Ta tuy chẳng thiết tha, nhưng vẫn khó mà mềm lòng dáng vẻ như b.úp bê sứ .
Ta kéo tay nàng, hiếm hoi dịu giọng, lấy chút điểm tâm dỗ dành.
mời Thẩm phu nhân đến đón, nàng mới nín mỉm .
Sau đó chẳng còn e dè gì nữa, cứ thế mà rúc lòng .
“Đèn A Chiêu ạ?”
Chiếc đèn cá chép đỏ nàng giơ lên cao, chiếu đôi mắt còn vương lệ long lanh ánh sáng.
Bụng cá tròn căng phồng, mắt tô một to một nhỏ, đuôi x.é to.ạc như thể mèo c.ắ.n — một cái lỗ to tướng.
Không thể gọi là .
Chỉ thể là .
Ta vốn chẳng bao giờ lời khách sáo, nhưng nỡ tổn thương tâm ý của một đứa nhỏ, đành thuận miệng khen:
“Đẹp lắm. Đèn từ mà ?”
Khoé môi nàng cong lên, như công nhận điều gì to tát lắm, ánh mắt cong cong như trăng lưỡi liềm:
“Con tự tay đó, còn đặt mặt Bồ Tát mà ước nguyện !”
Nàng đùi chờ mẫu nàng.
Lại tự nhiên vô tư chỉ con cá chép xí, tỉ mỉ giảng giải:
“Bụng cá to thật to, thể chứa nhiều, nhiều điều ước. Tổ phụ ước quốc thái dân an, phụ gia tộc hưng vượng, mẫu mong cả nhà bình an, A cầu thi đỗ Trạng nguyên, đều thể cho hết.”
Ta tò mò, khẽ chạm chiếc chuông nhỏ b.úi tóc nàng, hỏi:
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Thế A Chiêu cầu điều gì?”
Nàng nghiêm túc:
“A Chiêu cầu cho họ đều toại nguyện.”
Tay khựng .
Ánh mắt rơi xuống gương mặt nhỏ nhắn như chạm trổ từ ngọc của nàng.
Hàng mi dài rợp như tán ô, che mất ánh tròn xoe, ngây thơ tinh quái.
Quả thật là một tiểu cô nương hiếm .
Bàn tay mũm mĩm của nàng chỉ con mắt cá, đắc ý :
“Con mắt to, con mắt nhỏ là đang mặt đó, cũng đáng yêu như A Chiêu ?”
Thì là .
Ta nhịn bật thành tiếng:
“Quả thật giống.”
Thấy nàng nhắc gì đến cái đuôi cá mèo c.ắ.n , bèn cố ý chỉ đó hỏi:
“Vậy chỗ thì ? Có ngụ ý gì ?”
Nàng nghiêng đầu, ngượng ngùng :
“Cái đuôi… cái đuôi A Chiêu vẽ sai , hì hì. Con còn học tới đoạn khó như vẽ đuôi cá thì tới đêm trừ tịch mất .”
“Chờ sang năm, con sẽ một con cá đuôi dài tặng ? Con hứa là sẽ hơn cái nhiều!”
Ta định gật đầu, thì Thẩm phu nhân hớt hải chạy tới.
Sắc mặt bà tái nhợt, trông thấy A Chiêu đang trong lòng thì càng hoảng hốt cực độ.
Vội định hành lễ tạ tội, giơ tay ngăn .
A Chiêu thấy mẫu , liền nhảy khỏi đầu gối , ôm lấy đèn hoa, loạng choạng lao lòng mẫu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dieu-uoc-dep-nhat-ta-danh-tang-a-chieu/chuong-2.html.]
Rồi bật nức nở:
“Con chỉ… con chỉ ngửi thấy mùi điểm tâm nên xa một chút thôi, mà lạc mất. Hu hu hu, con thèm ăn điểm tâm nữa …”
Bình An theo hầu bên nhiều năm, luôn hiểu rõ lòng nhất.
Hắn đưa một hộp điểm tâm đặt tay Thẩm phu nhân:
“Nương nương yêu quý tiểu thư, ban thưởng cho tiểu thư đấy.”
A Chiêu vui mừng khôn xiết.
Lấy lễ đáp lễ, nàng dúi mạnh con cá chép xí của tay .
Ta thích đèn cá.
Cũng thích tiểu cô nương nhà họ Sùng .
Bèn tháo chiếc vòng ngọc cổ tay xuống, ban cho nàng một lời chúc tiền đồ rạng rỡ.
Thẩm phu nhân dè dặt cất kỹ n.g.ự.c, tạ ơn ngớt.
Tiểu cô nương ngây ngô hiểu chuyện, cũng bắt chước dáng vẻ của mẫu , rập khuôn hành lễ cảm tạ .
Ta xoa đầu nàng, cùng nàng hứa hẹn:
“Đêm trừ tịch sang năm, nhớ mang theo cá đuôi dài tới gặp nhé.”
Nàng nở nụ tươi rói với đôi má lúm, líu lo đồng ý.
Lúc rời , nàng quên đầu liên tục, dặn dò :
“Đại sư dặn , treo ở đầu giường thì điều ước đều sẽ thành sự thật. Mong phu nhân điều như ý.”
Thế nhưng — rốt cuộc vẫn thể như ý.
Chỉ còn ba tháng nữa là tới đêm trừ tịch năm , nàng thất lạc phố.
Phủ Tướng quân tìm kiếm đến phát cuồng.
Ta cầm chiếc đèn cá trong tay, lòng đau như thắt.
Liền sai dò hỏi khắp nơi, nhưng tựa như đá ném xuống biển, tin tức gì.
Về , Thẩm phu nhân theo lời dặn của đại sư, nhận nuôi một “dẫn lộ nữ” — mong rằng thể dẫn đường cho A Chiêu trở về.
Trong một yến tiệc đó, từng trông thấy dẫn lộ nữ từ xa.
Thông minh thì thừa, thuần khiết thì đủ — thích.
Thế nên, khi nàng mang theo chiếc đèn cá đuôi dài tinh xảo đến dâng tặng, ánh mắt láo liên liếc chiếc vòng cổ tay , liền cau mày, lạnh lùng liếc nàng một cái, sang với Thẩm phu nhân:
“Đèn cá thì ai cũng , nhưng từng hứa hẹn với ai gia, chỉ một nàng .”
“Người ngoài đều thể quên nàng, nhưng ngươi là mẫu của nàng, giẫm lên m.á.u thịt con để mưu cầu tiền đồ cho kẻ khác ?”
Ta cần cao giọng, hai con quỳ ngay mặt bao , mất hết thể diện.
Từ đó về , cho phép nữ quyến nhà họ Thẩm tiến cung nữa.
Kể từ khi tiểu cô nương thất hẹn, cũng còn đến bên hồ trong ngự hoa viên để ngắm cá.
Ta luôn nhớ đến dáng vẻ nàng đầu gối , kể về chiếc đèn cá.
Chiếc đèn xí , thật sự treo ở đầu giường trong tẩm điện của suốt nhiều năm.
Lúc lâm chung, vẫn quên liếc con cá chép xí một cuối.
Thầm nhủ:
“Cả đời cũng coi như chuyện đều như ý, chỉ tiếc rằng cuối cùng vẫn thể danh chính ngôn thuận lên long ỷ.”
“Giờ đây sắp rời , chỉ mong — bất kể nàng đang ở , cũng hạnh phúc trọn vẹn.”