Đích Mẫu - Chương 14: chỗ dựa vững chắc

Cập nhật lúc: 2026-02-06 06:35:35
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày An lão tướng quân hồi kinh, trời đổ nắng nhạt.

Không kiểu nắng gắt của hạ, mà là thứ ánh sáng nhàn nhạt cuối xuân, rơi xuống mái ngói xanh của An phủ, khiến cả tòa phủ như phủ một lớp bụi thời gian yên tĩnh.

An Du về nhà ngoại bằng xe kín, phô trương.

Không cờ quạt, tiếng chúc tụng.

Chỉ Thanh Trúc theo hầu, và một phong thư báo đúng một canh giờ.

An lão tướng quân nghênh ở cổng lớn.

Ông trong nội viện.

Khoác áo thường, giáp trụ, tóc điểm bạc ở thái dương. So với khi nàng xuất giá, ông gầy một chút, nhưng sống lưng vẫn thẳng, ánh mắt vẫn sắc — đó là dáng vẻ của cả đời sa trường.

Khi An Du bước sân, thấy ông, bước chân nàng khựng .

Bao nhiêu lời nghĩ đường về, bỗng nhiên tan hết.

Chỉ còn một tiếng:

“Cha.”

An lão tướng quân nàng.

Chỉ một cái .

Rồi ông bước nhanh tới, đợi nàng hành lễ, đưa tay đỡ lấy vai nàng.

“Vào nhà,” ông , giọng trầm nhưng thấp rõ rệt, “ngoài gió.”

Chỉ một câu thôi.

An Du cúi đầu, theo ông trong.

Trong thư phòng, cửa đóng kín.

Trà nóng rót, hương nhạt.

An lão tướng quân đối diện nàng, im lặng con gái lâu.

Ánh mắt giống ánh mắt của tướng quân binh sĩ, cũng giống ánh mắt trưởng bối con dâu.

Đó là ánh mắt của một cha đứa con duy nhất.

“Gầy ,” ông .

An Du khẽ :

“Con .”

An lão tướng quân đáp.

Ông đưa tay, đặt lên cổ tay nàng, ngón tay chai sạn vì cầm đao, nhưng động tác nhẹ.

Mạch tượng .

Không bệnh.

khi ông buông tay, ánh mắt càng trầm hơn.

“Ổn,” ông chậm, “là vì con chịu .”

An Du .

trong khoảnh khắc , nơi cổ họng nàng bỗng nghẹn .

An lão tướng quân dậy, tới giá sách phía , lấy xuống một hộp gỗ nhỏ. Mở , bên trong là một chiếc trâm ngọc cũ, màu ngả thời gian.

“Cái ,” ông , “là vật mẫu con để .”

An Du sững .

Mẫu nàng mất sớm.

Bà là con gái út của thư hương thế gia, gia tộc nhiều đời dạy học cho hoàng t.ử trong cung. Cả đời dịu dàng, học rộng, từng lớn tiếng với ai.

Chiếc trâm , nàng nhớ.

Ngày nàng mười tuổi, mẫu từng cài lên tóc nàng, :

“Sau , con giữ . Không cần thắng khác, chỉ cần để khác giẫm.”

An lão tướng quân đặt trâm tay nàng.

“Cha mang theo nó mấy chục năm,” ông , “vì sợ ngày con cần.”

An Du siết c.h.ặ.t trâm.

Nước mắt rơi xuống, kìm .

“Cha,” nàng khẽ , “con thật mà.”

An lão tướng quân thở một dài.

“An Du,” ông gọi tên nàng, “con là con gái duy nhất của cha. Là con của chính thê mà cha trân quý nhất.”

Giọng ông trầm xuống.

“Con gả , cha từng lo con đủ thông minh, đủ bản lĩnh.”

Ông thẳng nàng.

“Cha chỉ sợ, con chịu thiệt mà .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dich-mau/chuong-14-cho-dua-vung-chac.html.]

Câu , như x.é to.ạc lớp vỏ cứng nàng dựng lên bấy lâu.

An Du cúi đầu, nước mắt rơi xuống tay áo.

Không thành tiếng.

Chỉ là lặng.

An lão tướng quân đưa tay, đặt lên đầu nàng, giống hệt khi nàng còn nhỏ.

“Con ,” ông khẽ, “cha .”

Nàng ngẩng đầu.

“Cha… ạ?”

“Biết,” ông đáp, “ từ khi nhận thư thứ hai.”

An Du sững .

An lão tướng quân tiếp:

“Gia pháp nhị phòng, lễ tế xảy chuyện, quyền hậu viện đổi chủ — mấy việc , dù Trịnh phủ , cũng trong triều thấy.”

Ông nhạt.

“Nhà ngoại con, chỉ sách.”

An Du siết tay.

“Cha,” nàng hỏi khẽ, “nếu… nếu con từng chịu uất ức thật sự thì ?”

Ánh mắt An lão tướng quân lập tức lạnh .

“Vậy thì,” ông , “đừng là thư hương thế gia.”

Ông thẳng .

“Chỉ cần một phong sớ, cả triều đều sẽ , Trịnh phủ đối đãi với con gái An gia thế nào.”

Giọng ông cao.

từng chữ, như đóng đinh.

“Mẫu con,” ông tiếp, “là sách cả đời, nhưng gia tộc của nàng — dạy hoàng t.ử, dạy đạo quân t.ử.”

Ông An Du.

“Không dạy nhẫn nhịn vô hạn.”

An Du rùng .

Nàng hiểu.

Nếu nàng tự vững, nhà ngoại yên.

An lão tướng quân dịu giọng .

con tự lên,” ông , “cho nên cha xen tay.”

Ông cúi xuống, con gái thật sâu.

“Cha cần con dựa cha để thắng.”

“Cha chỉ cần con —”

Ông đặt tay lên vai nàng.

“Sau lưng con, luôn .”

An Du gật đầu, nước mắt rơi thêm nữa.

, là nước mắt an ủi.

Khi nàng rời An phủ, trời ngả chiều.

An lão tướng quân tiễn nàng tận nội môn.

Trước khi lên xe, ông một câu cuối:

“An Du.”

“Có cha.”

“Về Trịnh phủ,” ông , “đừng nhường thứ vốn là của con.”

Nàng đầu, mỉm .

“Con hiểu.”

Xe lăn bánh.

Bóng An phủ dần khuất.

, An Du còn cảm giác cô độc.

Bởi nàng rõ—

Nàng chỉ là chủ mẫu Trịnh phủ.

Nàng còn là con gái của An gia,

là huyết mạch của thư hương và quân công,

ai phép coi thường nữa.

Loading...