Đêm Xuân Nồng Nàn - Chương 49: Anh cũng đã chuẩn bị cho em một món quà bất ngờ, sáng mai sẽ đưa cho em

Cập nhật lúc: 2026-03-28 13:39:30
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W2OeibFwl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong suốt thời gian Tết, Lương Chiêu Nguyệt đang đường họp, thì cũng là đang đường tăng ca.

Khoảng thời gian đó Châu Vân Xuyên gọi cho cô ba cuộc điện thoại, gửi ba tin nhắn, tuy tần suất như vẻ nhiều, nhưng so với đây, thì vẻ thường xuyên hơn nhiều.

Trước đây khi cô công tác, hoặc là trực tiếp đến tìm, điện thoại và tin nhắn thường ít, nếu , thì cũng là do cô chủ động nhiều hơn.

Bất chợt thấy chủ động như , Lương Chiêu Nguyệt ngạc nhiên, cảm thấy xa lạ.

Cảm giác đó giống như một đường cùng lựa chọn kết liễu bản , nhưng khoảnh khắc từ bỏ phát hiện vẫn còn hy vọng sống. thì ? Mọi thứ đều còn cơ hội để lựa chọn từ đầu nữa.

Lương Chiêu Nguyệt nhận một cuộc điện thoại nào, mặc cho chúng reo đến khi hệ thống tự động ngắt máy, đó mới vội vàng trả lời Châu Vân Xuyên, rằng đang họp.

Lần đầu tiên cô một cách yên tâm thoải mai, đó Châu Vân Xuyên gọi điện và nhắn tin, cô quen thuộc dùng lý do tương tự để đối phó.

Châu Vân Xuyên một nghi ngờ, chỉ bảo cô lo công việc , dặn cô nhớ nghỉ ngơi. Đương nhiên, cũng sẽ bảo cô thời gian thì gọi cho .

Cộng cả điện thoại và tin nhắn, đó đúng là thứ sáu chủ động liên lạc với cô.

Lương Chiêu Nguyệt mặt biểu cảm mà xem xong, tắt màn hình điện thoại, úp xuống một bên, tiếp tục bận rộn với máy tính xách tay.

Kế hoạch công tác ban đầu là tăng ca hai tuần, nhưng một khi công việc cụ thể thực hiện, phức tạp hơn dự tính nhiều. Điều dẫn đến thời gian họ tăng ca ở Hàng Thành, dài hơn so với dự kiến ban đầu.

Lương Chiêu Nguyệt và Khương Thần, cùng một đồng nghiệp khác, ba cứ thế cắm rễ trong một phòng họp của tòa nhà Hàng Thông, trong khi khác đang ăn mừng năm mới thảnh thơi nghỉ dưỡng, thì họ thức khuya suốt đêm để sắp xếp tài liệu thẩm định.

Cứ thế bận rộn hơn hai mươi ngày, cuối cùng cũng sắp xếp rõ ràng xong xuôi dữ liệu tài chính của các nhà cung cấp và khách hàng từng qua với Hàng Thông.

Lúc tăng ca đến ngày thứ hai mươi ba, ngày công việc bước giai đoạn kết thúc, Lục Bình đặc biệt bay từ Thâm Thành đến một chuyến.

Tuy lệnh điều động của đến giữa tháng 3 mới chính thức hiệu lực, nhưng thời gian đều ở Thâm Thành để chuẩn cho công việc giai đoạn đầu, trong thời gian Tết cũng hề nghỉ ngơi.

Trải qua hơn hai mươi ngày thức khuya tăng ca, sắc mặt của bốn đều khá hơn là bao, ai nấy đều mặt mày xám xịt, lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Trong phòng bao yên tĩnh, Lục Bình phát cho mỗi một bao lì xì hai nghìn tệ cùng một thẻ tiêu dùng của một thẩm mỹ viện cao cấp ở Bắc Thành, : “Nửa tháng nay vất vả , về Bắc Thành nghỉ ngơi cho vài ngày, thời gian thì .”

Khương Thần : “Thẻ là chị dâu chuẩn cho ?”

Lục Bình gật đầu.

Lương Chiêu Nguyệt , khỏi nghĩ, sắp tới Thâm Thành việc, già, vợ và con cái trong nhà đều ở Bắc Thành, cân bằng thế nào đây.

Khương Thần : “Quả nhiên là phụ nữ hiểu phụ nữ.”

Lục Bình cảm khái: “Chị dâu các em là một , đổi công việc định từ chức , nếu qua đó, một nhà già trẻ ở Bắc Thành , chị dâu liền khuyên , cứ qua đó thử xem , bây giờ Thâm Thành phát triển cũng tệ, nếu , cả nhà chuyển qua đó sống cũng thể.”

Lời giống hệt như lời Châu Vân Xuyên khai sáng cho cô ngày đó.

Lương Chiêu Nguyệt một mặt ngưỡng mộ sự hòa thuận trong gia đình cũng như sự tương trợ lẫn giữa vợ chồng, nhưng một mặt cô lo lắng, “Vậy con cái và già do một chị dâu chăm sóc ạ?”

Theo những gì cô , vợ của Lục Bình cũng công việc, là một kỹ sư cao cấp của một hãng lớn nào đó.

Lục Bình : “Anh và chị dâu em bàn bạc , sẽ thuê thêm một giúp việc nữa, phiên chăm sóc họ, chị dâu em ủng hộ công việc của , cũng thể để cô thất vọng .”

Lương Chiêu Nguyệt một cách chân thành: “Thật quá.”

Năm đó khi ngoài việc, bố cô kịch liệt phản đối, phụ nữ ở nhà chăm sóc chồng con cho , chạy ngoài thể hiện cái gì.

Đó lẽ cũng là lý do lớn nhất khiến cô nhất quyết ly hôn với bố cô.

Khương Thần : “Em và bạn trai thế nào ? Chuẩn khi nào kết hôn?”

Nụ của Lương Chiêu Nguyệt cứng .

Trong phòng bao lập tức một sự im lặng, Lục Bình thấy, dậy rót đầy rượu ly của mỗi , nắm c.h.ặ.t t.a.y, phá vỡ bầu khí ngưng đọng lúc : “À , bữa cơm hôm nay ngoài việc cảm ơn sự hỗ trợ của trong công việc thời gian qua, còn một chuyện nữa .”

Anh che miệng ho một tiếng, về phía Lương Chiêu Nguyệt, : “Ngoài Tiểu Thần và Tiểu Hà , đội ngũ của chúng ở Thâm Thành thêm một thành viên mới, Chiêu Nguyệt quyết định gia nhập đội của chúng .”

Nói xong, Lục Bình đầu vỗ tay, Khương Thần và Tiểu Hà muộn màng nhận cũng theo.

Khương Thần thăm dò hỏi: “Cãi với bạn trai ?”

quy hoạch nghề nghiệp năm năm tới của Lương Chiêu Nguyệt đều xoay quanh thành phố Bắc Thành , lúc thủ tục nhập chức, Lục Bình với cô , bảo cô hãy dẫn dắt nhà cho .

Lương Chiêu Nguyệt nắm c.h.ặ.t ly rượu, lúc siết c.h.ặ.t lúc buông lỏng, hồi lâu mới : “Mùa đông ở Bắc Thành lạnh quá, em vẫn thích thời tiết ở miền Nam hơn.”

Tiểu Hà hiểu tại , : “Chiêu Nguyệt vốn dĩ là miền Nam mà, lựa chọn Thâm Thành là chuyện bình thường.”

Dứt lời, phòng bao một nữa chìm im lặng.

Tiểu Hà trái , tự giác sai, cúi đầu lên tiếng.

Lương Chiêu Nguyệt đưa tay nắm lấy tay cô , với cô : “Cô nhớ nhầm , đúng là miền Nam.”

Nói cô cầm ly rượu lên, dậy, : “Sau ở Thâm Thành, phiền chiếu cố cho em nhiều hơn ạ.”

Khương Thần sững , đó sự nhắc nhở bằng ánh mắt của Lục Bình, cô cầm ly rượu lên cụng ly.

Tiệc kết thúc, Lục Bình gọi hai chiếc xe, Khương Thần và Tiểu Hà một xe, còn thì cùng Lương Chiêu Nguyệt, đến khách sạn đặt, Khương Thần và Tiểu Hà lên lầu nghỉ ngơi , Lục Bình thì đưa Lương Chiêu Nguyệt đến quán cà phê của khách sạn để chuyện.

Hai mỗi gọi một ly cà phê, tìm một khu vực xuống.

Lục Bình khuấy cà phê một lúc, suy nghĩ hồi lâu, hỏi: “Là vì chuyện tình cảm thuận lợi, nên mới nằng nặc xin Thâm Thành việc ?”

Anh nhận email xin việc của Lương Chiêu Nguyệt hôm qua, lúc đó lập tức gọi điện qua, nhưng Lương Chiêu Nguyệt năng mập mờ, rõ ràng là thật. Vốn dĩ định về Bắc Thành mới mời ba ăn cơm, để thưởng cho sự vất vả tăng ca của họ thời gian qua. Sau đó nghĩ , chi bằng nhân lúc họ kết thúc công việc ngày hôm đó, đặc biệt qua một chuyến.

Lúc , Lương Chiêu Nguyệt cũng ý định thật.

Lục Bình cô, liền nghĩ đến cô em gái của tổn thương tình cảm mà xa đến Na Uy học, em gái sợ lạnh nhất, lựa chọn một đất nước thời tiết khắc nghiệt như .

Anh : “Chiêu Nguyệt, quen em cũng gần một năm , em tùy hứng bốc đồng như , chuyện công việc em suy nghĩ cho kỹ, đừng vì khác mà đưa những quyết định khiến hối hận.”

Lương Chiêu Nguyệt vốn định đáp , nhưng dù thế nào nụ đó cũng thể nặn , cuối cùng, cô dứt khoát từ bỏ, : “Cảm ơn sự quan tâm của sư phụ, em là quyết định nhất thời, cũng suy nghĩ lâu , thực lúc bắt đầu học kỳ hai năm nghiên cứu sinh em do dự khi nghiệp nên ở Bắc Thành , là lựa chọn về Lâm Thành, hoặc các thành phố khác việc.”

Cô dừng một chút, ôm ly cà phê, cảm nhận sự ấm áp chiếc cốc sứ trắng ngà, tiếp tục : “Lần em suy nghĩ lâu, mùa đông ở Bắc Thành thực sự lạnh, ở đây 7 năm , em vẫn quen, khí hậu ở Thâm Thành hợp với em hơn.”

Lục Bình gật đầu, hỏi: “Trước đây em sẽ đưa bà nội đến Bắc Thành ? Bây giờ em Thâm Thành, bà cụ ?”

Lương Chiêu Nguyệt sững một lúc lâu, mới muộn màng nhận Lục Bình đang đến Liễu Y Đường, cô : “Các trưởng bối khác trong nhà sẽ chăm sóc bà ạ. Em thường xuyên qua thăm bà… là ạ.”

Thấy ý cô quyết, khó mà đổi, cuối cùng Lục Bình hỏi: “Bạn trai của em thái độ thế nào?”

Cuối cùng cũng đến chủ đề đó, Lương Chiêu Nguyệt nhấp một ngụm cà phê, vị đắng thơm theo cổ họng trượt xuống, đầu tiên cô cảm thấy cà phê thật đắng “Em và chuẩn chia tay . Lúc mới bên , vốn dĩ tồn tại một khác biệt trong cuộc sống, bây giờ khác biệt ngày càng lớn, cảm thấy cũng cần thiết tiếp tục nữa.”

Điểm Lục Bình từng trải, : “Nếu như , cũng cần ủy khuất bản . Chuyện tình cảm, cảm giác của là quan trọng nhất. Hợp thì ở bên , hợp nữa, thì đường ai nấy .”

Lương Chiêu Nguyệt mặt cuối cùng cũng chút nụ , cô : “Cảm ơn sư phụ.”

Lục Bình đùa: “Thật sự nỡ từ bỏ lời mời của Lục Bộ (bộ phận 6) ? Trước đây Dương Vũ Hân cũng đến tìm giới thiệu, bên đó từ chối , cơ hội dễ như trở bàn tay của em cứ thế cam tâm để nó tuột mất ?”

Lương Chiêu Nguyệt một chút ý tiếc nuối nào, cô : “Vàng thì ở cũng sẽ tỏa sáng.”

Lục Bình sững một chút, đó ha hả: “Anh nhầm , thích cái khí chất tự tin của em.”

Nói đến cuối cùng, Lục Bình đưa tay , : “Lời sớm, xem duyên sư đồ của chúng tiếp tục .”

Lương Chiêu Nguyệt đưa tay , nắm lấy tay , một cách vô cùng chân thành: “Sư phụ, xin hãy chiếu cố nhiều hơn.”

Tiễn Lục Bình xuống lầu xe rời , Lương Chiêu Nguyệt trong đêm lạnh lẽo một lúc lâu.

Xe cộ và đường qua , lúc yên tĩnh lúc ồn ào, náo nhiệt, đây cô cảm nhận , thấy lạc lõng.

Sau , lẽ cô cũng sẽ là một vội vã về về một trong vạn thế giới.

Lương Chiêu Nguyệt , nhanh chân bước khách sạn.

Dạo gần đây, Châu Vân Xuyên vẫn bận rộn như cũ, công tác, họp hành vẫn chiếm phần lớn thời gian của .

Chỉ là ngoài những lúc bận rộn, thỉnh thoảng sẽ dành chút thời gian xem điện thoại.

Anh ít khi xem điện thoại trong lúc việc, một chiếc máy tính đủ để giải quyết phần lớn nhu cầu công việc của .

thời gian gần đây, tần suất xem điện thoại của tăng lên.

Về điểm , thư ký và trợ lý bên cạnh , cùng các nhân viên cấp khác đều phát hiện .

Từ Minh Hằng tự nhiên cũng ngoại lệ.

Hôm đó khi họp xong, Từ Minh Hằng : “Không chứ, đang họp mà, cứ xem điện thoại gì?”

Châu Vân Xuyên cũng đang xem gì.

Từ Minh Hằng hỏi: “Lương Chiêu Nguyệt vẫn về ? Không qua nửa tháng ?”

Châu Vân Xuyên : “Thay đổi đột xuất, thêm một tuần nữa.”

Hôm đó cuộc gọi video Lương Chiêu Nguyệt từ chối, dù gửi tin nhắn qua, cô đó vẫn gọi cho . Sau đó gọi điện và nhắn tin cho cô mấy nữa, một ngoại lệ câu trả lời nhận đều là đang họp hoặc đang tăng ca.

Tóm rảnh.

Trước đây từng chuyện , đây chỉ cần nhắn tin hoặc gọi điện cho cô, dù cô bận đến , đó nhất định sẽ trả lời ngay lập tức.

Bất cứ chuyện gì liên quan đến , cô luôn vô cùng tích cực và nhiệt tình.

Chuyến công tác , thái độ của cô đổi hẳn sự nhiệt tình đây, ngược còn mấy phần lạnh nhạt, hoặc thể càng giống như đang trốn tránh.

Từ trốn tránh xuất hiện trong đầu , Châu Vân Xuyên cũng hề phủ nhận ngay.

So với ý nghĩ hoang đường đó, càng xu hướng cho rằng công việc của Lương Chiêu Nguyệt quá bận, dù thì lúc bận rộn công việc, những và việc khác cũng đều tạm thời gác một bên.

, Lương Chiêu Nguyệt cũng gửi tin nhắn một .

Tuy nội dung là câu trả lời mong , nhưng thể phủ nhận là, khi nhận tin nhắn cô gửi, Châu Vân Xuyên một cảm giác yên tâm khó tả.

Chỉ là trong sự yên tâm đó, ít nhiều tồn tại một chút kỳ lạ.

Lương Chiêu Nguyệt chủ động nhắn tin chủ yếu là để thông báo cho , chuyến công tác của cô kéo dài, bận thêm một tuần nữa mới về.

Mấy ngày nay vẫn luôn xem tin nhắn cô gửi.

【Mặt Trăng: Tuần em về , tăng ca thêm một tuần, nhớ chăm sóc bản nhé.】

Giọng điệu vẫn như khi, lúc , thể tưởng tượng vẻ mặt của cô khi gõ những dòng chữ đó, lẽ là bất đắc dĩ thất vọng.

mơ hồ thể cảm nhận sự lạnh nhạt trong lời văn của cô, đó là cảm giác vẫn còn khi bao nhiêu .

Châu Vân Xuyên cố gắng lờ cảm giác khó chịu kỳ lạ đó.

Vừa tăng ca, Từ Minh Hằng : “Lục Bình đó cũng thật là, tự thăng chức bóc lột nhân viên cấp , tăng ca trong dịp Tết thì thôi , tìm thể hiểu, Tết , còn tăng ca, với một tiếng ?”

Châu Vân Xuyên liếc một cái: “An An gần đây để ý đến ?”

“Ây, khó xử quá” Anh nghiêm túc đấy, thật sự cần với Lục Bình ?”

Châu Vân Xuyên dậy, về phía cửa, “Đừng gây thêm phiền phức cho cô nữa.”

Từ Minh Hằng: “…”

Được , chê lo chuyện bao đồng đây mà.

“Được, ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng . Hai em nhà các đúng là đủ đấy, kiếp nghiệt gì, mà kiếp gặp hai .”

Châu Vân Xuyên trả lời, chỉ về văn phòng.

Lương Chiêu Nguyệt thứ sáu trở về, may là, hôm đó lên đường đến Manhattan công tác, thời hạn nửa tháng.

Cứ thế qua , và Lương Chiêu Nguyệt gặp đến tháng ba.

Nghĩ nghĩ , thoát khỏi Wechat, nhắn tin cho cô, mà trực tiếp gọi điện thoại cho cô.

Lần Lương Chiêu Nguyệt nhận máy.

: “Sao thời gian gọi điện cho em ?”

Anh lập tức , giọng điệu nhí nhảnh mật, thể cảm thấy cô phần lạnh nhạt với “Gần đây bận ?”

ạ, tài liệu cần sắp xếp chất chồng còn cao hơn cả em nữa.”

Cô quả nhiên đang bận công việc, nên mới thời gian liên lạc với , bây giờ công việc cũng bận gần xong, cô thời gian để chuyện với .

Vì lời đó, Châu Vân Xuyên dập tắt ý định hỏi cô tại đó gọi cho .

Anh chỉ hỏi: “Ở bên đó nghỉ ngơi ?”

Lương Chiêu Nguyệt “ừm” một tiếng, : “Không nhắn tin nhắc em ?” Rồi “Yên tâm, đương nhiên là nghỉ ngơi , nếu sức lực việc.”

Tự nhiên, Châu Vân Xuyên xem như yên tâm, cô quả nhiên những tin nhắn gửi, cũng nhớ kỹ. Như , thành chút cỏ cây cũng xem là giặc.

Anh : “Sau khi về, ăn gì thì với dì Châu, bồi bổ cơ thể cho .”

Lương Chiêu Nguyệt : “Được ạ, em sẽ phiền dì Châu,” Rồi nghĩ đến mỗi lời , đều là lúc sắp xa, cô hỏi “Anh gọi điện cho em chuyện gì ạ?”

Quả nhiên sống chung lâu , một chi tiết nhỏ đều quen thuộc với , Châu Vân Xuyên : “Không thể là nhớ em ?”

Lương Chiêu Nguyệt : “Vậy ? Em thấy .”

Châu Vân Xuyên cúi đầu khẽ, thành thật mục đích thực sự của cuộc điện thoại , : “Ngày mai một chuyến.”

Cô đương nhiên hiểu ‘ một chuyến’ là chỉ cái gì, im lặng một lúc, hỏi: “Đi , bao lâu ạ?”

Sự quan tâm của cô đối với vẫn .

Châu Vân Xuyên dựa ghế máy tính, xoa xoa trán, : “Manhattan, nửa tháng.” Dừng một chút, “Trước đây sẽ đến Manhattan đón Tết ? Có qua đó ở mấy ngày cùng về .”

Đây là thứ hai nhắc đến chuyện .

Lần Lương Chiêu Nguyệt im lặng lâu.

Châu Vân Xuyên yên lặng chờ đợi, một phút trôi qua, mới cô thở dài một tiếng : “Làm bây giờ? Công việc bên Hàng Thành vẫn kết thúc, thể dành thời gian .”

Sự tiếc nuối trong lời của cô rõ ràng.

Châu Vân Xuyên cong cong khóe môi, lặp đề nghị : “Đợi em bận xong dự án , nghỉ một tuần phép, lúc đó chúng .”

Lương Chiêu Nguyệt như đang suy nghĩ tính khả thi, lâu trả lời.

Ngoài cửa tiếng gõ cửa, thư ký đẩy cửa , điện thoại tìm. Châu Vân Xuyên gật đầu tỏ ý , đó với cô: “Ngày em về sẽ bảo Giang Bách đến đón em, gì cần thì cứ tìm .”

Cô cuối cùng cũng đáp lời : “Được ạ. Trên đường chú ý an , công việc cũng đừng quá mệt, em ở nhà đợi về.”

Cuộc gọi kết thúc, Châu Vân Xuyên gõ gõ ngón tay lên bàn.

Anh nghĩ, Lương Chiêu Nguyệt luôn dùng lời nào để an ủi .

Bất kể là đây bây giờ, vẫn câu của cô— em ở nhà đợi về, mà khuất phục.

Thư ký một bên chờ đợi, tập trung suy nghĩ một lát, vẫy tay với thư ký. Thư ký kịp thời đưa điện thoại lên, nhận lấy, áp điện thoại tai, tiếp tục lao đầu công việc nhàm chán ngày qua ngày.

Sáng hôm , Lương Chiêu Nguyệt và Khương Thần cùng Tiểu Hà bay về Bắc Thành, Lục Bình cùng họ, mà bay thẳng đến Thâm Thành.

Khương Thần và Tiểu Hà đón, ba chia tay ở sân bay.

Đợi hai xa, Lương Chiêu Nguyệt mới gọi điện thoại báo cho Giang Bách vị trí của .

Đồ đạc của Lương Chiêu Nguyệt thực nhiều, lẽ vì tăng ca việc gần một tháng, cơ thể cô thực sự mệt mỏi, nếu Giang Bách vì lời dặn của Châu Vân Xuyên mà nhất định đến đón cô, cô cũng vui vẻ thảnh thơi.

Về đến Vọng Kinh Tân Cảnh, Giang Bách giúp cô đặt vali phòng khách, khi rời : “Trước khi Châu tổng trở về, cô bất cứ chuyện gì đều thể tìm .”

Lương Chiêu Nguyệt gật đầu, lúc một chuyện cần phiền “Trước đây nhờ giúp liên hệ cho thuê ba căn nhà đó, thể gửi cho điện thoại liên lạc của công ty môi giới ?”

Giang Bách lập tức lấy điện thoại , thao tác một lúc màn hình, : “Đã gửi cho cô ạ.”

Lương Chiêu Nguyệt gật đầu, chỉ điện thoại liên lạc và địa chỉ, mà một vấn đề hợp đồng đều gửi qua, hổ là trợ thủ đắc lực nhất của Châu Vân Xuyên, việc chính là chu đáo như , cô : “Cảm ơn .”

Giang Bách đó còn báo cáo với Châu Vân Xuyên, liền hỏi: “Cô cần phương thức liên lạc gì ạ?”

: “Trước đây còn học khá bận, về phương diện cũng hiểu, vẫn luôn phiền ở giữa giúp đỡ giao tiếp, bây giờ tự học hỏi một chút.”

Giang Bách nhận câu trả lời, lập tức rời .

Lương Chiêu Nguyệt con thang máy từng tầng giảm xuống, cho đến khi hiển thị chữ tầng một, cô mới về phía phòng khách, gỡ bỏ bộ sự đề phòng, dựa sofa nghỉ ngơi.

Ngồi năm phút, cô nghỉ ngơi cũng đủ , dậy bắt đầu sắp xếp vali.

Sau đó cô liền phát hiện nơi ở chút giống, quanh một vòng, mới nhận chỗ nào đó khác.

Cửa và cửa sổ trong nhà đều dán câu đối, chữ Phúc và các đồ trang trí khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dem-xuan-nong-nan/chuong-49-anh-cung-da-chuan-bi-cho-em-mot-mon-qua-bat-ngo-sang-mai-se-dua-cho-em.html.]

Trông hệt như một khí năm mới.

hề lay động mà một lúc, tại , đột nhiên .

Đây là một ý nghĩa khác của câu “gấm thêu hoa” ?

Những món đồ trang trí mang ý nghĩa vui mừng , là đang ăn mừng cho sự rời của cô ?

Trong đầu Lương Chiêu Nguyệt lóe lên cảnh tượng chiều hôm đó, cô và Châu Vân Xuyên ở siêu thị mua những món đồ Tết . Lúc đó bao nhiêu vui vẻ, bây giờ bấy nhiêu vô cảm.

Cô thu ánh mắt, gì, tiếp tục sắp xếp hành lý.

Sắp xếp xong đồ đạc của chuyến công tác , cho quần áo cần giặt máy giặt, nhân lúc rảnh rỗi , cô bắt đầu về phòng ngủ kiểm kê và sắp xếp những thứ còn .

Ở Vọng Kinh Tân Cảnh một năm , đồ đạc của Lương Chiêu Nguyệt kiểm kê đến cuối cùng, những thứ thể mang nhiều.

Trong đó sách vở đại khái chiếm một thùng giấy lớn, quần áo thì một chiếc vali là thể giải quyết .

Sau khi , Châu Vân Xuyên cho chuẩn cho cô ít quần áo, Liễu Y Đường cũng giúp mua ít, cô đều định mang . Những bộ quần áo đó giá cả thực sự đắt đỏ, cô mặc ít nhiều cảm thấy tự tại, chỉ định mang những bộ do chính mua.

Sau đó chính là tiền mừng tuổi năm mới Liễu Y Đường cho cô, cộng thêm phần của Châu Vân Xuyên, tổng cộng là bốn hộp vàng thỏi bằng gỗ tơ nam, Lương Chiêu Nguyệt mang hết , một lúc, cô lấy b.út một tờ giấy ghi chú đính lên , đến thư phòng của Châu Vân Xuyên, đặt chúng ngăn cùng của ngăn kéo bàn .

Cuối cùng điều khiến cô băn khoăn là bức thư pháp và chiếc iPad Châu Vân Xuyên tặng cô lúc đó.

Những thứ cô từng coi như trân bảo, bây giờ trở thành khó khăn của cô.

Suy nghĩ , hai thứ đó cô đều định mang .

Bức thư pháp cô vẫn treo tường như cũ, gỡ xuống, dù thì ngôi nhà là của Châu Vân Xuyên, chữ là do , tính toán kỹ , thứ đó vốn dĩ là của , chẳng qua là cô giữ hộ một thời gian, bây giờ chẳng qua là vật về với chủ cũ.

Còn về chiếc iPad , Lương Chiêu Nguyệt lưu dữ liệu, thoát tài khoản, cô đặt chiếc iPad đó lên bàn, quanh thư phòng một vòng, danh sách ghi chép máy tính xách tay, phát hiện đều xử lý gần xong. Cô tìm robot lau nhà, cài đặt chức năng, để robot lau chùi sạch sẽ khắp nhà.

Nhân lúc , cô tìm quần áo đến phòng tắm tắm rửa.

Ngày tháng nhanh ch.óng trôi về phía , thoáng chốc đến tháng ba dương lịch, một mùa vạn vật hồi sinh.

Cùng lúc đó, Châu Vân Xuyên kết thúc chuyến công tác ở Manhattan trở về Bắc Thành.

Cũng ngày đó, Lương Chiêu Nguyệt nhận thỏa thuận ly hôn do luật sư Dương gửi đến.

Đó là phiên bản cuối cùng khi hai họ bàn bạc lâu, cô mấy , quả thực chỗ nào gây tranh cãi, cô in , cho túi tài liệu, tan .

Châu Vân Xuyên chuyến bay lúc sáu rưỡi về Bắc Thành, xe, thấy thời gian vẫn còn, Lương Chiêu Nguyệt lấy hợp đồng trong túi tài liệu kỹ một nữa.

Trong công việc thực tập đây và hiện tại, cô tiếp xúc với đủ loại thỏa thuận hợp đồng, nhưng đây đầu tiên cô căng thẳng và nghiêm túc nhất.

Cô giống như một đứa trẻ đầu tiên học chữ, từng chữ từng chữ một, sợ bỏ sót chi tiết nào đó, hoặc sự hiểu lầm ở một từ ngữ nào đó, dẫn đến Châu Vân Xuyên chịu ký tên lên đó.

Ý nghĩ đó nảy , cô chính chọc .

Nụ đó mấy phần tự giễu.

Cô nghĩ, Châu Vân Xuyên thể bằng lòng ký tên lên đó chứ?

Biết ký mà chút do dự, một chút ngần ngại.

Ánh mắt liếc thấy thời gian cũng gần đến, nên xuất phát sân bay . Cô tiếp nữa, cất thỏa thuận túi văn kiện, cho túi tài liệu túi xách, xong những việc đó, cô thắt dây an lái xe đến sân bay.

Hôm nay chiếc xe cô lái là chiếc Bentley màu xanh ô liu mà Liễu Y Đường tặng.

Chiếc xe là món quà Liễu Y Đường tặng cô lúc nghiệp tháng sáu năm ngoái. cô tổng cộng lái qua mấy , bình thường vẫn lái chiếc Volkswagen cũ, chỉ vài lái ngoài, đều là vì chuyện riêng.

Sau khi đón Châu Vân Xuyên, thấy cô hiếm khi lái chiếc xe ngoài, nhướng mày.

Lương Chiêu Nguyệt tự nhiên hiểu ý của , cô : “Không thể nào đến đón cũng để chiếc Volkswagen đó .”

Anh liền : “Đều là công cụ , tại là chịu thiệt.”

trả lời một cách đương nhiên: “Thì đẳng cấp của rành rành đó mà.”

Châu Vân Xuyên ôm vai cô : “Anh đẳng cấp gì chứ?” “Toàn bộ tài sản của đều là của em hết ?”

Đây nhất định là câu đùa dịu dàng và nhất.

Lương Chiêu Nguyệt sớm còn cảm giác nữa, cô để ý, ngược hỏi: “Về nhà, ngoài ăn?”

Lúc đó trời tối, Châu Vân Xuyên liếc thời gian : “Đến Vườn Monet nhé?”

Lương Chiêu Nguyệt ý kiến gì khác, cô hỏi: “Đi ăn ở Ngư Gia Đăng Hỏa thì ?”

Ngư Gia Đăng Hỏa?

Châu Vân Xuyên chợt nhớ đầu tiên hai quen , vì sắp xếp cho cô một chiếc xe, cô liền vắt óc tìm hiểu sở thích của , mời đến Ngư Gia Đăng Hỏa, nơi thường lui tới để ăn cơm.

Đó lẽ là bước đầu tiên cô chính thức bày tỏ tình cảm với .

Ngay đó, liền nghĩ, Lương Chiêu Nguyệt đột nhiên đề nghị đến nhà hàng đó ăn cơm, là định ôn chuyện xưa?

Hai lên xe, Lương Chiêu Nguyệt cài đặt định vị : “Bữa tối hôm nay em mời.”

Châu Vân Xuyên hỏi: “Có khác biệt gì ?”

Lương Chiêu Nguyệt nghiêm túc : “Mấy ăn đều là mời, cũng nên đến lượt em .”

Châu Vân Xuyên lắc đầu .

Cô thích là .

Bây giờ cô và cũng còn phân biệt gì em nữa.

Ai trả tiền cũng như .

Nhà hàng Ngư Gia Đăng Hỏa tuy cách CBD xa, nhưng giống như nhà hàng Vườn Monet mà hai thường đến xây trong tòa nhà kính, nó ngược trong một con hẻm.

Gần giống như nhà hàng tư gia, chuyên tiếp đón những nhóm khách hàng cao cấp thích sự yên tĩnh.

Lần đó Lương Chiêu Nguyệt đến, sốc ít.

cũng hiểu, thói quen tiêu dùng như phù hợp với nhận thức của cô về Châu Vân Xuyên.

Lần , cô vô cùng ung dung.

Có lẽ vì học ít từ bên cạnh Châu Vân Xuyên, cộng thêm việc bản cô trong một năm qua cũng trưởng thành ít, tâm thái của cô tự tại hơn nhiều.

Nếu như từ Vườn Monet phóng tầm mắt những tòa nhà CBD đối diện cửa sổ, khiến nảy sinh một sự theo đuổi nồng nhiệt đối với quyền lực và địa vị, thì ở trong gian yên tĩnh thoải mái , khiến buông bỏ mệt mỏi, chỉ ở trong đó thưởng thức mỹ thực, nghỉ ngơi thật .

Sau khi xuống, Lương Chiêu Nguyệt bắt đầu gọi món, cô gọi đều là những món ăn mà Châu Vân Xuyên thích, Châu Vân Xuyên thấy , thể nhắc nhở cô “Đừng chỉ lo cho , cũng lo cho chính .”

Lương Chiêu Nguyệt : “Em đương nhiên lo cho chính .”

Cô sắp tự lo đến mức ly hôn với .

Châu Vân Xuyên xong, thấy cô chỉ gọi những món thích, suy nghĩ vài giây, đưa tay lấy chiếc máy gọi món trong tay cô, cúi mắt, đầu ngón tay điểm vài màn hình. Chẳng mấy chốc gọi xong, cũng hỏi ý kiến Lương Chiêu Nguyệt, gọi nhân viên phục vụ đến đặt món.

Đợi nhân viên phục vụ đặt món xong mang đến bàn của họ, Lương Chiêu Nguyệt mới phát hiện, Châu Vân Xuyên gạch phần lớn các món cô gọi, thêm nhiều món cô thích.

khỏi : “Hóa hiểu khẩu vị của em nhỉ.”

Châu Vân Xuyên trả lời, mà nhắc đến chuyện khác: “Gần đây một cửa hàng cua mới mở, canh hầm ngon, đưa em .”

Lương Chiêu Nguyệt im lặng vài giây, lấy thực đơn đặt sang một bên, : “Không ngờ để ý đến những chuyện nhỏ như .”

Anh : “Từ Minh Hằng là một ham ăn, đến đó một .”

Cô liền , một bận rộn như tâm trí để ý đến chuyện nhỏ như một nhà hàng mới khai trương.

gì thêm.

Chẳng mấy chốc, những món ăn tinh xảo ngon miệng lượt bưng lên, Lương Chiêu Nguyệt qua, cầm đũa lên định gắp thức ăn, thấy Châu Vân Xuyên đối diện hỏi một câu: “Không chụp ảnh ?”

Trước đây mỗi ngoài ăn cơm, cô đều chụp ảnh, chụp đồ ăn, chụp môi trường nhà hàng, cũng chụp , chụp tay .

Có lúc cô sẽ đăng lên vòng bạn bè, lúc .

Hoàn tùy thuộc tâm trạng của cô lúc đó.

Lương Chiêu Nguyệt ngước mắt, , một lúc lâu : “Anh chụp ?”

Chụp ?

Qua vài giây, Châu Vân Xuyên dậy sang bên cạnh cô, cầm điện thoại của cô, đưa cho cô : “Mở khóa.”

Dáng vẻ chụp.

Chụp thì chụp thôi, dù chụp xong cũng đăng, dù chụp xong cũng thể xóa.

Hai cùng chụp ba tấm, đều là ảnh chung, cuối cùng Châu Vân Xuyên dùng điện thoại của chụp cho Lương Chiêu Nguyệt một tấm ảnh đơn. Trong ảnh, cô ngẩng mặt ống kính, khóe miệng mím .

Rất trầm tĩnh, cũng dịu dàng.

Vẫn là dáng vẻ quen thuộc trong mắt Châu Văn Xuyên.

Châu Vân Xuyên rõ ràng thể cảm nhận sự thờ ơ hờ hững của Lương Chiêu Nguyệt.

Cả chút quá yên tĩnh.

Mặc dù cô vẫn luôn chuyện, mặc dù mày mắt cô thoải mái nhướng lên.

Châu Vân Xuyên nghĩ, lẽ cô mệt , hoặc là chán .

Những thứ xa hoa mỹ lệ, gây chấn động đến , lâu , nếm đủ , trong lòng khó tránh khỏi còn gợn sóng nào.

Lần đầu tiên bao nhiêu bất ngờ, những đều là sự bình thường chút gợn sóng.

Bữa tối ăn chút vô vị, Châu Vân Xuyên suy nghĩ hiểu tại suy nghĩ đó.

Dùng bữa xong, Lương Chiêu Nguyệt dậy định thanh toán, Châu Vân Xuyên một bước cầm lấy tờ hóa đơn đó, : “Để trả.”

Lương Chiêu Nguyệt bĩu môi: “Đã là em trả mà.”

Anh : “Lần đến nhà hàng cua mới , em trả tiền.”

Anh dậy đến quầy lễ tân thanh toán, cho cô cơ hội kiên trì.

Lương Chiêu Nguyệt chằm chằm bóng lưng một lúc, cầm ly nước cam lên nhấp một ngụm, cảnh đêm ngoài cửa sổ gỗ.

Dưới màn đêm, sân trong sâu thẳm, trong sân rộng lớn thỉnh thoảng truyền đến vài tiếng chuyện khe khẽ, đó lẽ là những dùng bữa xong ở bên cạnh đang dạo.

Vài ngọn đèn đường tỏa ánh sáng trắng lạnh lẽo, mang đến cho đêm tối tĩnh mịch một chút sức sống. Chúng giống như những chiếc đèn ngủ nhỏ trong đêm đen, chiếu sáng con đường phía của đường, giúp họ mò trong bóng tối.

Lương Chiêu Nguyệt từng lạc quan cho rằng, chiếc đèn ngủ nhỏ thuộc về sẽ bao giờ tắt.

thực tế cho cô một cái tát đau điếng.

thành tiếng, thu ánh mắt.

Châu Vân Xuyên thanh toán xong trở về, hai nắm tay rời khỏi nhà hàng.

Trên đường về, Lương Chiêu Nguyệt đột nhiên : “Lần đầu tiên mời đến đây ăn cơm, là em mời, cuối cùng trả tiền.”

Châu Vân Xuyên : “Chuyện qua lâu như em còn nhớ rõ thế.”

: “Đương nhiên , chuyện của em luôn nhớ rõ.”

Những điều dành cho cô, sự tàn nhẫn của đối với cô, cô luôn nhớ rõ ràng.

Lời Châu Vân Xuyên xuôi tai, phía đúng lúc đèn đỏ, xe từ từ dừng , thuận thế đưa tay nắm lấy tay Lương Chiêu Nguyệt : “Em nhớ cái gì?”

Lương Chiêu Nguyệt nắm tay , chỉ mặc cho nắm: “Lẽ em trả tiền, cho em cơ hội đó.”

Anh , chút bất đắc dĩ chút hiểu: “Cứ trả tiền như ?”

: “ ạ. Lần mời em, em mời , qua ?”

Lời qua chút đúng, một cảm giác Lương Chiêu Nguyệt tính toán rõ ràng với .

Suy nghĩ đó nảy sinh, Châu Vân Xuyên chính chọc , từ khi nào trở nên dễ ảnh hưởng bởi những chuyện nhỏ nhặt như ?

Tối nay, lẽ quá lo lắng mất.

Anh gạt những suy nghĩ linh tinh đó, : “Giữa với chú trọng việc qua , nhưng em và thì cần như .”

Anh dùng từ ‘ qua ’, trong từ điển giải thích từ là— lấy thứ thừa cho đối phương, để trao đổi, lấy thứ thiếu.

Lương Chiêu Nguyệt nghĩ, từ một ý nghĩa nào đó mà , cô vẫn luôn qua với ?

Tiếc là trao đổi lâu như , cô cũng nhận tình cảm mà mong .

Về đến nhà, bước cửa, tại Châu Vân Xuyên liền cảm thấy trong nhà một khí khác lạ.

Nhìn một lượt, chỉ cảm thấy cả phòng khách dường như thiếu nhiều thứ, nhưng khi kỹ , phát hiện trong nhà vẫn là bài trí như cũ.

Ví dụ như quầy bar, hai chiếc cốc nước mà và Lương Chiêu Nguyệt thường dùng xếp ngay ngắn cạnh .

Trên sofa, vẫn đặt mấy chiếc gối ôm hoa nhỏ mà Lương Chiêu Nguyệt thích.

Lương Chiêu Nguyệt đặt thẻ cửa xuống, : “Anh tắm rửa , em sắp xếp vali nhé?”

Châu Vân Xuyên thu ánh mắt: “Phiền em .”

Lương Chiêu Nguyệt : “Ai bảo trả tiền chứ?”

Anh hỏi: “Bây giờ còn tính toán chuyện đó ?”

Lương Chiêu Nguyệt đẩy phòng ngủ tắm rửa.

Hành lý của đơn giản, Lương Chiêu Nguyệt cho quần áo giỏ đồ bẩn mang đến phòng giặt, đó kiểm tra tình hình sử dụng t.h.u.ố.c trong vali của .

Chuyến công tác xem như thuận lợi, t.h.u.ố.c đều dấu hiệu sử dụng. Cô kiểm tra ngày tháng, hạn sử dụng đều còn dài, cần . Cô kéo vali lên, lau chùi đặt ở sân thượng cho thoáng gió.

Mười giờ đêm, hai tắm rửa sắp xếp xong, lên giường ngủ.

Lương Chiêu Nguyệt hỏi về tình hình công việc ở Manhattan , cô hỏi Châu Vân Xuyên liền trả lời, đến cuối cùng, Lương Chiêu Nguyệt ngáp liên tục, Châu Vân Xuyên hôn lên khóe môi cô: “Buồn ngủ ?”

Cô cọ cọ cổ : “Buồn ngủ quá.”

Châu Vân Xuyên liền tắt đèn.

Cả phòng tối đen yên tĩnh.

Lương Chiêu Nguyệt một lúc, ghé sát lòng hỏi: “Tối mai mấy giờ tan ?”

Châu Vân Xuyên : “Sao thế?”

trả lời, chỉ cố chấp hỏi: “Mấy giờ tan về nhà?”

Anh trả lời mà hỏi ngược : “Em mấy giờ tan ?”

Lương Chiêu Nguyệt rúc trong lòng : “Tối mai em chuyện với , tan sớm về ?”

Tay v**t v* qua eo cô, giọng nhàn nhạt: “Chuyện gì?”

Cô né tránh sự động chạm của : “Đã là chuyện của tối mai, thể bây giờ .”

“Bất ngờ ?”

Lương Chiêu Nguyệt im lặng một lúc, mới : “Em cũng .”

Anh lật , bật đèn tường lên, phòng ngủ tối đen lập tức trở nên mờ ảo.

Anh chống hai tay hai bên cô, cúi đầu cô, Lương Chiêu Nguyệt , một môi trường yên tĩnh mờ ảo như , khiến cô một cảm giác thanh tịnh lạnh lẽo của một buổi chiều tà ngày mưa.

Cô vô cớ nhớ lúc hai mới quen, một , xuyên qua cơn mưa lớn đến với cô.

Cũng lúc đó, cô xác nhận, cô đàn ông .

, nỗ lực quấn quýt lâu như , cuối cùng, là một giấc mộng hão huyền.

Châu Vân Xuyên cúi , từ cổ cô hôn lên, những nụ hôn dày đặc rơi cô, ngoài cảm giác tê dại, còn một cảm giác run rẩy thể rõ, Lương Chiêu Nguyệt tự chủ mà ngẩng mặt lên.

Trong cơn mơ màng, cô thấy Châu Vân Xuyên dùng giọng trầm thấp dễ , ghé tai cô .

“Anh cũng chuẩn cho em một món quà bất ngờ, sáng mai sẽ đưa cho em.”

 

Loading...