Đích Mẫu - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-06 05:20:11
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

An Du gả Trịnh phủ đầy nửa tháng, nhưng viện chủ mẫu còn yên .

Ngay từ ngày thành , trong viện sẵn vài nha phân sẵn”, là để chuẩn quét dọn, sửa sang, thực chất là do các phòng khác cài . Chuyện , An Du hiểu rõ, nhưng nàng động.

Chưa lúc.

Trong đó một nha tên A Nguyệt, việc lặng lẽ, ít , thường trực ca đêm. Người trong viện đều quen mặt, ai để ý.

Cho đến ba ngày .

Sáng hôm , khi trời còn sáng hẳn, một tiếng kêu thất thanh vang lên từ phía viện. Nha quét sân chạy tới, phát hiện A Nguyệt giếng, thể lạnh ngắt.

Giếng sâu, nước chỉ tới thắt lưng.

Nếu là trượt chân, c.h.ế.t nhanh đến .

khi tin báo lên, quản sự chỉ một câu:

“Nha trực đêm, bất cẩn rơi xuống giếng.”

Không điều tra, truy xét.

Xác vớt lên, quấn chiếu mỏng, chuẩn đưa chôn.

Nếu An Du lên tiếng, chuyện sẽ trôi qua nhẹ như gió.

nàng lên tiếng.

“Khoan .”

Giọng nàng lớn, nhưng đủ khiến trong sân khựng .

An Du bậc thềm chính viện, ánh mắt rơi thẳng t.h.i t.h.ể kéo lên.

“Nha trực đêm cho viện ,” nàng chậm rãi, “ hỏi qua chủ mẫu, vội đưa ?”

Quản sự lúng túng, chỉ thể sai tạm dừng, báo lên .

Tin tức nhanh truyền tới tai lão phu nhân.

Chính sảnh một nữa đầy .

Thi thể A Nguyệt đặt giữa sảnh, mùi ẩm lạnh lẫn mùi m.á.u tanh nhàn nhạt khiến khí đặc quánh. Không ít di nương che khăn, mặt .

An Du ở vị trí chính thê, sắc mặt bình tĩnh.

Lão phu nhân t.h.i t.h.ể một lúc lâu, hỏi:

“Nha c.h.ế.t thế nào?”

Quản sự cúi đầu:

“Bẩm, là trượt chân rơi giếng.”

“Trượt chân?” lão phu nhân lạnh giọng, “Giếng cạn, nước sâu, khỏe mạnh c.h.ế.t dễ ?”

Không ai đáp.

lúc đó, Tống di nương bước , giọng mang theo vẻ do dự:

“Mẫu , nha trong viện chủ mẫu. Chuyện xảy mấy ngày nay, e rằng… phu nhân quản nghiêm.”

Một câu , mềm như bông, nhưng bên trong là kim.

Ánh mắt trong sảnh lập tức đổ dồn về phía An Du.

An Du vội biện bạch.

Nàng quỳ xuống, giọng vẫn giữ lễ:

“Nha A Nguyệt quả thật ở viện con. nàng phân viện ngày con gả, khi con còn bước chân Trịnh phủ.”

Câu khiến lão phu nhân nheo mắt.

“Nói rõ.”

“Danh sách nha của viện chủ mẫu,” An Du tiếp, “là do phòng quản sự sắp xếp theo lệ cũ. Con chỉ tiếp nhận, từng tự tay chọn .”

Nàng ngẩng đầu, ánh mắt thẳng thắn:

“Nếu con hại nàng, xin hỏi, con lấy gì để sai khiến một nha còn quen mặt?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dich-mau/chuong-4.html.]

Trong sảnh im phăng phắc.

Tống di nương biến sắc, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh:

c.h.ế.t trong viện của phu nhân, phu nhân khó thoát trách nhiệm.”

.” An Du gật đầu, “Cho nên con cho tra.”

Một câu khiến ít giật .

An Du sang Lưu ma ma.

Lưu ma ma lập tức bước , dập đầu:

“Bẩm lão phu nhân, A Nguyệt tuy việc ở chính viện, nhưng ban đêm thường lén rời viện, về hướng viện Tống di nương.”

Một tiếng xôn xao vang lên.

Tống di nương lập tức quát:

“Ngươi bậy!”

An Du vẫn bình thản:

“A Nguyệt c.h.ế.t đó hai ngày, từng cầu xin con cho rời viện. Nàng ép nàng việc, nếu sẽ c.h.ế.t.”

Lão phu nhân đập mạnh tay vịn ghế:

“Người đó là ai?”

An Du đầu, ánh mắt lạnh hẳn:

“Tống di nương.”

Tống di nương sắc mặt tái nhợt:

“Vu khống! Thiếp từng sai khiến nha đó!”

An Du tranh cãi.

Nàng chỉ nhẹ nhàng :

“Nếu sai khiến, A Nguyệt mảnh ngọc bài của viện Tống di nương?”

Lưu ma ma lập tức dâng lên một mảnh ngọc nhỏ, dính vết m.á.u khô.

Tống di nương như sét đ.á.n.h.

Mảnh ngọc đó, là vật thưởng cho nha tâm phúc, thể nếu viện nàng .

Lão phu nhân giận đến run tay:

“Ngươi còn gì để ?!”

Tống di nương hết đường lui. Nàng quỳ sụp xuống, nước mắt trào :

“Thiếp… chỉ cài viện chủ mẫu để nắm tình hình… A Nguyệt quá nhiều… sợ nàng sang nương nhờ phu nhân…”

Lời dứt, cả sảnh lạnh đến tận xương.

Lệnh xử ban ngay trong ngày.

Tống di nương tước bộ quyền, đ.á.n.h trượng, đuổi khỏi Trịnh phủ, .

Thi thể A Nguyệt an táng t.ử tế.

Đêm đó, An Du giếng viện, mặt nước yên tĩnh.

Máu còn khô.

Nàng hiểu rõ:

Đây m.á.u cuối cùng.

từ hôm nay trở , ai còn dám cài viện chủ mẫu nữa.

Bởi vì tất cả hiểu:

Vị chính thê , mới gả lâu,

bẻ gãy răng nanh của kẻ khác bằng chính quy củ của Trịnh phủ.

Loading...