Đích Trưởng Nữ Phủ Trấn Quốc Công Vừa Đẹp Lại Vừa Ngầu - Chương 41: Cuồng vọng thụ tử
Cập nhật lúc: 2026-01-11 15:25:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ngươi là tiện dân ở mà dám động thủ với !" Bạch Khanh Huyền ngờ gặp một kẻ thủ hơn , đè c.h.ặ.t lên xe ngựa thể động đậy.
Đôi mắt Bạch Khanh Huyền đỏ ngầu, giãy giụa c.h.ử.i bới: "Ta là công t.ử của Phủ Trấn Quốc Công! Tên tiện dân nhà ngươi dám động thủ với , đợi tổ phụ trở về, sẽ bảo tổ phụ tru di cửu tộc nhà ngươi!"
Trong mắt Bạch Khanh Ngôn hiện lên sát khí lạnh lẽo, tru di cửu tộc mà cũng dám ! Nếu thật sự để thứ súc sinh bằng heo ch.ó ở Bạch gia, e rằng sẽ mang đến tai họa ngập đầu cho Bạch gia.
"Ngươi buông con trai !" Người phụ nữ vén rèm xe, nhảy xuống như một mụ đàn bà chanh chua, dùng sức đ.á.n.h đập, cấu xé Trần Khánh Sinh, "Tên tiện dân ! Con trai là công t.ử tôn quý nhất của Phủ Trấn Quốc Công! Ngươi dám con trai thương, đợi Quốc Công gia trở về nhất định sẽ g.i.ế.c cả nhà ngươi!"
Người phụ nữ dù cũng là của Bạch gia nhị gia, Trần Khánh Sinh lệnh nên tuyệt đối dám động thủ với bà , mặt cào một cái đau điếng, chỉ đành chật vật mặt né tránh.
Bạch Khanh Ngôn bước qua ngạch cửa, siết c.h.ặ.t lò sưởi tay trong tay, trong lòng giận dữ như lửa đốt, đôi con ... quả thực là ngu xuẩn đê hèn độc ác.
Nàng nhắm mắt , đè nén sát khí đang sôi sục, phân phó: "Trần Khánh Sinh, buông ! Trước tiên cho đưa phu xe và lão nhân gia sang y quán đối diện!"
"Vâng, Đại cô nương!" Trần Khánh Sinh lĩnh mệnh, giao phó cho hộ viện Bạch phủ đưa sang y quán đối diện.
Phu xe đỡ dậy vội vàng vái chào Bạch Khanh Ngôn: "Đa tạ Đại cô nương! Đa tạ Đại cô nương!"
"Ngươi đợi đấy cho ! Ta nhất định sẽ lôi ngươi gặp quan!" Người phụ nữ trừng mắt Trần Khánh Sinh, vội vàng đỡ lấy con trai , rưng rưng nước mắt hỏi han: "Huyền nhi, tên tiện dân con thương ở ?!"
Khi Bạch Khanh Ngôn đến cửa Mãn Giang Lâu, khách quan và tiểu nhị đang tụ tập xem náo nhiệt ở cửa vội vàng nhường đường.
Bạch Khanh Huyền đang ôm cổ định kêu đau, thấy Bạch Khanh Ngôn thì sững sờ... lập tức trong mắt tràn đầy vẻ kinh diễm, lộ ánh mắt u ám khiến lạnh sống lưng như sói đói thấy mồi, đẩy phụ nữ , nheo mắt híp mí về phía Bạch Khanh Ngôn: "Tiểu nương t.ử xinh quá..."
"Ngươi càn rỡ!" Xuân Đào những lời hỗn xược chọc tức đến mức khí huyết dâng lên n.g.ự.c.
Trần Khánh Sinh sợ tên hại Xuân Đào, vội vàng bước lên che chắn mặt Bạch Khanh Ngôn và Xuân Đào, ngăn cản Bạch Khanh Huyền đến gần.
Ánh mắt Bạch Khanh Huyền quét qua Trần Khánh Sinh, dán c.h.ặ.t Bạch Khanh Ngôn ngũ quan lạnh lùng như tuyết, quanh nàng nửa vòng, giống như đ.á.n.h giá món hàng, trong mắt đều là vẻ hưng phấn, nóng lòng tiến lên kỹ dung nhan của Bạch Khanh Ngôn.
Ánh mắt Trần Khánh Sinh trầm xuống, đang định tay quật ngã Bạch Khanh Huyền thì thấy Bạch Khanh Ngôn mở miệng: "Trần Khánh Sinh, ngươi sang y quán đối diện xem lão phu nhân và phu xe thế nào , đứa bé thương ."
Trần Khánh Sinh c.ắ.n răng đáp , ngoan ngoãn tránh .
"Thế mới đúng chứ! Vẫn là vị tiểu nương t.ử xinh hiểu chuyện, tổ phụ Trấn Quốc Công của ... đó là mà ngay cả Hoàng đế cũng dám chọc !" Bạch Khanh Huyền tưởng rằng tiểu nương t.ử tuyệt sắc mặt sợ uy danh của Phủ Trấn Quốc Công, càng thêm đắc ý.
Đồng t.ử nàng co , nếu đang siết c.h.ặ.t lò sưởi tay, nàng sợ sẽ nhịn mà rút kiếm c.h.é.m c.h.ế.t kẻ mặt.
Bạch Khanh Huyền tiến lên, cách nàng quá ba bước, khi đ.á.n.h giá kỹ lưỡng một nữa, Bạch Khanh Huyền : "Nàng là tiểu nương t.ử nhà ai, đợi tổ phụ Trấn Quốc Công của khải trở về, sẽ bảo tổ phụ đến nhà nàng đòi nàng! Ta còn từng thấy mỹ nhân nào xinh như , nếu thành Mỹ Nhân Hồ... chắc chắn là Mỹ Nhân Hồ độc nhất vô nhị đời!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dich-truong-nu-phu-tran-quoc-cong-vua-dep-lai-vua-ngau/chuong-41-cuong-vong-thu-tu.html.]
Nhắc đến Mỹ Nhân Hồ, dòng m.á.u đang sôi sục vì giận dữ của nàng lập tức đông cứng thành băng, ngay cả ánh mắt cũng lạnh lẽo âm trầm như tẩm độc.
Nàng gần như kìm nén ham tay băm vằm tên súc sinh ngu xuẩn thành vạn mảnh, nhưng hiện tại nàng chỉ là một phế nhân mất hết võ công, gì cả, nàng c.ắ.n c.h.ặ.t răng, tay cầm lò sưởi càng siết c.h.ặ.t hơn.
Tiêu Dung Diễn chắp tay hành lang ngắm cảnh tầng hai Yến Tước Lâu, thấy lời , màu mắt đen láy đậm đặc như mực.
"Tiêu , vị là Đích trưởng nữ của Quốc Công phủ ?!" Lữ Nguyên Bằng sốt ruột kéo tay áo Tiêu Dung Diễn.
Tiêu Dung Diễn bất động thanh sắc, nhón một hạt lạc từ chiếc đĩa nhỏ tay Lữ Nguyên Bằng...
"Bịch——"
Hõm đầu gối Bạch Khanh Huyền thứ gì b.ắ.n trúng, quỳ sụp xuống ngay mặt Bạch Khanh Ngôn.
Lô Bình vẫn luôn ẩn trong đám đông chờ lệnh của Bạch Khanh Ngôn, còn tưởng rằng Bạch Khanh Huyền định tay với Đại cô nương, lập tức che chắn mặt Bạch Khanh Ngôn, tung một cước n.g.ự.c Bạch Khanh Huyền, đá lăn xuống bậc thềm.
"Bắt lấy cho !"
Theo lệnh của Bạch Khanh Ngôn, các hộ viện do Lô Bình mang đến lập tức đè c.h.ặ.t Bạch Khanh Huyền đang quỳ mặt đất, khiến thể động đậy.
"Các ngươi buông con trai ! Buông con trai !" Người phụ nữ lao tới cào cấu hộ viện Bạch gia, chỉ Bạch Khanh Ngôn mắng nhiếc, "Ngươi là con tiện nhân nhà ai mà vô lễ như , dám để hạ nhân nhà ngươi động thủ với công t.ử Phủ Trấn Quốc Công! Không giữ cái mạng ch.ó của cả nhà các ngươi nữa !"
Bạch Khanh Ngôn nghiến răng, loại súc sinh tâm địa độc ác nặng nhẹ , nếu giẫm lên chúng để tạo thế cho danh tiếng Bạch gia, thì thật uổng công chúng đến thế gian một chuyến.
"Ngươi càn rỡ!" Xuân Đào tức đến xanh mặt, "Đích trưởng nữ Phủ Trấn Quốc Công cũng là mà ngươi thể buông lời nh.ụ.c m.ạ !"
Người phụ nữ thấy tiểu nương t.ử mặt là Đích trưởng nữ Phủ Trấn Quốc Công, kinh hãi lùi hai bước, nếu bám xe ngựa thì suýt chút nữa mềm nhũn chân quỳ xuống.
Kể từ khi Bạch Khanh Ngôn loạn cửa Trung Dũng Hầu phủ hôm đó, danh tiếng Đích trưởng nữ Phủ Trấn Quốc Công đừng là Đại Đô thành... ngay cả vùng quê cũng truyền khắp nơi. Đều vị Đích trưởng nữ từ nhỏ nuôi dưỡng gối Trấn Quốc Công và Đại Trưởng Công chúa, chỉ hai yêu thương hết mực, mà còn thực sự mang một ngạo cốt Bạch gia, khí độ phi phàm.
Bạch Khanh Huyền ngẩng đầu, ánh mắt kinh ngạc Bạch Khanh Ngôn đang khoác áo lông cáo trắng như tuyết, giữa ánh đèn rực rỡ của Mãn Giang Lâu với vẻ mặt nghiêm nghị, chỉ cảm thấy trong ánh mắt u tĩnh của nàng ẩn chứa sự chán ghét và sát khí nồng đậm.
"Năm xưa nhị thúc du học, mẫu ngươi cứu giúp! Tổ mẫu phái tìm kiếm con ngươi khắp nơi mà , nay đón hai các ngươi Phủ Trấn Quốc Công, là tổ mẫu từ bi bố thí! Ai cho ngươi cái gan mượn uy danh Phủ Trấn Quốc Công để điều phi pháp?"
Trong lòng Bạch Khanh Huyền cam tâm nhưng thể phục tùng Bạch Khanh Ngôn, c.ắ.n c.h.ặ.t răng: "Chẳng qua chỉ là một tên tiện dân! Cũng đ.á.n.h c.h.ế.t! Trưởng tỷ hà tất chuyện bé xé to?!"
Lại thấy hai chữ "tiện dân", mi tâm nàng giật giật, lửa giận trong lòng càng bốc lên ngùn ngụt, nhịn bước nhanh ba bước tới , tung một cước đá Bạch Khanh Huyền ngã lăn đất, hộ vệ Phủ Trấn Quốc Công vội vàng tiến lên đè quỳ chỗ cũ.
"Tiện dân?!" Nàng giận dữ đầy l.ồ.ng n.g.ự.c, che giấu sự căm ghét trong mắt, lời lẽ kịch liệt, "Tiện dân trong miệng ngươi, chính là lý do để Bạch gia đời đời cam tâm tình nguyện đổ m.á.u nơi sa trường, thịt nát xương tan! Bách tính Đại Tấn dùng thuế má nuôi dưỡng, Bạch gia chỉ sợ thể đền đáp bách tính một hai, tổ phụ đến tuổi hoa giáp vẫn khoác áo giáp trận, mang theo bộ nam nhi Bạch gia... nhỏ nhất mới mười tuổi! Bạch gia đều coi bách tính Đại Tấn như cốt nhục tình, miệng tên cuồng vọng thụ t.ử nhà ngươi, họ thành tiện dân ?!"