Đêm Xuân Nồng Nàn - Chương 34: Cô như một con thuyền, mà anh chính là người cầm lái
Cập nhật lúc: 2026-03-18 12:44:20
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một giờ mười lăm phút chiều, Lương Chiêu Nguyệt tỉnh dậy.
Cô tắt chuông báo thức, bên cửa sổ, rừng trúc xanh mướt bên ngoài, đợi Châu Vân Xuyên đến tìm cô.
Khoảng hai mươi phút , bên ngoài cửa tiếng gõ.
Tiếng động nặng nhẹ, cực kỳ ung dung bình thản, giống như cảm giác mà Châu Vân Xuyên giờ luôn mang cho khác.
Để tỏ quá vội vàng, hoặc chờ đợi từ lâu, Lương Chiêu Nguyệt cố ý đợi gõ ba , lúc mới vội vàng mở cửa.
Cửa mở, bóng dáng cao lớn tuấn tú của lập tức hiện trong tầm mắt, bao trùm bộ tầm của cô.
Châu Vân Xuyên cô, nhàn nhạt : “Xong ? Anh đưa em qua đó.”
Lương Chiêu Nguyệt : “Xong ạ, đợi một lát, em lấy túi.”
Anh ở cửa đợi vài giây, cô trở bàn trang điểm lấy túi , hai sóng vai xuống bậc thềm, xuyên qua con đường lát đá và hành lang hình vòm, đến sân .
Cặp vợ chồng sớm đợi ở cửa, thấy hai , họ gật đầu với Lương Chiêu Nguyệt, Lương Chiêu Nguyệt cũng gật đầu đáp .
Dì Lục hỏi: “Thưa và cô, buổi tối qua dùng bữa ạ?”
Châu Vân Xuyên nghiêng đầu, hỏi ý kiến của Lương Chiêu Nguyệt.
Lương Chiêu Nguyệt chút thấp thỏm, nhưng vô cùng thích cảm giác gắn kết phận chung với Châu Vân Xuyên thế , cô : “Về nhà ạ, tối qua dì Châu chuẩn cơm nước ở nhà đợi chúng .”
Hai bước khỏi cổng lớn, dì Lục và chú Lục ở cửa theo họ rời .
Lương Chiêu Nguyệt ở ghế phụ, qua gương chiếu hậu bóng dáng họ ngày càng nhỏ , cho đến khi khỏi ngã rẽ còn thấy nữa, lúc mới thu ánh mắt. Xe qua một ngã tư, đúng lúc đèn đỏ, xe từ từ dừng , cô nghiêng mặt hỏi: “Ngôi nhà đó là nơi lớn lên lúc nhỏ ạ?”
Châu Vân Xuyên : “Sao thế?”
“Không gì ạ.”
Lý do cô hỏi như , là vì buổi trưa lúc nghỉ ngơi trong phòng cô phát hiện một tấm ảnh. Nhân vật chính trong ảnh là một gia đình ba , lượt là Mạnh Vọng Tịch và Châu Tế Hoa cùng với một bé năm sáu tuổi.
Trong ảnh, gia đình ba rừng trúc vô cùng vui vẻ, hơn nữa Châu Vân Xuyên thời thơ ấu quyến luyến Châu Tế Hoa, bé gần như là ôm cổ Châu Tế Hoa để chụp ảnh, thể thấy mức độ thiết.
Khoảng thời gian gia đình ba ấm áp đó, so với khí gươm s.ú.n.g đạn lạc ngày Tết Nguyên Đán, khiến khỏi nghi ngờ, rốt cuộc xảy chuyện nghiêm trọng đến mức nào, mới khiến cho mối quan hệ giữa Châu Vân Xuyên và bố căng thẳng đến mức .
Thậm chí, ngôi nhà mang đầy ký ức ngày xưa , ngoảnh là một dáng vẻ lạnh lẽo cô đơn.
Lương Chiêu Nguyệt lòng đầy nghi hoặc, nhưng cũng đây là chuyện cô thể hỏi đến. Huống chi ngay từ lúc đường đến Cảng Thành gặp bố , cô với rằng, bằng lòng đợi đến ngày chịu .
Cô mong chờ ngày .
Anh và cô thể thực sự thẳng thắn với , còn một chút cách nào.
Kỳ thi buổi chiều, vẫn là Châu Vân Xuyên đưa Lương Chiêu Nguyệt đến ngoài phòng thi, và dặn cô tối thi xong thì gọi điện cho , sẽ đến đón cô. So với sự mừng lo buổi sáng, lúc tâm thái của Lương Chiêu Nguyệt bình tĩnh hơn.
Cô tạm biệt với Châu Vân Xuyên, thoải mái bước phòng thi.
Thời gian thi cũng giống như buổi sáng, kỳ thi buổi chiều vẫn kéo dài hơn 2 tiếng.
Lương Chiêu Nguyệt ung dung đối phó. Hơn năm giờ chiều, cô kết thúc kỳ thi và khỏi phòng thi. Lúc thu dọn đồ đạc, Trần Gia Hàng đến hỏi cô cảm thấy thế nào.
Cô : “Cũng .” Lại hỏi “Còn ?”
Trần Gia Hàng : “Giống , cảm thấy khá .”
Lương Chiêu Nguyệt : “Chúc thành tích .”
Trần Gia Hàng : “Cậu cũng .”
Rốt cuộc , Lương Chiêu Nguyệt cũng tiện thêm nhiều, ngược Trần Gia Hàng hỏi cô: “Lát nữa về trường ?”
Cô nhất thời do dự, : “Họ hàng đến đón ?”
Cô gật đầu : “Anh việc ở gần đây, tiện đường thôi.”
Anh gì.
Xuống tầng một, khỏi tòa nhà, Lương Chiêu Nguyệt đang định tạm biệt với , thì hỏi: “Sau khi nghiệp sắp xếp gì , nghĩ sẽ phát triển ở ?”
Tuy mới là tháng hai, còn mấy tháng nữa mới đến lúc nghiệp, nhưng thời gian thường trôi nhanh, thoáng chốc là qua, Lương Chiêu Nguyệt : “Chắc là vị trí khối tiền tuyến (front-office) của công ty chứng khoán.”
Trần Gia Hàng : “Tiện đây thể hỏi một chút là mảng nghiệp vụ nào ?”
Lương Chiêu Nguyệt sững , tuy nghi hoặc, nhưng nghĩ đến việc bạn học sáu năm, cô : “Hướng nghiệp vụ ngân hàng đầu tư.”
“Giống như lúc thực tập đây, về IPO ?”
Lương Chiêu Nguyệt ngẩn , hiểu nội dung thực tập của , một lúc lâu mới hồn : “Ừ.”
Trần Gia Hàng : “Có công ty nào trong lòng ?”
Điện thoại chính là lúc reo lên.
Lương Chiêu Nguyệt lúc thang máy xuống tắt chế độ máy bay của điện thoại, vốn định đến lầu lời tạm biệt với Trần Gia Hàng mới gọi cho Châu Vân Xuyên.
Dù thì trưa nay vẫn luôn bận rộn công việc, sợ lúc vẫn xử lý xong, ngờ gọi cho cô .
Nhìn thấy ghi chú “yz” màn hình, Lương Chiêu Nguyệt chỉ điện thoại với Trần Gia Hàng : “Xin nhé, điện thoại một chút.”
Trần Gia Hàng : “Được, cứ bận .”
Nói xong, liền một bên yên lặng chờ đợi.
Điều khiến Lương Chiêu Nguyệt lúng túng, vì cô nghĩ lúc cô như , Trần Gia Hàng sẽ thuận thế rời , chứ ở chờ.
Cô nhận điện thoại, giọng nhẹ nhàng hỏi: “Anh xong việc ạ?”
Vừa liếc Trần Gia Hàng, chút tự nhiên, mà Trần Gia Hàng chỉ lịch thiệp .
Đứng cách đó xa, Châu Vân Xuyên chứng kiến cảnh , một cảm giác rõ thành lời.
Là một đàn ông, ngay từ cái đầu tiên bạn học nam của Lương Chiêu Nguyệt đối với cô chút khác biệt. Anh thời gian Lương Chiêu Nguyệt thi xong, nên kết thúc công việc trong tay sớm để đến đây. Lúc trưa đến đón cô, niềm vui mặt cô hiện rõ giấy.
Anh khỏi nghĩ đến câu của bà nội Liễu Y Đường cái đêm công tác trở về— “đừng để đợi suông”.
Lúc đó cảm thấy gì, nhưng trưa nay lúc vô tình thấy cô chạy lon ton đến, lúc gần đến dừng bước giả vờ điềm tĩnh, đầu tiên hóa chờ đợi là một cảm giác như .
Có vì mà chờ đợi, vội vã, lòng đầy vui mừng.
Thế là, buổi chiều liền đến sớm đợi cô, thậm chí là đến đợi ở gần lầu.
Lại thấy một cảnh như thế .
Đó là một cảm giác gì.
Châu Vân Xuyên rõ .
Vì hiểu rõ, vì nhất thời lời giải, về phía bãi đậu xe, : “Bên xong việc” hỏi “Em thi xong ?”
Cô “ừm” một tiếng, : “Em đang đợi thang máy xuống lầu.”
Cả hai đều ăn ý mà che giấu tiến trình thực sự của với đối phương.
Châu Vân Xuyên : “Bên qua đó mất mười phút.”
Cô đúng như mong đợi, rằng: “Không vội ạ, lái xe cẩn thận, em đợi ở chỗ đỗ xe buổi trưa.”
Nghe lời , đầu , giữa dòng qua , cô cúi đầu, khóe miệng dường như cong lên, trông vẻ vui mừng tột độ.
Anh một lát, thu ánh mắt : “Không cần, sẽ lái xe đến lầu.”
Cô “ừm” một tiếng, trong lời mang theo nụ giấu , : “Được ạ, giờ bên cũng khá đông, cứ từ từ, chú ý an .”
Cuộc gọi cứ thế kết thúc, Lương Chiêu Nguyệt chút lưu luyến nỡ, mặc dù chẳng mấy chốc họ sẽ gặp , nhưng cô vẫn thấy luyến tiếc.
Nghe điện thoại xong, Trần Gia Hàng vẫn một bên đợi cô, Lương Chiêu Nguyệt cất điện thoại túi, với .
Trần Gia Hàng lặp câu hỏi .
Lương Chiêu Nguyệt trả lời thật: “Có công ty trong lòng , tở đều nghĩ đến việc tranh thủ cơ hộ ở mấy công ty chứng khoán hàng đầu trong ngành.”
Anh suy nghĩ một chút hỏi: “Là công ty ở Bắc Thành ?”
Cô gật đầu.
Anh liền , đôi mày mắt cong cong, một cảm giác như tắm gió xuân, : “Tớ cũng định phát triển ở vị trí khối tiền tuyến của công ty chứng khoán.”
Lương Chiêu Nguyệt : “Vậy thật trùng hợp.”
“Rất trùng hợp” Anh “Sau về chuyện phỏng vấn chúng thể trao đổi nhiều hơn.”
Lương Chiêu Nguyệt sững , Trần Gia Hàng hỏi: “Không tiện ?”
Cô lắc đầu.
Anh liền : “Vậy thường xuyên liên lạc nhé?”
Lương Chiêu Nguyệt dường như để tâm, nhưng Trần Gia Hàng dường như cũng để ý đến chi tiết , xong hỏi: “Cậu vẫn về phía bên ?”
Cô gật đầu, nghiêng liếc về phía bên trái : “Tớ lối .”
Cô hiểu chuyện : “Vậy… tạm biệt nhé?”
Trần Gia Hàng sững , nhưng thoáng qua ngay, : “Sau ở trường gặp.”
Trần Gia Hàng rời , Lương Chiêu Nguyệt về hướng ngược , cô nghĩ cuộc đối thoại , luôn cảm thấy chỗ nào đó là lạ. Lại nghĩ, hai là bạn học nhiều năm, tuy , nhưng thi cử gặp , đối phương chỉ là hỏi han lịch sự, ý mà cũng chẳng ý, thể coi là thật.
Nghĩ đến đây, Lương Chiêu Nguyệt gạt cảm giác kỳ lạ đó, ngẩng đầu con đường nhựa phía , vài bước, quả nhiên một chiếc Bentley quen thuộc từ từ chạy tới, cô kỹ, xác nhận là xe của Châu Vân Xuyên, cô liền chạy lon ton qua.
Châu Vân Xuyên đỗ xe bên lề, đang định mở cửa xe, Lương Chiêu Nguyệt đến mặt, cô mặt mày hồng hào, thở chút định hỏi: “Qua đây kẹt xe ?”
Anh cô, vẻ mặt đăm đăm, một lúc lâu mới : “Không kẹt.”
Cô : “Vậy thì .”
Lương Chiêu Nguyệt vòng qua đầu xe, chú ý tình hình xe cộ hai bên, thấy xe, cô nhanh ch.óng kéo cửa ghế phụ lên xe, thắt dây an , đợi một lúc, phát hiện Châu Vân Xuyên ý định khởi động xe.
Cô hiểu hỏi: “Sao ạ?”
Anh tay vịn vô lăng, nghiêng mặt hỏi cô, “Tối nay ngoài ăn nhé?”
Mắt cô sáng lên, nhưng nhanh nỗi lo của : “Dì Châu lẽ chuẩn cơm nước .”
“Anh gọi điện , bảo dì tối nay cần chuẩn .”
Giọng thanh đạm, như đang kể một chuyện nhỏ bình thường nhất, nhưng lọt tai Lương Chiêu Nguyệt, biến thành một chuyện lớn sóng to gió lớn.
Nếu nhớ nhầm, đây hình như là đầu tiên Châu Vân Xuyên chủ động đề nghị ngoài ăn.
Lương Chiêu Nguyệt cố gắng kìm nén tâm trạng kích động, giả vờ bình tĩnh hỏi: “Vậy chúng ăn gì ạ?”
Anh hỏi: “Có ăn gì ?”
Cô trong lòng mừng thầm, mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh: “Vườn Monet ở gần trung tâm thương mại thì ạ?”
Châu Vân Xuyên nhướng mày, cầm điện thoại lên định vị, lúc nhập mới phát hiện đây là một nhà hàng mà các cặp đôi thích đến.
Rốt cuộc là giai đoạn cao điểm tan tầm, con đường rộng lớn kẹt cứng đến nước chảy lọt.
Lương Chiêu Nguyệt vô cùng phấn khích, cô lúc cảnh đường phố ngoài cửa sổ, lúc nghiêng mặt lén Châu Vân Xuyên, lúc phát hiện cô, cô kịp thời thu ánh mắt, dựa ghế, cúi đầu mím môi khẽ.
Hoàng hôn buông xuống, ánh tà dương buổi chiều tà rải con đường tắc nghẽn, trong khoảnh khắc , mắt là tâm trạng tắc đường nhàm chán vô vị, mà ngược một sự mong đợi về thời gian trôi chậm rãi, cùng đến một tương lai .
Châu Vân Xuyên nghiêng mắt, liếc Lương Chiêu Nguyệt, khóe miệng cũng từ từ cong lên.
Khoảng sáu rưỡi, họ cuối cùng cũng đến đích.
Vườn Monet, đúng như tên gọi, phong cách trang trí chủ đạo của bộ nhà hàng đều theo phong cách hội họa của Monet, cũng là những vật trang trí với tông màu tươi sáng, khiến tâm trạng khỏi bừng sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dem-xuan-nong-nan/chuong-34-co-nhu-mot-con-thuyen-ma-anh-chinh-la-nguoi-cam-lai.html.]
Lương Chiêu Nguyệt chọn một chỗ bên cửa sổ, từ tòa nhà cao 63 tầng ngoài, màn đêm, những tòa nhà CBD trông như những con đom đóm nhỏ, tầng tầng lớp lớp tạo nên biển đèn sáng như ngọc bích .
Trước đây Mạnh An An từng đăng ảnh cảnh đêm ở vị trí lên vòng bạn bè, Lương Chiêu Nguyệt bấm thích, Mạnh An An liền hết lời giới thiệu cô thể cùng trai đến đây ăn cơm, đây là một nơi để các cặp đôi cùng dùng bữa tối. Lương Chiêu Nguyệt quả thực rung động, nhưng tiếc là dạo đó bận thi cử, cũng tìm thời gian để với Châu Vân Xuyên chuyện , tối nay cho cô cơ hội .
Những món ăn tinh xảo lượt dọn lên, Lương Chiêu Nguyệt thói quen ngoài ăn là đăng lên vòng bạn bè.
Có lẽ tối nay khác, đầu tiên cô lưu chút gì đó, vì thế cô mãi động đũa.
Châu Vân Xuyên đưa ánh mắt dò hỏi.
Bàn tay cô đặt bàn, siết c.h.ặ.t , do dự hồi lâu, cô hỏi: “Em thể chụp ảnh ạ?”
Châu Vân Xuyên ngả ghế, một động tác mời tự nhiên.
Lương Chiêu Nguyệt lập tức cầm điện thoại lên. Cô kỹ năng chụp ảnh gì, may mà đồ ăn và môi trường xung quanh ăn ảnh, cần tốn công chọn góc cũng thể chụp những bức ảnh .
Cô lướt nhanh qua từng bức ảnh, đột nhiên, nảy một ý nghĩ rục rịch, cô ngẩng đầu về phía Châu Vân Xuyên đối diện hỏi: “Chúng thể chụp một tấm ảnh chung ạ?”
Tiếng hỏi nhỏ, cũng chuẩn sẵn tâm lý sẽ từ chối, ngờ, Châu Vân Xuyên hỏi: “Muốn chụp thế nào?”
Lương Chiêu Nguyệt chớp chớp mắt, như thể tin , : “Em chụp hai tấm. Hướng bên chụp một tấm, hướng bên em gần cửa sổ chụp một tấm.”
Cô đang voi đòi tiên, cô rõ điều đó.
Châu Vân Xuyên : “Được.”
Cô lời , đôi mắt to tròn trong veo sáng ngời lập tức híp thành một đường kẻ, đồng thời lúm đồng tiền hai bên má hiện rõ.
Lương Chiêu Nguyệt dậy sang bên cạnh Châu Vân Xuyên, thấy cô từ bên trái qua, liền nhích sang bên một chút. Lương Chiêu Nguyệt vị trí nhường , cầm điện thoại lên bấm chế độ chụp selfie, nghiêng mặt : “Vậy em chụp nhé?”
Anh khẽ “ừm” một tiếng.
Anh ở ngay bên cạnh, theo vị trí của hai , tương đương với việc cô đang ôm lòng, thở của từng chút từng chút một phả má cô, Lương Chiêu Nguyệt siết c.h.ặ.t t.a.y, nhanh ch.óng điều chỉnh góc độ, chụp hai tấm. Sau đó hai đổi sang chỗ bên cửa sổ.
Phía là bộ cảnh đêm của CBD, rộng lớn và sáng ngời vô cùng, chụp xong hai tấm, nhân viên phục vụ mang lên một chai rượu vang đỏ, Châu Vân Xuyên nhẹ giọng hỏi nhân viên phục vụ: “Chào cô, xin hỏi cô thể giúp và vợ chụp một tấm ảnh ?”
Nhân viên phục vụ vui vẻ đồng ý.
Châu Vân Xuyên mở khóa điện thoại của đưa cho cô , với Lương Chiêu Nguyệt: “Chụp một tấm bằng điện thoại của nhé?”
Lương Chiêu Nguyệt ngơ ngác, một cảm giác mơ màng ở trong trạng thái, chỉ máy móc gật đầu.
Châu Vân Xuyên cô, đưa tay ôm lấy eo cô, ống kính.
Rất nhanh ảnh chụp xong, bàn tay Châu Vân Xuyên đặt eo cô cũng theo lúc nhân viên phục vụ trả điện thoại mà thu về.
Cảm giác đó nhanh ch.óng rời , trái tim đang căng phồng của Lương Chiêu Nguyệt khoảnh khắc đó nứt một khe nhỏ, tâm trạng kích động từng chút từng chút một tan .
Tình tiết nhỏ về việc chụp ảnh qua , hai yên lặng dùng bữa.
Chỉ là mấy khoảnh khắc, Lương Chiêu Nguyệt vẫn luôn Châu Vân Xuyên.
Không cô bao nhiêu , Châu Vân Xuyên ung dung ngẩng đầu cô, nhanh chậm cắt bít tết, hỏi: “Cần cắt giúp ?”
Lương Chiêu Nguyệt cũng tại , liền gật đầu.
Anh nhướng mày, lấy đĩa bít tết của cô đặt mặt , động tác tao nhã giúp cô cắt.
Dao và nĩa trong tay như thể lời, phát một chút âm thanh ch.ói tai nào. Vừa còn chỉ dám lén , bây giờ cô quang minh chính đại, thậm chí hai tay đan chống cằm, vô cùng ung dung.
Chẳng mấy chốc, Châu Vân Xuyên đặt d.a.o nĩa xuống, dậy, đặt đĩa bít tết cắt xong mặt cô.
Lương Chiêu Nguyệt một tiếng cảm ơn, lúc cầm nĩa lên ăn, cô nhanh ch.óng cầm điện thoại lên chụp một tấm ảnh.
Châu Vân Xuyên chút ngạc nhiên hành động của cô, nhưng cũng hỏi nhiều.
Bữa ăn lượt diễn trong một tiếng, hai rời .
Lúc thang máy kính xuống, Lương Chiêu Nguyệt cảnh đêm ngoài cửa sổ đối diện, mặt Châu Vân Xuyên, chủ động : “Rất giống với cảnh đêm ở khách sạn Manhattan dịp Tết năm ngoái.”
Châu Vân Xuyên ngước mắt về phía , hầu hết các thành phố phát triển đều những nơi tương tự, ví dụ như ánh đèn bao giờ tắt ở trung tâm thương mại. Nếu là đây lẽ sẽ qua loa cho qua chuyện, nhưng lẽ lúc đối diện là Lương Chiêu Nguyệt, : “Thích ?”
Cô mím môi: “Rất khao khát.”
Khao khát mỗi đối mặt với cảnh đêm như , bên cạnh cô đều .
Châu Vân Xuyên tưởng cô thích môi trường , liền : “Năm đón Tết đến Manhattan nhé?”
Lương Chiêu Nguyệt chớp chớp mắt, một niềm vui bất ngờ, cô hỏi: “Được ạ?”
Anh gật đầu.
Cô mân mê đầu ngón tay, do dự hồi lâu, đột nhiên, cô đưa tay , với tốc độ nhanh như chớp, nắm lấy tay .
Tay lạnh, da mịn màng, cô nắm c.h.ặ.t cũng dám , cố ý phong cảnh ngoài cửa sổ kính.
Hoàn như chuyện gì xảy , nhưng lực nắm c.h.ặ.t đó thể hiện rõ sự chột của cô.
Thang máy cứ thế đều đều xuống.
Điều khiến cô vui mừng là, thang máy trong suốt quá trình hề dừng giữa chừng, và Châu Vân Xuyên cũng gạt tay cô , ngược là, thậm chí còn nắm tay cô.
Cô ý định buông , phát hiện Châu Vân Xuyên ngược còn nắm c.h.ặ.t hơn.
Những thăm dò liên tiếp của Lương Chiêu Nguyệt, khoảnh khắc đạt đến một trạng thái bão hòa.
Thang máy dừng ở tầng một, hai rời khỏi tòa nhà, một đoạn đường khá xa, tay cô vẫn Châu Vân Xuyên nắm. Dưới màn đêm tĩnh lặng trong trẻo, Lương Chiêu Nguyệt nép , đón cơn gió đêm se lạnh về phía .
Nhìn từ phía , hai khác gì những cặp đôi nhỏ đang trong giai đoạn mặn nồng.
Cả hai đều uống rượu, Châu Vân Xuyên gọi tài xế lái để về.
Về đến nhà, trái tim Lương Chiêu Nguyệt vẫn còn nóng hổi, l.ồ.ng n.g.ự.c như một ngọn núi lửa sắp phun trào, dù tắm xong ngoài, tâm trạng phấn khích đó vẫn giảm chút nào.
Lương Chiêu Nguyệt tắm ở phòng ngủ chính, còn Châu Vân Xuyên thì ở phòng ngủ phụ, nhưng hai ngoài cùng lúc.
Đây là Lương Chiêu Nguyệt cố ý , cô đặc biệt tính toán thời gian để đợi.
Lúc Châu Vân Xuyên lau tóc bước phòng ngủ, cảnh tượng thấy chính là Lương Chiêu Nguyệt đang chằm chằm.
Ánh mắt quen thuộc như , tối nay thấy mấy , thường thì trong tình huống , nghĩa là Lương Chiêu Nguyệt việc cầu xin .
Cầu xin?
Anh nghĩ, lẽ dùng từ “mong đợi” sẽ thỏa hơn.
Anh đến bên cạnh cô, thấy tóc cô ướt sũng, những giọt nước ở ngọn tóc từng giọt từng giọt nhỏ xuống, mà cô hề , hai tay ôm điện thoại .
Anh im lặng một chút, nuốt lời định , : “Sấy khô tóc .”
Cô như thể phản ứng , đặt điện thoại xuống, sang một bên lấy máy sấy tóc. Châu Vân Xuyên thì sang phòng đồ, tủ một lúc, hồi lâu, lấy một chiếc áo màu be.
Tóc Lương Chiêu Nguyệt dài, nhiều, dùng khăn khô lau dùng máy sấy sấy, đến khi tóc gần khô, cô tắt máy sấy, đang định hỏi Châu Vân Xuyên cần dùng , bất ngờ thấy đưa qua một chiếc áo, : “Thay bộ đồ ướt .”
Chiếc áo cùng kiểu với bộ cô đang mặc.
Cô một thói quen kỳ lạ khi mua quần áo, những bộ quần áo mặc thoải mái, cô sẽ mua một lúc mấy bộ. Bộ đồ ngủ chính là như .
Ánh mắt Châu Vân Xuyên cực kỳ trong sáng, hành động cũng tự nhiên, Lương Chiêu Nguyệt vô cớ đỏ mặt, cô sờ sờ vai, mới phát hiện chỗ đó ướt một mảng, trong lòng đột nhiên ấm áp, “ồ” một tiếng, lấy bộ đồ ngủ từ tay , định , nhớ điều gì đó, cô với : “Anh nhớ sấy tóc nhé, cẩn thận kẻo cảm lạnh.”
Nói xong, cô nhanh chân chạy phòng rửa mặt đồ ngủ.
Lúc Lương Chiêu Nguyệt ngoài, Châu Vân Xuyên sấy xong tóc, đang dựa đầu giường xem điện thoại.
Cô cố ý liếc bàn trang điểm, máy sấy tóc cất về chỗ cũ, cô cầm điện thoại về phía giường.
Lên giường, cô lướt điện thoại một lúc, suy nghĩ hồi lâu, cô sang bên trái, : “Những tấm ảnh chụp ở nhà hàng lúc nãy thể gửi cho em ?”
Châu Vân Xuyên dừng một chút : “Được.”
Vấn đề mà Lương Chiêu Nguyệt trăn trở suốt một quãng đường, ngờ, giải quyết dễ dàng như .
Cô hai tấm ảnh nhận điện thoại, mở , phóng to, xem thế nào cũng thấy hài lòng, ngắm nghía một hồi, cô bấm lưu.
Trừ chụp ảnh chung lúc đăng ký kết hôn, đó là tấm ảnh gia đình ở Cảng Thành, bây giờ đây là tấm ảnh chung thứ ba của cô và Châu Vân Xuyên, huống chi là do Châu Vân Xuyên chủ động đề nghị khác giúp chụp.
Ý nghĩa nhiều điểm khác biệt.
Nằm giường, Lương Chiêu Nguyệt càng nghĩ càng phấn khích, để ý, tay cô chạm eo .
Cô vội xin : “Em cố ý.”
Anh mấy để ý mà “ừm” một tiếng.
Lương Chiêu Nguyệt khác, lẽ là thi xong, lẽ là cả ngày thi chăm sóc chu đáo, đương nhiên cũng lý do là uống rượu tối nay. Tóm , sự chồng chất của đủ loại yếu tố, cô luôn cảm thấy, nếu đêm nay cứ thế kết thúc, thì thật quá lãng phí.
Tay cô từ từ tiến về phía bên trái, giống như vô đây, sờ bàn tay mà cô khao khát, cô một cái, ghé sát .
Trong bóng tối, chỉ tiếng sột soạt do cô tạo và tiếng hít thở là rõ ràng.
Cô nương theo chút ánh trăng, tìm đến khuôn mặt của Châu Vân Xuyên, cúi đầu hôn.
Hơi thở trong trẻo, đôi môi mát lạnh, Lương Chiêu Nguyệt từng chút từng chút một tìm kiếm, vội gấp.
Mà Châu Vân Xuyên dường như cũng vô cùng bình tĩnh, mặc cho cô hành động.
Anh phản đối, nhưng cũng hùa theo, Lương Chiêu Nguyệt trong lòng vô cùng chắc chắn, chủ động một lúc, cô phát hiện tư thế sẽ khiến eo cô mỏi, cô dừng chuẩn tìm một tư thế thoải mái hơn, đột nhiên, eo một lực ghì xuống, chẳng mấy chốc, một trận trời đất cuồng, cô trở thành giường.
Một luồng thở trong trẻo gần, tuy rõ, nhưng cô , lúc , Châu Vân Xuyên chỉ cách cô một centimet.
Cả phòng chìm trong im lặng, thở của hai lúc lên lúc xuống.
Châu Vân Xuyên hỏi: “Mệt ?”
Chỉ hai từ, nhưng Lương Chiêu Nguyệt hiểu đang hỏi gì, cô : “Không mệt lắm.” Dừng một chút, bổ sung một câu “Trưa nay nghỉ ngơi , thi mệt như .”
Trong bóng tối, một tiếng khẽ vang lên.
Cô mím c.h.ặ.t môi.
Anh hỏi nữa, mà trực tiếp dùng hành động thế cho tất cả những gì sắp xảy .
Khi thở ấm nóng thấm cổ, khi bụng cô một cảm giác mát lạnh v**t v* qua, Lương Chiêu Nguyệt nhịn mà run lên.
Anh cảm nhận , giọng gì sánh sự trầm thấp mà hỏi: “Sợ ?”
Cô lắc đầu, phản ứng là thấy, cô đưa tay lên, ôm lấy eo , : “Còn thì , sợ ?”
Không ai trả lời cô.
Trả lời cô, chỉ những nụ hôn dày đặc ấm nóng rơi xương quai xanh.
Đêm đó , Lương Chiêu Nguyệt mới thực sự trải nghiệm thế nào là băng hỏa lưỡng trọng thiên*, thế nào là d.ụ.c s.i.n.h d.ụ.c t.ử*.
Băng hỏa lưỡng trọng thiên*: Cảm giác đan xen giữa nóng và lạnh
Dục s.i.n.h d.ụ.c t.ử*: Muốn sống c.h.ế.t
Cô như một chiếc thuyền con giữa đại dương mênh m.ô.n.g, còn Châu Vân Xuyên chính là cầm lái.
Một khoảnh khắc nào đó, cả cô tràn đầy; một khoảnh khắc nào đó, cô trống rỗng.
Bất kể là thủy triều lên thủy triều xuống, tất cả cảm giác của cô đều đến từ .
Cứ thế lặp lặp bao nhiêu , thứ trở về yên tĩnh.
Mọi thứ cuối cùng cũng bụi lắng trần ai.