Đêm Xuân Nồng Nàn - Chương 36: Anh lại thích cô chủ động tìm mình hơn
Cập nhật lúc: 2026-03-23 12:52:43
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lương Chiêu Nguyệt của đêm đó về bạo dạn.
Cô ghé tai Châu Vân Xuyên, nhẹ giọng : “Thêm mấy nữa cũng là .”
Vì câu , hai quấn lấy đến tận nửa đêm. Họ giống như mới phát hiện một lục địa mới, mệt mỏi mà khám phá thêm nhiều khả năng của cội nguồn sự sống.
Lương Chiêu Nguyệt phát hiện, trong chuyện , Châu Vân Xuyên dường như là nhiệt tình hơn, điều trong những lúc như thế nay đều thích phát âm thanh, ngược , thích âm thanh của cô.
Đặc biệt là trong mấy khoảnh khắc tình nồng ý đậm.
Lương Chiêu Nguyệt lúc sẽ khiến như ý, lúc cô mím c.h.ặ.t môi kháng cự trong im lặng với .
Hậu quả của việc buông thả như thế, chính là ngày hôm hai đều dậy muộn.
Chuyến bay của Châu Vân Xuyên vốn định lúc tám giờ, chắc chắn là kịp nữa, bảo Giang Bách đổi sang mười giờ.
Lương Chiêu Nguyệt chuyện điện thoại xong, đặt điện thoại sang một bên, nhịn mà nén .
Trước đây còn , nào là gần nữ sắc, nào là cao lãnh cấm d.ụ.c, bây giờ nghĩ , đúng là quá .
nghĩ thì nghĩ , cô lá gan đó mà đến mặt để .
Châu Vân Xuyên nghiêng mặt, thấy cô đang liền hỏi: “Cười gì thế?”
Lương Chiêu Nguyệt lắc đầu hỏi: “Buổi sáng em tiết, lát nữa em tiễn sân bay nhé?”
Anh đưa tay sờ lên mặt cô : “Không mệt ?”
Ý là đang quan tâm cô ? Lương Chiêu Nguyệt rướn tới, sấp hỏi: “Anh mệt ?”
Cùng với lời , bàn tay đang sờ mặt cô di chuyển xuống , đầu ngón tay lướt qua cổ cô, đó là bả vai.
Tay lạnh, còn cơ thể cô thì nóng, điều dẫn đến việc khi cái chạm của hạ xuống, cô nhịn mà run lên.
Thấy , bèn , thu tay về, : “Dậy ăn sáng thôi.”
Anh nay đều phóng khoáng như .
Khi chìm đắm trong d*c v*ng thì vô cùng nhập tâm, mà khi rút lui rời , cũng dứt khoát chút lưu luyến như thế.
Lương Chiêu Nguyệt liền nghĩ, cô tiễn ?
Ăn sáng xong, cô vẫn đợi một câu trả lời chắc chắn.
Châu Vân Xuyên về phòng đồ, Lương Chiêu Nguyệt nghĩ ngợi, súc miệng ở phòng tắm bên ngoài xong, cô về phía phòng ngủ của hai .
Lúc Châu Vân Xuyên đang cài cúc áo sơ mi, cô ở cửa một lúc, nhân lúc chuẩn lấy cà vạt, cô qua : “Em thắt cho .”
Châu Vân Xuyên cô một lúc, đưa chiếc cà vạt trong tay qua.
Lương Chiêu Nguyệt thắt cẩn thận, lúc sắp xong, cô : “Em tiễn sân bay.”
Châu Vân Xuyên cô trong gương, da dẻ trắng nõn, mày mắt dịu dàng, bỗng nhớ một đêm hoang đường tối qua, liền hỏi: “Cơ thể chịu nổi ?”
Lương Chiêu Nguyệt mặt đỏ bừng ngay lập tức, cô vội cúi đầu, trán tựa n.g.ự.c , : “Đừng hỏi em! Thủ phạm là ?”
Trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng khẽ.
Mặt Lương Chiêu Nguyệt càng đỏ hơn.
Châu Vân Xuyên trong gương, đôi tai đỏ đến thể đỏ hơn nữa như đang âm thầm tố cáo điều gì.
Anh : “Lát nữa bảo Giang Bách đưa em về.”
!!!
Xem là đồng ý .
Lương Chiêu Nguyệt : “Em còn đến trường học bài.”
Anh bèn thong thả : “Hôm nay ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe , ngày mai tiết ? Đến lúc đó hẵng học.”
Oa!
Anh mà ngày mai cô tiết.
Ở mặt , cô nay đều giấu chuyện gì, liền hỏi thẳng: “Anh xem thời khóa biểu của em ?”
Châu Vân Xuyên nhẹ như mây bay gió thoảng, một dáng vẻ như nắm chắc thứ trong tay.
Xem là như .
Thảo nào tối qua hành cô ác.
Lương Chiêu Nguyệt : “Thời khóa biểu của bọn em đôi khi sẽ cập nhật mới đó.”
Châu Vân Xuyên “ừm” một tiếng: “Vậy nên?”
Cô mím môi, ngẩng mặt : “Vậy nên, thể tìm em để lấy thời khóa biểu mới nhất. Em luôn chào đón tin nhắn của .”
Quen lâu như , đây là đầu tiên Lương Chiêu Nguyệt tiễn Châu Vân Xuyên sân bay.
Cảm giác đó vô cùng khác biệt, giống như cô đang từng bước gặm nhấm thế giới của , từng chút một chiếm giữ.
Cô nghĩ, thêm một thời gian nữa, chinh phục đàn ông sẽ là vấn đề gì quá lớn.
Lần thành phố mà Châu Vân Xuyên đến là Tô Thành, một nơi sông nước Giang Nam, cô : “Đến bên đó nhớ chăm sóc bản cho , em ở nhà chờ về.”
Sân bay đến , xung quanh nhiều lưu luyến chia ly như họ.
Trước đây khi công tác từng thấy ít cảnh tượng như , lúc đó Châu Vân Xuyên cảm giác gì lớn lao. Một mặt là thích những cảnh tượng như , mặt khác là cảm thấy chẳng qua chỉ là xa một chuyến, nhanh sẽ về thôi, tại dáng vẻ như sinh ly t.ử biệt.
hôm nay, khi đầu tiên ở trong cảnh , chút hiểu tâm trạng .
Bởi vì tham luyến, bởi vì nỡ, nên nỗi buồn ly biệt mới nồng đậm đến thế.
Anh Lương Chiêu Nguyệt : “Vẫn luôn ở nhà chờ ?”
Cô gật đầu thật mạnh, mắt sáng rỡ : “Không em vẫn luôn ở nhà chờ ?”
Lời quá thẳng thắn và nồng nhiệt, lập tức khiến trở tay kịp.
Lương Chiêu Nguyệt tưởng rằng “buông lời ngông cuồng”, dọa sợ, cô : “Dù thì em chính là ở nhà chờ về, việc cho , ở nhà thứ đều , đừng quá lo lắng.”
Rõ ràng là giọng điệu của một vợ tiễn chồng xa.
Châu Vân Xuyên : “Có việc gì gấp thì cứ liên lạc với Giang Bách.”
Cô lên tiếng, mà hỏi: “Chỉ thể liên lạc với thôi ?”
Châu Vân Xuyên tự nhiên ý tứ ngoài lời, nhưng cố tình hiểu phong tình: “Cậu ở Bắc Thành, xử lý công việc tương đối kịp thời hơn.”
Lương Chiêu Nguyệt “ồ” một tiếng, : “Vậy em sẽ cố gắng phiền .”
Châu Vân Xuyên một nữa bật .
Cười mấy phần thảnh thơi tự tại.
Lương Chiêu Nguyệt bực, liền thúc giục: “Anh sắp kịp đó.”
Châu Vân Xuyên liếc thời gian, còn hơn mười phút nữa, bèn sờ lên vai cô : “Chăm sóc bản nhé.”
Cô “ừm” một tiếng, một nữa : “Em chờ về.”
Nhìn theo bóng dáng xa dần của Châu Vân Xuyên, Lương Chiêu Nguyệt vội rời , cô đợi mãi cho đến khi chiếc máy bay mà cất cánh, cô mới thong thả dậy, rời khỏi sân bay.
Mấy ngày tiếp theo, Lương Chiêu Nguyệt nhận bất kỳ tin tức nào từ Châu Vân Xuyên nữa.
Người đột nhiên giống như biến mất khỏi trung , còn sự tồn tại trong cuộc sống của cô nữa.
Mặc dù đây mỗi công tác, nay đều là tình huống như , nhưng Lương Chiêu Nguyệt luôn cảm thấy đó thể lạnh lùng vô tình đến mức , quan hệ hai thiết đến thế , mà vẫn vô cảm như .
Đi công tác bận rộn đến mấy, thời gian gửi một tin nhắn chắc là chứ?
Cô tin ngay cả thời gian gõ mấy chữ cũng .
Trong lòng khó tránh khỏi bất bình, cô cũng đang gây sự vô cớ, nhưng con một khi nếm chút ngon ngọt, sẽ xa cầu đòi hỏi nhiều hơn.
Bản tính con là .
Cô cũng chỉ là một bình thường, về phương diện cũng ngoại lệ.
Dựa việc Châu Vân Xuyên nhắn tin đến, Lương Chiêu Nguyệt đầu tiên nhẫn tâm, thầm nghĩ, liên lạc với , thì cũng liên lạc với .
Xem ai thể chịu đựng lâu hơn ai.
Mấy ngày đầu Lương Chiêu Nguyệt còn chút quen, dù thời gian đó Châu Vân Xuyên đối với cô vẫn , chăm sóc cô từ phương diện, cho cô một cảm giác rằng thích . Nếu như là thích, cần chiều chuộng như .
Châu Vân Xuyên vốn là sẽ chiều chuộng khác.
Mấy , Lương Chiêu Nguyệt khung chat trống rỗng, trong lòng vô cùng thất vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dem-xuan-nong-nan/chuong-36-anh-lai-thich-co-chu-dong-tim-minh-hon.html.]
cô thể chủ động liên lạc với .
Cô cảm thấy, quan hệ hai sắp phát triển đến lúc tâm ý tương thông , bên chủ động hơn nên là Châu Vân Xuyên mới đúng ?
Cô cũng cần quá chủ động, mười phần sự việc một phần, cô mãn nguyện .
Cứ thế tự dằn vặt suốt bốn ngày.
Lương Chiêu Nguyệt nhịn , hôm đó khi tan học, vì buổi chiều theo Triệu Duẫn đến Vân Hòa Capital việc, nhân lúc còn một chút thời gian bữa trưa, cô đến thư viện tra tài liệu một lúc. Lúc đó cô lên kế hoạch, nếu tối nay Châu Vân Xuyên vẫn một chút tin tức nào, cô sẽ chủ động gọi điện qua phiền .
Dù , cô chủ động phiền cũng là một hai .
Ai ngờ bước ngoặt xuất hiện mười phút khi ý nghĩ nảy sinh.
Cô đột nhiên nhận điện thoại của Giang Bách.
Mặc dù mỗi Châu Vân Xuyên ở Bắc Thành, luôn dặn cô chuyện gì cũng thể tìm Giang Bách, nhưng ngoài lúc mới ký thỏa thuận, cô vì chuyện nhà cửa mà tìm Giang Bách mấy , đó, cô gần như quên mất sự tồn tại của .
Vì thế, khi cái tên Giang Bách sáng lên màn hình, ý nghĩ đầu tiên của Lương Chiêu Nguyệt là, lẽ nào Châu Vân Xuyên xảy chuyện gì ?
Ý nghĩ nảy sinh, liên hệ một chút đến việc mấy ngày nay liên lạc với . Thế là, Lương Chiêu Nguyệt yên nữa, vội vàng đóng giao diện duyệt web, rời khỏi phòng , hành lang yên tĩnh bên ngoài, nhận cuộc gọi .
Trong điện thoại Giang Bách chỉ hỏi cô ở trường , đồ đưa cho cô.
Nói chính xác hơn, là Châu Vân Xuyên đồ chuyển giao cho cô.
Cúp điện thoại, Lương Chiêu Nguyệt chậm rãi về phòng , mở giao diện duyệt web lúc nãy, tiếp tục xem, nhưng trong đầu cô một câu hỏi chiếm giữ——
Châu Vân Xuyên đưa đồ gì cho cô?
Hai mươi phút , Giang Bách gửi tin nhắn đến, ở lầu .
Lương Chiêu Nguyệt vớ lấy chiếc túi tote thu dọn xong từ sớm xuống lầu.
Giang Bách trông vẻ vội vàng, đưa lên một hộp tài liệu lớn, và một chiếc USB : “Đây là Châu tổng dặn giao cho cô.”
Lương Chiêu Nguyệt nghi hoặc: “Đây là?”
Giang Bách : “Cô xem sẽ , còn cho kịp chuyến bay, đây.”
Giang Bách đến cũng vội vàng, cũng vội vàng.
Lương Chiêu Nguyệt đầy nghi hoặc ôm hộp tài liệu về ký túc xá.
Tống Duyệt cũng ở đó, thấy cô ôm một hộp tài liệu lớn về, tưởng là công việc thực tập giao cho : “Không chứ, giới tư bản bây giờ mất hết nhân tính ? Công việc còn mang về nhà thêm ?”
Lương Chiêu Nguyệt đặt hộp tài liệu lên bàn, mở : “Không công việc, là…”
Bên trong hộp tài liệu nhiều cuốn sách đóng gáy giống như luận văn, bìa thì trống trơn, nhưng lật nội dung bên trong là từng cuốn luận văn trình bày theo quy chuẩn.
Cuốn nào cũng liên quan đến sáp nhập và mua .
Lương Chiêu Nguyệt thấy những tiêu đề in đậm tô đen, lập tức im bặt.
Tống Duyệt ghé xem, thấy cảnh tượng liền kêu lên một tiếng: “Cậu xong luận văn ?”
Lương Chiêu Nguyệt : “Không của tớ…”
“Sao cả ba bản? Các trường hợp khác thì thôi , ngay cả tài liệu tham khảo liên quan cũng đầy đủ thế ?”
Tống Duyệt giật lấy, lật hỏi dồn dập.
Lương Chiêu Nguyệt trả lời, cô nghĩ đến món đồ Châu Vân Xuyên cho ngoài những luận văn in thành sách , còn một chiếc USB.
Cô nghĩ một lát, lấy laptop khởi động, cắm USB , mở tệp , quả ngoài dự đoán, bên trong là tài liệu liên quan đến đề tài luận văn của cô, danh mục vô cùng đầy đủ.
Tống Duyệt vẫn còn đang kinh ngạc kêu lên.
Lương Chiêu Nguyệt lặng lẽ gập máy tính , lặng lẽ cầm điện thoại ban công, chằm chằm ảnh đại diện Wechat của Châu Vân Xuyên lâu, cô mở khung chat, từ từ gõ chữ.
Gõ chữ xong, lúc chuẩn gửi , cô do dự một lát, chọn tất cả xóa , đó cho cơ hội suy nghĩ chần chừ nữa, cô gọi thẳng video call Wechat cho Châu Vân Xuyên.
Điện thoại đổ chuông một lúc, bên cuối cùng cũng bắt máy.
Đây hình như là đầu tiên cô gọi video cho , Lương Chiêu Nguyệt nghĩ đến những tài liệu luận văn , Châu Vân Xuyên với đôi mày nhuốm đầy vẻ mệt mỏi màn hình, sống mũi bất giác cay cay.
Người đàn ông thật sự…
Đáng ghét cực kỳ.
Khi thấy video call từ Lương Chiêu Nguyệt đến, Châu Vân Xuyên đang họp.
Trong phòng họp khí căng thẳng, đột nhiên vang lên tiếng chuông gọi Wechat, phản ứng đầu tiên của là hoảng hốt, đều đang nghĩ rốt cuộc là kẻ nào mắt, họp mà quên tắt tiếng.
Mọi , , nhanh phát hiện kẻ mắt … hình như là Châu Vân Xuyên đang ở giữa phía phòng họp, sếp tổng của họ.
Mọi lặng lẽ cúi đầu, coi như chuyện gì xảy .
Ngược là Châu Vân Xuyên, cầm điện thoại lên xem, cuộc họp tạm dừng ở đây, chiều tiếp tục.
Sau đó liền dậy, bỏ cả một căn phòng đầy những kinh ngạc và khó hiểu, rời khỏi phòng họp.
Sợ Lương Chiêu Nguyệt nhận lúc vẫn đang tăng ca, đến sân thượng, dựa lưng lan can, nhận cuộc gọi video.
Mấy ngày nay, bận họp, bận sắp xếp tài liệu cần thiết cho đề tài luận văn của cô, cho dù nhịp độ của nhanh đến , nhưng một ngày cũng chỉ 24 giờ, để lo công việc, sắp xếp tài liệu nghỉ ngơi cá nhân, gần như thời gian liên lạc với cô.
Anh cũng từng nghĩ là tạm thời tìm cô nữa.
So với việc tìm cô, thích cô chủ động tìm hơn.
Về nguyên do của việc , tự cho rằng đó là một cảm giác ưu ái và cần đến.
Lúc bảo Giang Bách đưa tài liệu đến tay cô, , cô lẽ sẽ tìm .
ngờ, cô sẽ gọi video thẳng.
Càng ngờ, cô trong video trông như sắp .
Điều thể là trái ngược với dự đoán ban đầu của .
Đợi một lúc, vẫn thấy cô gì, Châu Vân Xuyên lên tiếng phá vỡ sự im lặng : “Đang ở trường ?”
Lương Chiêu Nguyệt khẽ “ừm” một tiếng: “Vừa từ thư viện về.”
Anh bèn : “Học hành thì liệu sức mà , nhớ nghỉ ngơi.”
Cô bĩu môi, hỏi: “Vậy còn ? Anh ?”
Châu Vân Xuyên bèn .
Hai quả nhiên thiết , đến mức cô thể chất vấn dỗi hờn mặt .
Anh : “Mấy hôm nay ở nhà ?”
Cô thoáng kinh ngạc: “Sao ?”
Mấy ngày nay đều nhận điện thoại của , mà chuyện gần đây cô về nhà ở.
Châu Vân Xuyên : “Em nghĩ xem?”
Lương Chiêu Nguyệt ngẩng mặt, dáng vẻ kiêu ngạo, : “Em .”
Anh một nữa , hiểu vì , Lương Chiêu Nguyệt ở đầu dây bên cũng theo.
Là một niềm vui ngọt ngào từ tận đáy lòng.
Vốn tưởng rằng vì bận công việc mà lơ là , thực tế là vẫn luôn nhớ đến .
Chỉ là cách nhớ đến khác quá khác biệt.
Cô mím môi : “Mấy ngày nay đều đang sắp xếp những tài liệu đó ?”
Châu Vân Xuyên trả lời, mà hỏi: “Em dùng ?”
Biết còn hỏi!!!
Lương Chiêu Nguyệt đưa điện thoại gần hơn, thấy phông nền của là một khu biệt thự thấp tầng, kỹ một chút, : “Anh đang ở thế?”
Châu Vân Xuyên sắc mặt bình thản: “Đang nghỉ ngơi ở khách sạn.”
Vẫn còn một lúc nữa mới đến giữa trưa, cô chút tin: “Buổi sáng việc ?”
Châu Vân Xuyên : “Ngay cả máy móc, việc lâu cũng cần nghỉ ngơi.”
Cô bèn tin, ngay đó thấy đau lòng cho : “Không là việc ? Vậy mà còn thời gian sắp xếp những luận văn đó, thời gian dùng để nghỉ ngơi hơn ?”
Châu Vân Xuyên : “Không thích ?”
Lương Chiêu Nguyệt một lúc gì, im lặng lâu, ngay khi Châu Vân Xuyên tưởng rằng cô sẽ im lặng đến cùng, thì thấy cô .
“Rất thích, nhưng so với chúng thì em quan tâm đến sức khỏe của hơn.”