Sau khi hậu viện chỉnh đốn, Trịnh phủ yên ắng một cách bất thường.
Sự yên ắng do an phận, mà là do ai dám động. Những con đường ngầm từng tồn tại nhiều năm chặn chỉ trong vài ngày, giống như ao tù rút nước, cá lớn cá nhỏ đều lộ hình.
Nhị phu nhân Trịnh thị trong viện, bóng cây đổ dài nền gạch, sắc mặt u ám.
Trong phủ, nàng còn đường .
Sổ sách thu.
Người điều.
Tin tức truyền tai nàng ngày càng ít.
“Nếu còn ở trong phủ ,” nàng nghĩ, “chỉ bóp c.h.ế.t từ từ.”
Đêm , nhị phu nhân thắp đèn sớm.
Vương ma ma bên, thấp giọng:
“Phu nhân… ngoài tới.”
Nhị phu nhân khẽ gật.
Cửa viện mở hé.
Một bóng khoác áo choàng xám bước , đội mũ thấp, rõ mặt. Người đó gia nhân Trịnh phủ, cũng kẻ xa lạ.
Là của phủ Từ.
Từ phủ — một gia tộc trung lưu, nhiều năm nay chen chân tầng cao thế gia nhưng cơ hội. Gần đây, họ bắt đầu qua nhiều hơn với nhị phòng Trịnh phủ.
Người cúi đầu:
“Nhị phu nhân.”
“Ngồi ,” nhị phu nhân , giọng lạnh.
“Việc nhờ, thế nào?”
Người hạ giọng:
“Tin lan . Nói rằng Trịnh thiếu phu nhân quản gia hà khắc, ép quá mức, khiến nha bệnh c.h.ế.t.”
Nhị phu nhân nhạt.
“C.h.ế.t?”
“Chưa c.h.ế.t,” đáp, “nhưng bệnh thật. Chỉ cần thêm một bước…”
“Không cần c.h.ế.t thật,” nhị phu nhân ngắt lời, “chỉ cần truy đến tai ngoài.”
Nàng đặt một chiếc hộp gỗ nhỏ lên bàn.
“Trong ,” nàng , “là đồ từ chính viện. Chỉ cần để ngoài tin rằng, An Du dùng đồ đổi lấy thanh danh.”
Người hiểu ngay.
“Bôi nàng thành kẻ dựa thế nhà ngoại, còn mua chuộc ngoài?”
Nhị phu nhân gật đầu.
“Ta cần nàng c.h.ế.t,” nàng chậm, “ chỉ cần nàng thể vững ở kinh thành.”
Người thu hộp, cúi đầu thật thấp.
“Việc , Từ phủ sẽ .”
Cùng lúc đó, trong chính viện, An Du cảm nhận sự khác lạ.
Không trong phủ.
Mà là ngoài phủ.
Lưu ma ma báo:
“Thiếu phu nhân, mấy ngày nay ngoài tới phủ hỏi thăm… là chuyện trong hậu viện Trịnh phủ.”
“Chuyện gì?”
“Nói trong chính viện ép việc nặng, sinh bệnh.”
An Du đặt b.út xuống.
“Có bệnh thật ?”
“Có,” Lưu ma ma đáp, “nhưng đều là bệnh cũ, đổi mùa tái phát. Đã cho nghỉ ngơi.”
An Du gật đầu.
Nàng sợ hỏi.
nàng rõ — đang cố đẩy chuyện ngoài tường viện.
Buổi chiều, Thanh Trúc mang về một tin khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dich-mau/chuong-22.html.]
“Thiếu phu nhân,” nàng hạ giọng, “ngoài phố lời đồn… trong Trịnh phủ quản quá nghiêm, bán đồ để mua t.h.u.ố.c.”
An Du im lặng.
Lời đồn kiểu , tự sinh .
“Có nhắc tới ai ?”
“Có,” Thanh Trúc đáp, “họ nhắc tên thiếu phu nhân.”
An Du khẽ cong môi.
Không .
Mà là nhận .
“Nếu chỉ trong phủ,” nàng , “nhị phòng dám lớn như .”
Nàng dậy.
“Có ngoài đang tiếp tay.”
An Du vội phản kích.
Nàng cho ghi chép từng lời đồn, từng nơi lan , từng cái tên liên quan.
Mỗi tối, nàng xem qua danh sách, bỏ sót một dòng.
Một cái tên lặp nhiều .
Từ phủ.
An Du cái tên , ánh mắt trầm xuống.
“Quả nhiên.”
Vài ngày , một việc nhỏ xảy trong chính viện.
Một nha tên Hồng Nhi, phát hiện mang theo một đôi vòng bạc ngoài phủ, là bán lấy tiền mua t.h.u.ố.c cho nhà.
Việc , nếu để ngoài , sẽ dễ xuyên tạc.
, Hồng Nhi kịp cổng, giữ .
An Du gọi nàng lên.
“Đôi vòng , từ ?”
Hồng Nhi run rẩy:
“Bẩm thiếu phu nhân… , nếu mang ngoài, sẽ mua…”
“Người nào?”
Hồng Nhi c.ắ.n răng, dám .
An Du nàng lâu.
Rồi một câu khiến cả phòng lạnh :
“Ngươi , cũng .”
“Người đó,” An Du chậm, “ ở trong Trịnh phủ.”
Hồng Nhi ngã quỵ.
Đêm , An Du một trong thư phòng.
Nàng thư.
Không lệnh.
Chỉ ngọn đèn dầu cháy định.
Nhị phu nhân vươn tay ngoài phủ.
Điều nghĩa là —
gia đấu, từ đây còn gói gọn trong tường viện nữa.
An Du hoảng.
Ngược , nàng tỉnh.
“Đã ngoài,” nàng nghĩ, “thì thể xử kín.”
“Muốn kéo xuống bùn,” nàng cong nhẹ môi,
“ sẽ để ánh sáng chiếu thẳng .”
Ngoài , gió đêm thổi qua tường cao Trịnh phủ.
Bên ngoài tưởng như bình lặng.
An Du —
một cuộc đối đầu lớn hơn đang tới.