Điên Rồi, Điên Cả Rồi, Điên Thật Rồi - Chương 33: Thân thế được tiết lộ, cô ấy thế mà là người có tiền?!

Cập nhật lúc: 2026-02-08 13:31:16
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Tạ Di tỉnh nữa, là đang ở trong bệnh viện.

 

Cô lờ mờ nhớ cảnh tượng điên cuồng khi mất ý thức.

 

Khoan .

 

Thành phố Vân...

 

Vì trong tiểu thuyết cho phép xuất hiện địa danh thật, nên nhiều tác giả sẽ sửa đổi một chút địa danh gốc.

 

Cho nên thành phố Vân chính là Vân Nam, bọn họ ăn chính là nấm dại (khuẩn t.ử)!

 

Thế thì càng đúng!

 

Trong nguyên tác Hứa Sương Nhung mang về rõ ràng là nấm thường, tác giả cũng đặc biệt giải thích , đó chính là loại nấm phổ biến nhất thị trường.

 

Tại thành nấm dại?

 

Nhớ nụ của Hứa Sương Nhung khi đưa nấm cho cô, liên tưởng đến hành động Hứa Sương Nhung giảm cân nên cố ý ăn ít bàn ăn...

 

Mọi chuyện rõ ràng.

 

Vì cốt truyện đổi, hành vi của Hứa Sương Nhung cũng đổi, vốn nên mang nấm thường, cô mang nấm dại.

 

Ai cũng , khi ngộ độc nấm sẽ sinh ảo giác, lúc đó sẽ đủ loại hành động tưởng tượng nổi, đối với của công chúng mà , điều cực kỳ nguy hiểm.

 

Vì lỡ cẩn thận sẽ sụp đổ hình tượng, hoặc lỡ miệng bí mật nhỏ nào đó, "sập nhà" (tiêu tan sự nghiệp) cũng khả năng.

 

Chiêu của Hứa Sương Nhung, độc thật.

 

May mà cô sớm "sập nhà" , cần lo lắng cái .

 

Tạ Di gặm táo lấy điện thoại , thấy tin nhắn đạo diễn Ngưu gửi trong nhóm khách mời.

 

Nói là vì khách mời tập thể ngộ độc, bác sĩ kiến nghị nghỉ ngơi hai ngày, cho nên chương trình tạm dừng ghi hình, hai ngày xe của tổ chương trình sẽ đến đón họ.

 

Vãi, sướng tê ! Từ một ý nghĩa nào đó cô còn cảm ơn Hứa Sương Nhung .

 

Mở Weibo lên, cư dân mạng vỡ bụng .

 

Trong nửa ngày họ hôn mê, đoạn video đầy tính kịch tính về vụ ngộ độc nấm lan truyền rộng rãi, thậm chí mỗi đều video cut riêng.

 

Những kẻ thích xem náo nhiệt điên cuồng sáng tạo nội dung, chơi meme bay cao bay xa, khiến Quan Sát Tình Yêu một trở con đường show điên rồ.

 

Độ hot lên .

 

Mặt mũi, cũng mất .

 

Nghe Khâu Thừa Diệp là đầu tiên tỉnh xuất viện, cư dân mạng thấy đá bay thùng rác bên đường một cách bạo lực, chỉ tay về phía đài truyền hình c.h.ử.i ầm ĩ suốt nửa tiếng đồng hồ.

 

Tạ Di tiếng vịt.

 

"Cạc cạc cạc cạc cạc —"

 

"Mình nhầm , bệnh viện Vịt Donald?" Ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng của một phụ nữ trung niên.

 

Tạ Di: "?"

 

Ngay đó vang lên giọng nam trẻ tuổi: "Mẹ, đừng nhắc đến Vịt Donald, vi phạm bản quyền đấy."

 

"Ồ đúng đúng đúng, tí nữa kiện. Mà chứ phòng ?"

 

Cạch —

 

Cửa phòng bệnh đẩy , một phụ nữ trung niên mặc váy dài đỏ rực, đeo đầy trang sức kim cương lấp lánh lòe loẹt bước .

 

Sau lưng bà là một đàn ông trẻ tuổi 20 tuổi, mặc áo sơ mi và áo gile âu phục cao cấp, đeo kính gọng bạc.

 

"Ái chà, con gái ngoan của , lâu gặp." Đôi môi đỏ rực của phụ nữ nhếch cao, uốn éo bước lả lướt về phía cô.

 

"Con xem con thì , ngoan ngoãn nước ngoài vĩnh viễn đừng về . Cứ minh tinh, nhảy nhót tivi, còn c.h.ử.i, con xem con mất mặt thế hả."

 

Giọng bà chanh chua cay nghiệt, trong nụ giấu nổi ác ý.

 

Người đàn ông cũng nở nụ khinh miệt, khẽ : "Mất mặt."

 

Tạ Di: "?"

 

Mấy con gà tây là ai thế?

 

"Sao hả? Ngốc ?"

 

Lê Mỹ Diễm khẩy một tiếng: "Nếu bố con bảo đến đón con, thật sự chẳng đến . Con xem, đó con đ.â.m c.h.ế.t luôn nhỉ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dien-roi-dien-ca-roi-dien-that-roi/chuong-33-than-the-duoc-tiet-lo-co-ay-the-ma-la-nguoi-co-tien.html.]

 

Bố?

 

Cô còn bố á?

 

Tạ Di nheo mắt vắt óc suy nghĩ, cuối cùng trong đoạn văn dài dòng rườm rà của ký ức nguyên tác, khóa c.h.ặ.t chính xác một câu.

 

{Tạ Di để theo đuổi bước chân của Tiêu Cảnh Tích, bất chấp sự ngăn cản của gia đình kiên quyết dấn giới giải trí, vì thế mà đoạn tuyệt quan hệ với gia đình. quan tâm, dù cái nhà đó cô cũng chẳng thích chút nào. Mẹ mất sớm, bố bao giờ quan tâm cô. Bà kế ác độc chỉ nhân lúc bố vắng nhà bắt nạt cô, em trai kế (con riêng của kế hoặc con của bố với kế) cũng là một kẻ nguy hiểm...}

 

Vì nguyên tác chỉ lướt qua về tình trạng gia đình của Tạ Di, dẫn đến việc cô suýt quên mất chuyện .

 

Tạ Di quan sát phụ nữ mặt, trang sức kim cương lấp la lấp lánh (bling bling), mắt Tạ Di cũng lấp la lấp lánh (bling bling).

 

Lại còn là tiền!

 

"Mày... mày cái gì?"

 

Lê Mỹ Diễm nhíu mày, lùi hai bước, nhỏ giọng hỏi Tạ Liêm: "Nó thế, ngộ độc vẫn khỏi ?"

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Tạ Liêm nhỏ: "Bác sĩ triệu chứng ngộ độc biến mất ."

 

"Thế nó ? Trước đây nó thấy là sợ đến thét, hôm nay nữa?"

 

"Có thể là... sợ đến ngốc ?"

 

...

 

Trong lúc hai con họ thì thầm to nhỏ, Tạ Di lấy điện thoại mở tin nhắn nhận hai ngày .

 

[Đói C.h.ế.t Rồi Ngoại Mai (App giao đồ ăn)]: Kính gửi quý khách hàng, đơn hàng cơm chân giò Long Giang quý khách mua trả góp, tháng cần thanh toán 0.5 tệ (kỳ 2/10), hiện quá hạn, xin quý khách vui lòng thanh toán đủ khoản tiền và phí trễ hạn tài khoản chỉ định trong thời gian sớm nhất, nếu sẽ ghi hệ thống tín dụng cá nhân, gây ảnh hưởng đến quý khách.

 

[Tạ Di]: Có thể thư thả thêm hai ngày ( lớn)

 

Chị Tạ của cô giờ cũng sa cơ lỡ vận a.

 

mà...

 

Nhìn hai con mặt, Tạ Di từ từ nở nụ tà ác.

 

là trời mưa đưa ô, đói bụng đưa cơm, đây chẳng thuần túy là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi .

 

Lê Mỹ Diễm vẫn đang thì thầm mưu tính với Tạ Liêm.

 

"Năm đó khó khăn lắm mới ép nó , thể để nó , mặc dù bố con bảo đến đón nó, nhưng chỉ cần giống như đây, đe dọa k.h.ủ.n.g b.ố nó vài câu, nó chắc chắn là dám về..."

 

"Bà đang lầm bầm cái gì thế."

 

Lê Mỹ Diễm ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt híp của cô gái.

 

"Ối ơi! Mày điên sáp gần thế!"

 

" nãy hình như thấy cái gì đó ghê gớm lắm nha."

 

Tạ Di nghiêng đầu, ngây thơ rạng rỡ: "Bố già của bảo bà đón về nhà, bà giở trò lưng?"

 

Lê Mỹ Diễm sững , nhanh phản ứng , khẩy: "Tao cho mày về, chỉ là mày dám về ? Đừng quên đây mày sống thế nào trong cái nhà đó, mày suy nghĩ cho kỹ..."

 

"Cái còn suy nghĩ? Về, về ngay lập tức."

 

Lê Mỹ Diễm cảm thấy hoang đường cực độ: "Tạ Di, mày đừng rượu mời uống uống rượu phạt, tao rõ ràng , mày dám —"

 

"A lô, báo cảnh sát, cho về nhà..."

 

"Về về về! Bây giờ về ngay! Bây giờ về ngay !!"

 

...

 

Nửa giờ , Tạ Di một trang viên kiểu Âu sang trọng như lâu đài, nở nụ hạnh phúc.

 

Hạnh phúc đơn giản đó.

 

"Cô thật đấy." Sau lưng đột ngột vang lên giọng nam.

 

Tạ Liêm chậm rãi đến bên cạnh cô, ngắm ngôi biệt thự hào hoa mắt, trong đôi mắt gọng kính sóng ngầm cuộn trào: "Cô dường như quên, nơi đây, từng là địa ngục mà cô chạy trốn nhất."

 

"Vậy đây quả thực là điều."

 

Tạ Liêm: "?"

 

Tạ Di đầu , khóe miệng ẩn hiện ý : "Cậu yên tâm, bắt đầu từ hôm nay, nơi đây sẽ là thiên đường của ."

 

"Hoặc là."

 

"Địa ngục của ."

Loading...