Điên Nữ Xuyên Thành Tiểu Đáng Thương, Vô Địch Bạo Sát Mọi Người - Chương 133: Ngoan Ngoãn Nữ Bị Bán Vào Núi Sâu (3)

Cập nhật lúc: 2026-01-31 19:36:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Yêu cầu hiện tại của ủy thác Tống Vân Chu: Khiến Cố Minh Thần, Cố Trạch Tích, Trịnh Vãn Ý, Chu Hồng Hào và tất cả những kẻ từng bắt nạt đều c.h.ế.t t.ử tế! Tốt nhất là t.r.a t.ấ.n chúng thật dã man! Khiến chúng hối hận vì sinh đời !

 

còn cái thằng kiếm nhân Cố Minh Thần nếm trải nỗi khổ của , để cũng xâm hại, m.a.n.g t.h.a.i và sẩy t.h.a.i xem ! Để xem còn thể thốt mấy lời rác rưởi khuyên khác buông bỏ nữa ! Kiếm nhân! Kiếm nhân! Kiếm nhân!

 

Tiếng thông báo hệ thống dứt, cả lẫn thống đều nghệch mặt .

 

Sa Dư: ?

 

Xem oán khí của nguyên chủ lớn kinh hồn bạt vía nha, cái ...

 

“003, mày giải thích cho xem, cái nhiệm vụ mày nhận kiểu gì? Đoạn còn hiểu , nhưng đoạn ... để một thằng đàn ông m.a.n.g t.h.a.i sẩy thai? Hả?”

 

003: 😰💨

 

Oái! Nó bảo nhiệm vụ ngon ăn thế ai nhận, hóa cái "hố" chặn đường!

 

Ký... Ký chủ... ... Hu hu hu xin ký chủ, sai hu hu hu ực...

 

Vì quá căng thẳng, nó nấc cụt, nhưng Sa Dư vẫn vô cùng lãnh khốc vô tình: “Nín ngay, mày óc mặn chát cả , ồn c.h.ế.t .”

 

003 vội dùng đôi tay mập mạp bịt c.h.ặ.t miệng, cố gắng thật nhỏ nhẹ. Sa Dư quyết định việc gì thì , còn cái yêu cầu oái oăm , để tính.

 

Hai thằng đàn ông đang chuyện ngoài , một là đồng phạm giúp Trịnh Vãn Ý bắt cóc Tống Vân Chu — Cố Trạch Tích, kẻ còn chính là ông Chu Hồng Hào.

 

Lúc , Chu Hồng Hào chuẩn xong bữa tối thịnh soạn, thậm chí còn một bộ quần áo mới. Gã nghĩ đang cưới vợ nên cũng bày vẽ chút nghi thức. Tống Vân Chu đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê, gã chẳng mảy may lo lắng việc cô sẽ bỏ chạy.

 

Sa Dư nhẹ nhàng bẻ gãy sợi dây thừng thô kệch , dậy trong cái lán nhỏ hẹp, vặn vẹo cổ tay cổ chân.

 

Nguyên chủ từ nhỏ sức khỏe , tay chân mảnh khảnh yếu ớt. Làn da trắng ngần, lông mày toát lên vẻ thanh nhã đầy tri thức, hệt như một mỹ nhân bước từ tranh cổ. Chính cái khí chất sạch sẽ mới khiến Trịnh Vãn Ý ngứa mắt, dẫm đạp cô xuống bùn nhơ để hủy hoại. Và cũng chính dáng vẻ sẽ kích thích thú tính của đám súc vật nơi thâm sơn cùng cốc.

 

hiện tại, đây là một con mãnh thú đang khoác lên lớp vỏ thỏ trắng.

 

Chu Hồng Hào khóa cổng viện, lén lút quanh quất một hồi, xác định ai chú ý mới hớn hở tiến về phía cái lán. Gã đẩy cửa lẩm bẩm đầy nôn nóng:

 

“Mỹ nhân nhỏ, cô là bà vợ của lão già , ngoan ngoãn mà sống với tao. Tối nay tao sẽ thịt cô luôn mới... Á!”

 

Lời còn dứt, một cú đá trực diện giữa n.g.ự.c sút bay gã xa mười mấy mét!

 

Cùng với cánh cửa gỗ sơ sài rơi rầm xuống đất, cả gã đập mạnh cái máng đá cứng ngắc dùng để cho gà vịt ăn. Tiếng xương cốt gãy vụn rắc rắc vang lên bao nhiêu cái!

 

“Khụ... m-mày... mày...” Gã đau đến mức thốt nên lời, kinh hãi Sa Dư đang chậm rãi bước khỏi lán.

 

Sa Dư cầm một khúc gỗ nhọn trong tay, biểu cảm tà khí ngút trời, từng bước một tiến gần.

 

“Cưới vợ? Ngươi định cưới ai vợ cơ?”

 

“Mày định gì? Tao cảnh cáo mày đừng loạn nha, xung quanh đây là hàng xóm láng giềng của tao, mày... Á á á á!”

 

Giây tiếp theo, khúc gỗ nhọn hoắt đ.â.m phập đầu gối Chu Hồng Hào!

 

Sa Dư nhe răng , hung hãn ấn sâu khúc gỗ , đ.â.m xuyên qua da thịt, kẹt giữa khe xương đùi và xương chày, nghiền nát gân cơ và sụn chêm bên trong thành đống bầy nhầy!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dien-nu-xuyen-thanh-tieu-dang-thuong-vo-dich-bao-sat-moi-nguoi/chuong-133-ngoan-ngoan-nu-bi-ban-vao-nui-sau-3.html.]

 

“Á á á á đau quá, cứu mạng! Cứu mạng...”

 

Nỗi đau đớn tột cùng khiến Chu Hồng Hào quằn quại như một con dòi mặt đất, phát những tiếng hét thê lương! Tiếc là cái sân tinh thần lực của Sa Dư bao phủ, gã gào rách họng cũng chẳng ai thấy.

 

Sói rừng nhe nanh với cừu non, nhưng phát hiện con cừu đó là thợ săn giả dạng.

 

Sa Dư hi hi, rút khúc gỗ , nhắm chuẩn đầu gối còn của gã mà đ.â.m xuống, phế luôn đôi chân. Để giữ cho gã luôn tỉnh táo và mạng lớn c.h.ế.t sớm, cô kích hoạt gian, lấy một ngụm nước linh tuyền đổ thẳng miệng Chu Hồng Hào.

 

Gã đàn ông vốn sắp ngất vì đau đớn đột nhiên tỉnh táo một cách thần kỳ. Gã Sa Dư bằng ánh mắt sợ hãi tột độ, lóc t.h.ả.m thiết xin tha:

 

“Cô bà nội ơi... bà tha cho con ... con cố ý , con chỉ lấy vợ thôi mà, con... Ự!”

 

Sa Dư chẳng buồn tiếng ch.ó sủa, một tay nhấc bổng cái máng đá nặng hàng trăm cân, rầm một tiếng đập thẳng lên gã!

 

Gã đau đến mức rú lên như lợn chọc tiết, m.á.u mồm phun xối xả, nội tạng bên trong sắp ép lòi ngoài đến nơi. Làm xong việc đó, Sa Dư ung dung dậy, dạo một vòng quanh cái sân nhỏ đơn sơ, cuối cùng dừng mắt ở con d.a.o c.h.ặ.t củi treo bức tường đất.

 

Cô lấy con d.a.o xuống, cái c.h.ế.t lặng của Chu Hồng Hào, cô nở một nụ khát m.á.u.

 

“Thực nguyên tắc, bao giờ thực sự ngược sát ai cả. thật ngại quá, ngươi tình cờ chạm vảy ngược của mất .”

 

Chu Hồng Hào cảm nhận sát ý nồng nặc phát từ cô, sợ đến mức đái quần. Thứ nước tiểu khai rình chảy từ ống quần, thấm xuống nền đất bẩn thỉu. Gã bao giờ nghĩ tới, chỉ cưới một con vợ, rước một vị sát thần thế ?!

 

nôn m.á.u đứt quãng van xin, đôi mắt vẩn đục tràn đầy tuyệt vọng. Sa Dư mảy may lay động, thậm chí còn khẽ ngân nga một đoạn giai điệu. Giai điệu đó bệnh hoạn và quỷ dị, hệt như một tên hề cầm cưa máy trong nhà thờ g.i.ế.c hát thánh ca tượng thiên thần từ bi, mà da đầu tê dại.

 

Chu Hồng Hào là một tên mù chữ, gã hiểu nhạc, gã chỉ thấy tuyệt vọng. Theo tiếng hát dần tiến gần, bàn tay của gã c.h.ặ.t đứt lìa ngay lập tức!

 

“Á á á á dừng tay! Đau quá... đau quá... cầu xin mày đừng g.i.ế.c tao hu hu hu...”

 

Máu tươi b.ắ.n tung tóe. Sa Dư gã hét thấy ồn, dứt khoát đưa một d.a.o cắt luôn lưỡi của gã. Chu Hồng Hào mất lưỡi, mồm đầy m.á.u tươi, gã vùng vẫy nhưng cái máng đá nặng trịch khiến gã thể nhúc nhích. Nước linh tuyền giữ mạng khiến gã luôn tỉnh táo, cứ thế tuyệt vọng tứ chi của Sa Dư c.h.ặ.t xuống từng khúc một.

 

“Ta nhớ lâu về , qua một câu chuyện. Một vị hoàng hậu c.h.ặ.t đứt tứ chi của tiểu của chồng quẳng chuồng lợn, bà đặt tên cho thứ đó là Nhân Trĩ ( lợn).”

 

Theo lời kể của Sa Dư, biểu cảm của Chu Hồng Hào càng lúc càng kinh hoàng và sụp đổ. Sa Dư dáng vẻ sợ hãi đến cực điểm của gã, : “Trước đây dùng bao giờ, giờ thì tò mò đấy.”

 

“Ư ư... á... á!”

 

Chu Hồng Hào há cái miệng m.á.u me be bét, chỉ thể phát những âm thanh quái dị. Tứ chi cụt lủn cố gắng cào cấu, trông hệt như một con rùa đang cõng lưng cái mai đá nặng nề.

 

“Ha ha ha ha ha ha... vui quá, thật là vui quá mất! Ha ha ha ha ha...”

 

Sa Dư cảm thấy vô cùng buồn , ném con d.a.o đầy m.á.u sang một bên, vỗ tay ngặt nghẽo. Đợi đến khi đủ , cô mới đá văng cái máng đá Chu Hồng Hào, xách gã lên, từng bước tới bên cạnh chuồng lợn.

 

Chuồng lợn của Chu Hồng Hào nuôi bốn con lợn béo mầm, lúc chúng đang hục hặc ăn cám, ăn ị, mùi thối nồng nặc. Chuồng lợn chia hai tầng, tầng một là nơi lợn ở, tầng là hầm phân sâu nửa mét, chứa đủ loại phân lợn và phân . Bình thường Chu Hồng Hào cũng vệ sinh ngay bên cạnh đó.

 

Nhận Sa Dư định gì, cả Chu Hồng Hào bắt đầu run rẩy điên cuồng. Sa Dư cho gã uống thêm một ngụm linh tuyền, đó, thẳng tay quẳng gã hầm phân hôi thối.

 

“Hãy tận hưởng nỗi tuyệt vọng của Tống Vân Chu nhé. Yên tâm, sẽ đến bầu bạn với ngươi thôi.”

 

“Hi hi.”

 

 

Loading...