Đích Mẫu - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-02-06 06:16:33
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lễ tế tổ của Trịnh phủ định ngày mười sáu.

Trời còn sáng, trong phủ rộn ràng chuẩn . Từ tiền viện đến từ đường, đèn l.ồ.ng treo thẳng hàng, hương án lau sạch, đồ tế xếp ngay ngắn, thứ đều nghiêm cẩn đúng lễ thế gia.

lớp nghiêm cẩn , là một cơn sóng ngầm dữ dội.

Nhị phòng hoảng.

Không hoảng vì quyền cắt, mà vì lão phu nhân bắt đầu họ bằng ánh mắt khác. Một khi trưởng bối nghi ngờ, dù , cũng đủ khiến kẻ mất ăn mất ngủ.

Mà lễ tế tổ chính là lúc thích hợp nhất.

Người đông, việc nhiều, mùi hương nồng, chỉ cần một sơ suất—

thể là tai nạn.

Nhị phu nhân trong viện, tay nắm c.h.ặ.t chuỗi tràng hạt, đầu ngón tay lạnh buốt.

“Không thể chờ nữa,” bà , giọng khàn , “nếu để nàng thành lễ tế, mặt tổ tông, thì coi như đóng dấu chủ mẫu thật sự.”

Người đối diện bà là một ma ma già, gương mặt âm trầm.

“Đã sắp xếp xong,” ma ma thấp giọng, “hương trong từ đường . Chỉ cần thắp lên, mùi sẽ khiến choáng, tim thắt .”

Không độc mạnh.

Chỉ là hương trộn sai.

Tai nạn vì “thể lực yếu”, “ lâu trong hương khói”.

Không ai nghi.

Nhị phu nhân nhắm mắt .

“Làm cho sạch.”

An Du tới từ đường sớm.

Nàng mặc lễ phục màu trầm, tay áo rộng, tóc vấn gọn, từng bước đều vững vàng. Thanh Trúc , lòng yên, liên tục liếc bốn phía.

“Thiếu phu nhân,” nàng thì thầm, “hương hôm nay… nặng hơn khi.”

An Du gật nhẹ.

“Ta .”

Thanh Trúc giật .

“Người ?”

“Biết từ tối qua,” An Du đáp khẽ, “cho nên mới để họ động tay.”

Thanh Trúc sững .

An Du sớm đoán, nhị phòng sẽ chọn lễ tế.

Một là vì đông .

Hai là vì mặt tổ tông, dễ đẩy tội cho “ý trời”.

họ , lễ tế cũng là nơi ai dám giấu tay bẩn.

Lão phu nhân tới cùng.

Khi bà bước từ đường, cả sảnh lặng như tờ. Trịnh Hành theo , sắc mặt nghiêm túc, ánh mắt vô tình lướt qua An Du, trong đó một tia cảnh giác kín đáo.

Lễ bắt đầu.

Hương thắp lên.

Chỉ một lát, mùi trong từ đường nồng hơn bình thường, cay nơi mũi, khiến hít sâu liền thấy n.g.ự.c tức.

Nhị phu nhân phía lão phu nhân, mắt rời khỏi An Du.

Chờ.

Chờ nàng ngã.

An Du thẳng.

Khi mùi hương dâng cao nhất, nàng bỗng khẽ lảo đảo.

Thanh Trúc hoảng hốt kêu lên:

“Thiếu phu nhân!”

Cả từ đường xôn xao.

Nhị phu nhân tim đập thình thịch, tay siết c.h.ặ.t khăn.

đúng lúc đó, An Du ngã xuống.

Nàng chỉ đưa tay chống lên bàn tế, hít sâu một , cao giọng :

“Hương đúng.”

Ba chữ vang lên, dứt khoát.

Không khí lập tức đông cứng.

Lão phu nhân đầu, ánh mắt sắc bén.

“Con gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dich-mau/chuong-11.html.]

An Du quỳ xuống, giọng rõ ràng, hoảng loạn:

“Mẫu , hương hôm nay trộn sai d.ư.ợ.c liệu. Nếu thắp lâu, thể yếu sẽ choáng, thậm chí nguy hiểm tính mạng.”

Nhị phu nhân bật dậy:

“Thiếu phu nhân, đây là lễ tế tổ! Sao con dám lời xui rủi!”

“Có xui rủi ,” An Du ngẩng đầu, “xin để đại phu kiểm tra.”

Trịnh Hành lập tức lên tiếng:

“Dừng lễ.”

Một tiếng , ai dám cãi.

Đại phu gọi tới ngay.

Hương lấy xuống, mang kiểm tra mặt .

Chỉ một khắc , đại phu sắc mặt biến đổi.

“Hương trộn thêm bạch phụ t.ử liều nhỏ,” ông , “ngửi lâu sẽ gây tức n.g.ự.c, choáng váng. Người cao tuổi nguy hiểm.”

Từ đường rộ lên tiếng xì xào.

Ánh mắt lão phu nhân chuyển lạnh.

“Bạch phụ t.ử,” bà lặp , “ai chuẩn hương?”

Quản sự lễ nghi run rẩy bước :

“Bẩm… là theo danh sách nhị phòng đưa tới…”

Nhị phu nhân sắc mặt tái nhợt.

“Vu khống!” bà kêu lên, “ thể—”

An Du lúc mới tiếp, giọng vẫn đều:

“Thiếp , chỉ bằng miệng đủ.”

Nàng sang Lưu ma ma.

“Đem .”

Hai nha dẫn từ ngoài.

Một trong đó quỳ sụp xuống, nấc:

“Là nhị phu nhân sai nô tỳ đổi hương… chỉ là cho thiếu phu nhân ‘khó chịu một chút’… nô tỳ sẽ nguy hiểm tới lão phu nhân…”

Cả từ đường c.h.ế.t lặng.

Nhị phu nhân như rút cạn sức lực.

Lão phu nhân chống tay lên ghế, giọng run vì giận:

“Ngươi… vì tranh quyền, dám đem mạng cờ?!”

Nhị phu nhân quỳ sụp xuống, liên tục dập đầu:

“Con dám! Con chỉ—”

“Im miệng!” Trịnh Hành quát lạnh.

Hắn sang lão phu nhân:

“Mẫu , chuyện thể nhẹ tay.”

Lão phu nhân nhắm mắt , một lúc mới mở .

“Nhị phu nhân,” bà từng chữ, “từ hôm nay, giao bộ quyền trong nhị phòng, giam lỏng tại viện. Không bước nửa bước.”

Bà dừng .

“Chờ gia pháp.”

Nhị phu nhân ngã quỵ.

Lễ tế hoãn.

ai còn dám xem An Du là mới gả.

Bởi nàng vững bàn thờ tổ,

dùng chính mưu của kẻ khác để kết liễu họ.

Khi lui , lão phu nhân An Du thật lâu.

“Con ?” bà hỏi.

An Du cúi đầu:

“Thiếp chỉ đề phòng.”

Lão phu nhân khẽ gật đầu.

“Được,” bà , “Trịnh phủ con, yên tâm.”

Đó là câu thừa nhận nặng nhất.

Và từ hôm nay—

Nhị phòng thua.

Loading...