Đích Mẫu - Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:41:35
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vật đưa tới Trịnh phủ một buổi sáng sương tan.

Không do bưu dịch trong thành chuyển đến, cũng quen thuộc trong phủ mang . Người đưa là một kỵ binh mặc áo giáp cũ, vó ngựa còn dính bùn đất biên ải, dừng thẳng cổng Trịnh phủ, xuống ngựa, nhiều lời.

Chỉ đưa một hộp gỗ dài.

Trên hộp phong sáp, thư tín, chỉ khắc một chữ thật sâu — “An”.

Gia nhân giữ cổng thấy, lập tức biến sắc, dám chậm trễ, mời chính sảnh.

Trịnh Hành khi đang xử lý công vụ, báo lập tức dậy. Khi hộp gỗ đặt lên bàn, mở ngay, chỉ chữ khắc một lúc lâu.

Chữ thô.

Không nét b.út của văn nhân, mà là vết khắc của quen dùng đao kiếm.

An Du mời tới.

Khi thấy chiếc hộp, nàng thoáng khựng .

Nàng nhận .

Đây là loại hộp An gia dùng để đựng quân tín, thứ chỉ dùng trong doanh trại, bao giờ gửi về hậu trạch nếu việc lớn.

“Bên trong là gì?” Trịnh Hành hỏi.

Kỵ binh cúi đầu:

“Bẩm Trịnh đại nhân, thuộc hạ chỉ phụ trách đưa tới. An lão tướng quân dặn, vật … giao tận tay Trịnh phu nhân.”

Trong sảnh im phăng phắc.

An Du bước tới, mở hộp.

Bên trong vàng bạc, thư từ.

Là một mũi tên gãy.

Thân tên cũ, đầu sắt còn vết sứt mẻ, đó khắc rõ ràng hai chữ nhỏ: Từ thị.

Không khí như đông cứng.

An Du nhận mũi tên ngay lập tức.

Năm đó ở biên ải, trong một trận tập kích ban đêm, doanh trại An gia từng kẻ buôn quân nhu cấu kết với thương hộ trong kinh thành bán . Mũi tên nhổ từ chiến giáp của phó tướng An gia t.ử trận.

Khi , manh mối chỉ dừng ở mức nghi ngờ, thể lật kẻ .

Giờ đây, mũi tên xuất hiện.

Không kèm thư.

Không lời giải thích.

ai cũng hiểu ý.

Đây tin tức.

Đây là lời nhắc.

An lão tướng quân đang :

Ta nhớ rõ kẻ nào từng chĩa tên An gia.

Trịnh Hành siết c.h.ặ.t t.a.y.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dich-mau/chuong-31.html.]

Hắn trong quân, nhưng hiểu — mũi tên gãy còn giữ , là vì một ngày nào đó, nó sẽ dùng chứng.

“Cha nàng…” chậm giọng,

tay.”

An Du gật đầu.

“Không tay,” nàng khẽ,

“là cho bọn họ — An gia vẫn còn .”

Cùng lúc đó, trong kinh thành bắt đầu biến động.

Một thương đội từng treo bảng Từ gia nha môn phong cửa.

Một khoản quân nhu cũ lật tra xét.

Một tên thương nhân từng Từ phủ nhiều năm bắt trong đêm.

Tất cả xảy nhanh, nhưng ồn ào.

Không ai là nhắm Từ gia.

ai cũng .

Lời đồn về t.h.a.i của An Du, trong một đêm, biến mất sạch.

Thay đó là những lời thì thầm khác:

“Từ gia… hình như động chỗ nên động.”

“Từ gia dám chọc An gia? Đó là tự tìm c.h.ế.t.”

Trong Trịnh phủ, An Du vẫn an tĩnh dưỡng thai, mặt, phát lời nào. mỗi mệnh lệnh nàng đưa xuống hậu viện, đều ai dám chậm trễ nửa khắc.

Bởi tất cả hiểu:

Nếu đây nàng vững nhờ quy củ,

thì hiện tại, lưng nàng là đao kiếm thật sự.

Đêm , Trịnh Hành bên cửa sổ, về hướng biên ải.

“An gia gửi thư,” ,

“nhưng một mũi tên, còn nặng hơn trăm lời.”

An Du bên bàn, tay đặt lên bụng, ánh mắt trầm tĩnh.

“Cha từ đến nay đều ,” nàng đáp,

“chỉ cần khác nhớ, ông còn sống, còn cầm binh — là đủ.”

Gió thổi qua rèm cửa.

Mũi tên gãy vẫn trong hộp gỗ, như một lời cảnh cáo tiếng động.

Còn Từ gia, cơn chấn động , buộc đưa quyết định.

Bởi bọn họ hiểu rõ —

nếu còn tay nữa,

thứ từ biên ải gửi về,

sẽ còn là mũi tên gãy.

Loading...