chỉ là vì đó cô bé xinh !
"Chúng cần học hết tất cả những thứ cuốn sách ?" Hạ Thi Ý Tam Mao, giọng mềm mại hỏi, còn một tia nghi hoặc.
Nếu thật sự đổi một bình thường tới, thấy dáng vẻ nhỏ nhẹ ôn tồn của cô bé, e rằng sẽ nỡ .
Tiếc là, Tam Mao cũng sẽ , còn lanh lẹ điều chỉnh hình ảnh của , trực tiếp bắt đầu dạy bọn chúng nhận mặt chữ: "Các học tập cho , như mới thể giúp đỡ ba nha."
Vừa thể giúp đỡ ba , hai đứa nhỏ lập tức thẳng tắp, theo hình chiếu nghiêm túc học tập.
Đợi đến lúc nghỉ ngơi, bên ngoài bỗng nhiên tiếng gõ cửa vang lên.