"Biết tự kiểm điểm là , lời xin nhận.
Chuyện cũ cũng chỉ coi như trò vui, xem xong là xong.
Hôm nay báo tin cho thì cũng cảm ơn .
Cậu về , trưa trật , đói chứ thì đói lắm đấy."
Dương Mộc Mộc xoa cái bụng đang kêu râm ran, chỉ về nhà ăn vịt ngay lập tức.
Ăn xong còn tiếp tục học bài, t.h.u.ố.c ngăn rụng tóc còn đang đợi cô nghiên cứu khi học xong, và còn bao nhiêu thứ hữu ích khác chờ cô chế tạo nữa.
Công việc ngập đầu, ai mà rảnh để tâm đến Trương Nhu Lý Nhu, Hứa Nhu gì đó.
Chẳng qua cũng chỉ là mấy chuyện yêu đương ghen tuông vụn vặt thôi, trong lòng cô tính toán, nếu cô dám đến kiếm chuyện thì cô sẵn sàng tiếp chiêu.
"Được, cần cảm ơn , coi như đây là lời tạ của .
về đây, cứ yên tâm, sẽ giúp để mắt đến cô .
với cô học cùng trường, phòng ký túc xá cũng gần , lúc nào cũng theo dõi động tĩnh.
Có chuyện gì sẽ đến báo cho ngay."
Dương Mộc Mộc xua tay: "Cậu cứ tập trung học hành cho , đừng lãng phí cái danh sinh viên đại học.
Sau đóng góp cho đất nước cũng , bản cũng chẳng kém cạnh ai , đừng lãng phí thời gian mấy thứ linh tinh và những chuyện nữa."
Tiền Phương thì cảm động đến sống mũi cay cay.
Đây mới là bạn thật sự, quan tâm đến việc học của , lên, chứ hạng bạn bè giả tạo suốt ngày lôi bia đỡ đạn, chẳng bao giờ quan tâm, chỉ giỏi bày mấy trò ghen ăn tức ở nhỏ mọn hỏng cả cái đầu óc vất vả lắm mới thi đỗ đại học của cô .
"Được, sẽ học hành chăm chỉ, nhưng lúc rảnh vẫn sẽ để mắt tới Hứa Nhu.
Nếu chuyện gì bất lợi xảy , vẫn đến đây tìm chứ?"
"Tùy , đây."
Dương Mộc Mộc nhún vai vẻ bất cần, chạy lạch bạch chỗ hai cô bạn, đón lấy túi đồ ăn kéo họ về nhà.
"Đi thôi, về ăn cơm thôi, tớ đói lả ."
Phía bên , bóng Dương Mộc Mộc khuất dần, tảng đá đè nặng trong lòng Tiền Phương cuối cùng cũng gỡ bỏ.
Cô thấy nhẹ nhõm hẳn, thoải mái vung vẩy tay chân, xoay chạy về phía trường học.
Về đến nơi, ăn cơm xong là cô lôi ngay sách vở xem bài mới.
Trong đầu giờ chỉ là học, học và học theo gương thần tượng.
Trong khi đó, Hứa Nhu – Tiền Phương đơn phương khai trừ khỏi hội bạn – khi xem sổ đăng ký bên chỗ Triệu Nhiên ở Đại học Hoa Đại và dò la một tin tức, vội vã chạy về phía nhà khách gần trường .
Mẹ của Hứa Nhu đang dọn dẹp hành lý bên trong, định bụng chiều nay qua thăm con gái nữa sẽ bắt xe về quê.
Thấy Hứa Nhu chạy thở , bà vội vàng đỡ con xuống, lo lắng hỏi:
"Con gái, con chạy vội thế , chuyện gì xảy ?"
Hứa Nhu chạy một mạch nghỉ, cổ họng khô khốc đến đau rát, như bốc khói đến nơi, chẳng thốt nên lời.
Cô chỉ xua tay với , há miệng thở dốc từng cơn.
Mẹ Hứa mở bình nước đưa đến tận miệng cô : "Nào, vội, uống hớp nước nghỉ ngơi hẵng ."
Hứa Nhu ôm bình nước uống liền mấy ngụm lớn mới từ từ bình tâm .
Cổ họng dịu , cô đặt bình nước xuống, kéo tay xuống, đợi mà thốt lên:
"Mẹ, hôm nay con thấy ai ?
Mẹ tuyệt đối ngờ tới !"
Mẹ Hứa lấy khăn lau mồ hôi trán cho con: "Ai thế?
Ở Kinh Đô mà con cũng quen ?"
Vẻ mặt Hứa Nhu đầy vẻ kinh ngạc xen lẫn chấn động: "Con thấy trong bức ảnh mà bố để trong ví !"
"Cái gì!" Mẹ Hứa trợn tròn mắt, chiếc khăn tay rơi bịch xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dien-roi-xuyen-thanh-nu-phu-doc-ac-thap-nien-70-toi-dien-mot-chut-thi-da-sao/chuong-275-co-ta-dua-vao-cai-gi.html.]
Bà hoảng loạn nắm lấy tay Hứa Nhu, dồn dập hỏi: "Con gì cơ?
Thấy ai!
Có thật ?"
Hứa Nhu gật đầu chắc nịch với : "Chính là trong ví của bố, chuẩn cần chỉnh, con tận mắt thấy mà.
Mặt mũi giống hệt, chỉ quần áo là khác thôi.
Thật đấy , vả cô cũng họ Dương, quê quán cũng ở khu nhà máy cơ khí Thành Đô, tỉnh Xuyên."
Mẹ Hứa sốt sắng hỏi: "Con thấy ở ?"
"Ở Đại học Hoa Đại, đó còn đỗ thủ khoa Kinh Đô nữa, giờ đang học ở đó.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Lại còn lấy chồng giàu, cuộc sống sung sướng để cho hết, nhà cửa so sánh ."
Giọng Hứa Nhu chua loét, cô lắc mạnh cánh tay , ánh mắt tràn ngập sự đố kỵ và oán hận:
"Dựa cái gì mà đứa con rơi của bố ở bên ngoài sống như thế?
Dựa cái gì mà từ nhỏ con chịu khổ cực?
Mẹ con bao năm qua vất vả thế nào, cô cái gì cũng , còn đỗ thủ khoa trường Hoa Đại danh giá nhất, sống đời vương giả như ?
Mẹ , dựa cái gì chứ!"
Ánh mắt Hứa thoáng chút tự nhiên, bà đưa tay ôm đầu Hứa Nhu lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô :
"Chuyện cũ thì đừng nhắc nữa.
Việc cấp bách bây giờ là để bố con chuyện .
Bình thường con thư về cũng đừng để lộ điều gì, gia đình khó khăn lắm mới khấm khá lên một chút.
Còn cô gái , con cũng đừng đến mặt cô mà năng gì, chúng cứ coi như , rõ ?
Con gái, nghìn vạn đừng để bố , cũng sẽ cố gắng tìm cách cho ông đến Kinh Đô."
"Đó là bố của con, con sẽ nhường cho bất cứ ai hết, ai cũng !
Mẹ yên tâm, con sẽ cho bố ."
Giọng Hứa Nhu lạnh lẽo, mắt trừng trừng phía cửa, lòng đầy hận thù.
Chỉ là Dương Mộc Mộc , cô thể nhắm mắt coi như quen .
Lòng cô cam tâm.
Rốt cuộc là dựa cái gì!
Dựa cái gì mà Dương Mộc Mộc thể sống đến !
Dương Mộc Mộc đáng lẽ sống tệ hại hơn cô mới đúng!
Cô hận!
"Được , con hiểu là .
May mà hôm nay cơ quan bố con việc nên ông cùng."
Mẹ Hứa như sực nhớ điều gì, sắc mặt biến đổi, vội vàng thu dọn đồ đạc, :
"Mẹ về ngay đây.
Mấy hôm bố con dạo ông sắp công tác Kinh Đô, về nghĩ cách xem ngăn cản .
Nếu ngăn thì cũng thể để ông chạm mặt cô .
Con , cô gái đó thường hoạt động ở khu vực nào, chỉ ở quanh trường Hoa Đại thôi ?"
"Con rõ, nhưng chắc chỉ ở mỗi chỗ đó .
Chồng cô là Kinh Đô, là nhà của Cố Hà trong đội của Tiền Phương đấy.
Mẹ về tìm nhà Cố Hà mà dò hỏi, con cũng sẽ tìm Cố Hà hỏi xem ."
Trong đầu Hứa Nhu lóe lên một ý định, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ lạnh lẽo.