Điên Rồi, Điên Cả Rồi, Điên Thật Rồi - Chương 124: Đại nhân, ăn cứt rồi
Cập nhật lúc: 2026-02-09 02:40:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe đồn Khâu Thừa Diệp và Lại Băng Tuyền – hai cái "tổ tông" bắt đầu gây sự ở tổ chương trình.
Sau khi uy h.i.ế.p, dụ dỗ, còn giở đủ trò hăm dọa nhân viên công tác, cuối cùng cả hai đạo diễn Ngưu dùng một câu chế ngự .
"Không cả, nếu hai thua nổi thì tổ chương trình sắp xếp phòng hạng sang cho hai cũng mà, ."
Khâu Thừa Diệp và Lại Băng Tuyền: "?"
Ý gì đây? Nói bọn họ thua nổi á?
Thế thì xin nhé, ông chọc hai kẻ "thua " nhất thiên hạ .
Khâu Thừa Diệp vác túi ngủ lên vai, Lại Băng Tuyền ôm túi ngủ lòng, cả hai đầu bước thèm ngoảnh .
Lại Băng Tuyền: "Buồn , chắc ai nghĩ rằng ngủ túi ngủ là hình phạt ghê gớm lắm nhỉ?"
Khâu Thừa Diệp: "Khách sạn tám ở phát ngán , còn thèm quan tâm cái năm chắc? Túi ngủ cũng , đây còn ngủ ngoài trời bao giờ."
Đạo diễn Ngưu nở nụ đắc thắng.
Mấy cái gai nhỏ , chẳng ông nắm thóp dễ dàng ?
[Đạo diễn Ngưu xong chương trình quản ngục cũng luôn chứ.]
[Tiêu , đến cả đạo diễn Ngưu cũng bắt đầu tiến hóa .]
[Đây đều là lính do chị Tạ nhà huấn luyện cả đấy.]
Tổ chương trình phát thông báo, yêu cầu trang phục tập trung tại khu vườn lộ thiên.
Vì hôm nay là ngày nghỉ dưỡng, tổ chương trình gợi ý nên ăn mặc một chút.
Thế là Tạ Di tỉ mỉ ăn diện một phen, trong sân đợi Thẩm Mặc Khanh.
Ngoài cửa bỗng vang lên những giọng quen thuộc.
" thấy chỗ tồi, phong cảnh , yên tĩnh. Lại còn côn trùng, ở chỗ ."
"Dựa mà ở đây? cũng chấm chỗ , ở đây!"
"Là trúng chỗ , cô đừng mà điều!"
"Bớt lải nhải với bà đây, cút là bà tát c.h.ế.t đấy!"
"Tưởng sợ cô chắc? cứ đấy!"
'Két——'
Cánh cửa sân lưng hai đột nhiên đẩy .
Tiếng cãi vã im bặt, họ cùng đầu về phía cửa sân.
Sau khi rõ bóng mặt, ánh mắt họ dần chuyển sang kinh hãi, tiếp đó là tiếng hét xé lòng vang lên.
"Á á á á á, cái quái gì thế á á á á!"
"Vãi chưởng, cái khách sạn nó hoang dã đến mức độ , nó cả rừng thế vãi chưởng á á á á, là tộc ăn thịt chứ!!!"
Lại Băng Tuyền hét lên liên hồi, Khâu Thừa Diệp thì tuôn một tràng "hàm lượng cực cao", hai phối hợp diễn một màn song ca nam nữ hảo.
Khán giả hiểu chuyện gì xảy cũng dọa cho c.h.ế.t khiếp.
[Vãi chưởng, rừng?!]
[Không đúng! Là tộc ăn thịt ! từng nghiên cứu về tộc ăn thịt , ánh mắt sai , nó sự thôi thúc khát m.á.u.]
[Chắc chắn là tộc ăn thịt ! Không thấy nó còn đang cầm d.a.o !!!]
[ hiểu , đây mới là hình phạt thực sự cho hạng tư, rừng ăn thịt!!!]
Giữa một rừng bình luận gây hoang mang, một dòng bình luận lý trí lướt qua.
[Khoan , cảm thấy rừng trông quen quen ?]
[... Hả?]
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nhìn kỹ thì đúng là quen thật.
Trên đầu rừng cắm vài cái lông vũ của sinh vật nào đó rõ, mặt bôi vẽ xanh xanh đỏ đỏ còn hai vệt m.á.u.
Thân mặc áo ba lỗ da báo, mặc váy cỏ kết từ lá cây.
Dưới lòng bàn chân thì quấn vài cành cây.
Nó cầm một con d.a.o phay, vẻ mặt đầy nghi hoặc cửa sân.
Dù là cách ăn mặc kinh thế hãi tục như , Khâu Thừa Diệp vẫn lờ mờ nhận .
Nén nỗi sợ hãi to lớn trong lòng, thử gọi một tiếng.
"Tạ Di?"
Người rừng mở miệng.
"Sao đấy?"
"Vãi chưởng, đúng là cô ?!!"
"Hả? Tạ Di? Tạ Di?!!"
Khâu Thừa Diệp và Lại Băng Tuyền trố mắt đến mức sắp rớt cả tròng ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dien-roi-dien-ca-roi-dien-that-roi/chuong-124-dai-nhan-an-cut-roi.html.]
[Vãi chưởng, đây là Tạ Di á?!]
[ là con mới nhận bố, thủng cả màn hình cũng đoán đây là lão Tạ.]
[Ai chọc giận cô giáo Tạ của ?]
"Hai gì thế?"
Người rừng hai cái túi ngủ trải ngay ngắn cửa sân, "Định tùy tiện vệ sinh... nhầm, tùy tiện ngủ cửa nhà đấy ?"
"Đây là nhà cô?"
Lại Băng Tuyền theo bản năng tiếp lời, nhưng nhanh phản ứng , "Không đúng! Cô thật sự là Tạ Di?"
"Là mà."
Người rừng vẻ mặt kỳ quái, xoay một vòng mặt họ để khoe bộ trang phục của , "Không ? Hôm nay theo phong cách Maillard (tông nâu)."
"Maillard?"
Lại Băng Tuyền rơi trầm mặc.
Khâu Thừa Diệp theo bản năng định mở miệng c.h.ử.i, đột nhiên nhớ tới điều gì đó, lẳng lặng ngậm miệng.
" , hai phong cách Maillard ? Lạc hậu quá đấy."
Người rừng nhe răng , "Vẫn cứ là , luôn đầu xu hướng thời trang."
Lại Băng Tuyền và Khâu Thừa Diệp tiếp tục trầm mặc.
Một thì "cà khịa" thế nào, một thì đầy bụng c.h.ử.i nhưng dám mở miệng.
Vẫn là khán giả thẳng thắn nhất.
[Lão Tạ, cô theo phong cách bộ lạc nguyên thủy ?]
[Hả? Maillard? Không cosplay báo Mỹ ?]
[Hahaha c.h.ế.t , tin thật thế, chị Tạ đang tấu hài mà.]
"Cô nghiêm túc đấy ?" Lại Băng Tuyền nhịn hỏi một câu.
"Nghiêm túc mà."
Người rừng trả lời dứt khoát, " còn vẽ hai trái tim lên mặt, còn đặc biệt chuẩn ốp điện thoại hình con d.a.o phay, nghiêm túc thế , ?"
"..."
Hóa hai vệt m.á.u kinh dị là cô vẽ trái tim ...
Còn cứ tưởng là lúc c.h.é.m m.á.u b.ắ.n lên chứ.
[Hóa mới là thằng hề.]
Lại qua một lúc, một khác cũng .
Là một phù thủy hắc ám.
Anh khoác một chiếc áo choàng đen viền vàng, đầu đội mũ phù thủy ch.óp nhọn, kính gọng vàng gác sống mũi, toát lên vẻ cấm d.ụ.c khó tả.
Lại Băng Tuyền và Khâu Thừa Diệp một nữa há hốc mồm.
[Lão Tạ cô xem, cùng là cosplay, lão Thẩm trai hơn nhiều.]
[Chảy nước miếng, đôi chân dài , đôi bốt Martin đen , mlem mlem.]
[Cho nên, tiết mục tiếp theo thực là vũ hội hóa trang hả?]
Về việc , rừng đưa lời giải thích.
" phối cho lão Thẩm phong cách 'Tận thế' (Wasteland style), thế nào? Dạo nghiên cứu khá sâu về thời trang đấy."
Khâu Thừa Diệp và Lại Băng Tuyền: "..."
[Lão Tạ bắt đầu nghiên cứu thời trang , mấy đây chê gu thẩm mỹ của cô đều chịu trách nhiệm!]
[Chị Tạ em sai , em nên chê gu ăn mặc của chị như đống phân, nhưng chị cũng cần trả thù chúng em thế chứ [Khóc lớn]]
[Mà , lão Thẩm bay thế?]
Có phát hiện điểm mù.
Thẩm Mặc Khanh mặc áo choàng phù thủy đang từ từ bay tới.
Nhìn xuống .
Chân đang giẫm lên con robot hút bụi do nhà tài trợ cung cấp.
Lại Băng Tuyền: "Anh thế là..."
Người rừng: "Đây là thiết kế đặc biệt của , phù thủy nữ thì cưỡi chổi bay, nghĩ phù thủy nam cũng thế."
"?"
Lại Băng Tuyền nêu thắc mắc, " cái cũng cái chổi."
Người rừng lắc đầu.
"Đại nhân."
"Ăn cứt ."