Điên rồi! Xuyên thành nữ phụ độc ác thập niên 70, tôi điên một chút thì đã sao? - Chương 129: Thôi xong, anh muốn kết hôn!

Cập nhật lúc: 2026-02-08 16:17:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Muốn kết hôn ngay hôm nay!!

 

Dương Mộc Mộc đưa mắt về phía Tống Nham.

 

Anh đang ôm đống khoai tây tự giác đến cửa phòng Liễu Thanh để gọt vỏ nhặt rau, thấy cô sang còn đưa tay vẫy vẫy ngây ngô.

 

Cô bịt miệng ranh mãnh.

 

"Tớ vốn , nhưng giờ thì , từ chính miệng , và từ đằng kìa."

 

Sơ suất quá, sơ suất quá!

 

Liễu Thanh theo hướng đó, thấy nụ rạng rỡ của thì đôi má nóng bừng, ảo não vỗ trán thẹn thùng.

 

cô cũng chịu thua, hừ hừ một tiếng sang trêu .

 

"Hừ, còn dám trêu tớ, chẳng lẽ với Cố Hành Chu đang quen ?

 

Những cử chỉ tự nhiên của hai lúc tiếp xúc trông 'mờ ám' lắm nhé!"

 

Dương Mộc Mộc thẳng thắn thừa nhận ngay lập tức, tự hào ngẩng cao đầu :

 

"Phải đấy, đối xử với tớ , nấu ăn ngon, gì cũng nghĩ cho tớ, tất nhiên tớ giữ c.h.ặ.t lấy .

 

Chỗ hải sản tớ đang đợi nấu cho ăn đây, hưởng thụ lắm nhé!"

 

Sự thẳng thắn của cô Liễu Thanh ngẩn .

 

Sao cô thể bình thản đến thế khi trêu chọc mà chút thẹn thùng nhỉ?

 

Nghĩ đoạn, cô liền hỏi luôn.

 

"Vẫn là giỏi.

 

Mộc Mộc, chẳng thấy ngại ngùng gì ?

 

Tớ thấy mặt mũi nóng bừng ."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Dương Mộc Mộc gắp tôm xô cho bạn đáp:

 

"Hầy, chúng là chị em thiết, gì mà ngại.

 

Chủ yếu là vì mặt tớ dày, thấy đây là chuyện gì đáng hổ cả.

 

Hơn nữa Cố Hành Chu cũng ưu tú, chẳng thẹn, ai mà chẳng đến lúc yêu đương, chuyện thường tình ở huyện mà."

 

"Ừm ừm, đúng, Tống Nham cũng khá.

 

Sau ai hỏi tớ cũng sẽ đường đường chính chính như ."

 

học tập Mộc Mộc nhiều thôi, nghĩ thì đúng là chẳng ngại thật.

 

Cô dời sự chú ý cái xô, thấy bên trong đầy ắp đồ, liền vội vàng ôm xô lòng.

 

"Đủ đủ , tớ với Tống Nham ăn chung cũng chẳng hết chỗ .

 

Tớ về đây nhé, còn mang ít thức ăn qua cho Tri Tri và Hà Mộ Viện nữa."

 

Dương Mộc Mộc vẫn đang cầm cái kẹp kẹp một con ghẹ dậy: "Ơ , tiện thể nhắn giùm hai , bảo mang đồ đựng sang chỗ tớ nhé."

 

"Được thôi."

 

Liễu Thanh đáp một tiếng chạy biến.

 

Cô về nhà giao đồ cho Tống Nham đang nhặt rau cửa, gói một túi thức ăn xách sang căn nhà nhỏ bên cạnh.

 

Nhà của Hà Mộ Viện ngay bên nhà cô, Hà Mộ Viện và Hạ Tri Tri ăn chung với , giờ chắc chắn họ đang ở nhà chuẩn cơm nước.

 

Dương Mộc Mộc cũng chuyện hai họ góp gạo thổi cơm chung, nên chia hải sản còn hai phần, một phần, họ một phần.

 

Lượng đồ ăn hề ít, ăn hai bữa vẫn dư sức.

 

Vừa chia xong, Cố Hành Chu bước tới bảo:

 

"Mộc Mộc, cơm tối sắp xong , bắt đầu xào nấu nhé?"

 

"Được, nấu thôi.

 

Nhìn , em kiếm bao nhiêu là đồ, em sơ chế nhé.

 

Hôm nay chúng ăn một ít, còn nuôi trong nước để mai ăn tiếp."

 

Dương Mộc Mộc cầm d.a.o bắt đầu .

 

"Oa, nhiều thế , Mộc Mộc giỏi quá.

 

Để giúp em xử lý mấy con cá lớn mới nấu, thế cho nhanh."

 

Nói đoạn, Cố Hành Chu bưng một chiếc ghế nhỏ, cầm d.a.o tự nhiên xuống cùng cô.

 

Sau khi thịt xong hai con cá lớn, Dương Mộc Mộc giục nấu nướng, phần còn để cô lo.

 

Cả hai cùng bận rộn, công việc trôi chảy nhanh hơn hẳn.

 

Cố Hành Chu khỏi thì Hà Mộ Viện và Hạ Tri Tri bưng một đĩa bánh bao lò sang.

 

Dương Mộc Mộc vui vẻ nhận lấy bánh bao, trút phần cá tôm chia sẵn xô của họ.

 

Giữa những sảng khoái với thì cần khách sáo nhiều lời, hai cô bạn hớn hở xách đồ về nấu nướng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dien-roi-xuyen-thanh-nu-phu-doc-ac-thap-nien-70-toi-dien-mot-chut-thi-da-sao/chuong-129-thoi-xong-anh-muon-ket-hon.html.]

Dương Mộc Mộc cũng bưng đĩa bánh bao sang chỗ Cố Hành Chu, đặt lên thềm bếp cho ấm.

 

Cô nếm thử một miếng thịt cá đưa cho, thích thú chạy về tiếp tục kỳ cọ cua, tôm tít và hàu.

 

Sò điệp thì hôm nay ăn , để trong thùng cho chúng nhả sạch cát .

 

Làm đủ lượng cua, tôm tít và hàu cho hai ăn cô mới dừng tay.

 

Vừa lúc cô rửa sạch đồ thì Cố Hành Chu cũng nấu xong các món khác, phối hợp cực kỳ ăn ý.

 

Cố Hành Chu bắt đầu hấp hàu và xào cua, Dương Mộc Mộc bên ngoài bóc tỏi, băm tỏi, nước miếng sắp ứa đến nơi.

 

Cô ngửi thấy mùi thơm nức mũi bay từ bên , chỉ cần ngửi là ngay đó là món cua xào cay với gia vị bí truyền của Liễu Thanh.

 

Rồi cô ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt tỏa từ phía , mùi vị khác hẳn món cua Cố Hành Chu từng đây, thơm hơn nhiều.

 

Dương Mộc Mộc càng thêm mong đợi, tay băm tỏi nhanh thoăn thoắt như múa.

 

Đến khi bàn thưởng thức bữa đại tiệc, cô thấy hạnh phúc vô ngần, cảm động đến mức .

 

Trời ơi mà ngon thế !

 

Ngon hơn hẳn !

 

"Hành Chu, tay nghề của tiến bộ .

 

Hôm nay xào cua dùng gia vị mới ?

 

Ngon tuyệt cú mèo, mút một cái thôi mà vị thơm tràn ngập cả khoang miệng ."

 

Dương Mộc Mộc cầm c.o.n c.ua ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ, tài nào ngừng , mà cô cũng chẳng ngừng, miệng bận rộn dứt.

 

"Em thích là .

 

Hôm nay thử theo công thức mà lão Thẩm kiếm giúp, cứ thế mà theo, may mà cũng coi là thành công."

 

Cố Hành Chu bóc xong một con tôm tít, chấm thịt nước sốt đưa đến mặt Dương Mộc Mộc.

 

Cô chẳng hề khách sáo, vươn đầu há miệng đón lấy.

 

"Thành công, quá thành công luôn.

 

Món nào cũng ngon tuyệt.

 

Có một yêu nấu ăn ngon chịu khó nghiên cứu ẩm thực thế , em hạnh phúc quá mất."

 

Vừa khen Cố Hành Chu, cô tự tay bóc một miếng thịt càng cua, chấm nước sốt đưa lên miệng .

 

Hành động khiến Cố Hành Chu sướng rơn, còn vui hơn cả khi khen nấu ăn ngon.

 

Anh tươi rói, ăn miếng thịt cua mà lòng ngọt lịm, thầm nghĩ đây là món ăn ngon nhất trần đời, sẽ nhớ mãi quên.

 

Dương Mộc Mộc nụ của liền hiểu rằng sự đáp quan trọng đến nhường nào.

 

Một bên hy sinh thì chỉ một vui, nhưng cả hai cùng hướng về thì niềm vui mới trọn vẹn.

 

Thế là, hễ Cố Hành Chu bóc thịt đút cho cô, cô đút cho .

 

Cả hai đều ăn uống ngon lành, giá trị cảm xúc đẩy lên cao nhất.

 

Sau chiến dịch "quét sạch đĩa", Dương Mộc Mộc ăn no căng, ghế xoa cái bụng lùm lùm như mang bầu năm tháng, nhưng là bầu hải sản.

 

nhấm nháp miếng sơn tra cho dễ tiêu, cảm thán:

 

"Sau dày của em chiều hư mất thôi, cơm khác nấu em ăn trôi, mà cơm tự em nấu em cũng chẳng thiết ăn nữa!"

 

"Thế thì càng , đây, bữa nào em cũng cứ ăn đồ nấu."

 

Cố Hành Chu vốn dĩ đang tính toán như , vô cùng mong chờ điều đó.

 

giờ tiêu hóa mới là quan trọng nhất, kéo cô dậy khỏi ghế.

 

"Dậy một chút nào, ngoài dạo ."

 

"Nhìn xem yêu em chọn tuyệt vời kìa, yêu quá thôi, A Chu!"

 

Dương Mộc Mộc dậy, nhón chân thật nhanh hôn chụt một cái lên má Cố Hành Chu như chim sẻ mổ thóc, co giò chạy biến.

 

Để Cố Hành Chu ngẩn ngơ chôn chân tại chỗ.

 

Anh như một gã gỗ ngây dại, một lúc lâu mới đưa tay lên chạm nơi hôn .

 

Cảm giác ấm áp mang theo một luồng điện tê rần chạy dọc khắp , khiến cảm thấy lâng lâng như đang bay chín tầng mây.

 

Sau đó, thấy nơi hôn cứ nóng bừng lên, nóng lan theo huyết quản thiêu đốt tận tâm can, tim đập thình thịch liên hồi, mặt mũi nóng ran.

 

Thôi xong, kết hôn !

 

Muốn kết hôn ngay hôm nay luôn!!

 

Hôm qua là một ngày khó quên, hôm nay càng đáng nhớ hơn nữa!

 

Bên ngoài, Dương Mộc Mộc chạy đến hàng rào bao quanh sân.

 

Khi xuống con đường nhỏ, cô thấy Đội trưởng đang về phía .

 

Thấy cô, ông vẫy tay chạy tới, vẻ mặt phần lo lắng.

 

Dương Mộc Mộc mở cổng hàng rào, chạy hỏi: "Đội trưởng, chuyện gì mà chú vội thế ạ?"

 

 

Loading...