Điệu Waltz Của Đôi Ta - Chương 12: Đêm cuối (1)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-01 13:41:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diễn biến tiếp theo của chương 210 Dạ Tiệc Tốt Nghiệp trong chính truyện.

⍏⍐⍖⍗

“Cậu mua chi chiếc váy cầu kỳ thế chứ.”

Giselle mang sandal Von biến , tay vén tà váy lên cầm tay nhưng hết, tà váy nhiều tầng vẫn phủ xuống tận chân khó khăn. Von giúp cô tém váy một tay cầm đôi cao gót thủy tinh một tay nắm tay cô dắt .

“Chiếc cầu kỳ nhất .”

là quý tộc rửng mỡ, váy đầm cũng thế nữa.”

Trời khuya lạnh, tụi nó trở trong lâu đài dạo bước dần lên tầng 7. Xung quanh từng cặp đôi học trò thủ thỉ chuyện trò, thấy tụi nó tay trong tay ngang qua cũng chỉ liếc tới thôi.

Sau đêm nay chắc chắn Giselle sẽ chỉ trích khắp nơi khắp chốn nhưng hiện giờ thì ai dám phát tác mặt Von Montgomery. 

Nhiều cặp bạo gan quấn quýt hôn say đắm còn mạnh bạo hơn cả Lễ Tình nhân nữa, cặp nữ thẳng lên đùi nam say sưa bá cổ quàng vai. Giselle ngượng, bàn tay đan với Von cũng nóng rẫy...

“Phải quen dần thôi, sẽ mặc những chiếc còn cầu kỳ hơn nữa đó.”

Giselle ngẩn , hiểu. “Để chi chứ? Mà tại mặc?”

Von bật . “Khi chúng trưởng thành tớ tham gia tiệc tùng, tớ sẽ dẫn theo.”

“Cậu mơ quá Montgomery! Tớ đồng ý với ?”

“Không ư?” Von dừng bước xoay đối diện với cô. 

Đây là hành lang cầu thang tầng 4, một Hufflepuff đang cúi xuống xoa chân đau cho một cô bé Gryffindor năm 4, trông cũng dáng phết. 

“Cậu nỡ để tớ với một cô khác ăn mặc lộng lẫy ?”

Giselle bĩu môi. “Cậu thiếu gia Montgomery với cô nào mà chả . thà ở nhà chơi xơi nước xem phim truyền hình còn khỏe hơn!”

Mấy con tiên nhí từ ngoài cửa sổ ùa , hai ba con bay vòng đầu tụi nó rải tiếp mấy cánh hoa rơi. Giselle buông tay Von xua xua chúng : “Xùy ! Hết vui !” Chúng chí ch.óe gì đó bay tới cặp lửng-sư t.ử đằng .

“Cũng , chúng ở nhà xem tivi.”

Mạch não của tên nhóc kiểu gì . “Là ở nhà trẻ ạ. Cậu thì về nhà chứ?”

Tóc bạch kim đáp, nắm tay Giselle dẫn tiếp. “Cậu thích nhà mặt đất căn hộ chung cư? Tớ thấy nếu ở London thì chung cư hơn.”

Giselle trợn mắt. Vấn đề là nhà mặt đất chung cư ? Vấn đề là tiền để mua nhà chứ!

“Cậu thiếu gia chẳng thiếu gì ngoài tiền... Chẳng thể hiểu nổi!” Cô gái lầm bầm.

Von bật thành tiếng, đuôi mắt cong lên trai c.h.ế.t . “Selly tớ với mà. Tớ cần thừa kế của Montgomery cũng thể nuôi cả đời mà.”

Cô đ.ấ.m n.g.ự.c tóc bạch kim. “Tớ thể tự nuôi sống tớ! Ra trường tớ dư sức tìm việc .”

Von bắt lấy nắm đ.ấ.m của cô gái, nhẹ đặt nụ hôn lên mu bàn tay. “Tớ , nhưng tớ vất vả vì tiền bạc. Cậu thích gì thì cứ , tớ thể nuôi mà.”

“Đồ đàn ông gia trưởng!” 

“Tớ còn thể gia trưởng hơn nữa đấy.”

“Tỷ như?”

“Bắt nhốt ở nhà suốt ngày cho ngoài, mặc quần áo cho mỗi tớ ngắm thôi...”

“Cậu nghĩ thể giam tớ Montgomery?” Giselle trợn mắt. “Ai dạy mấy trò bẩn thỉu đó ?”

“Chẳng ai cả, tớ tự thấy hợp lý thôi.”

Giselle bực bội giãy tay . “Không hợp lý chút nào! Cậu bớt tự ảo tưởng ! Giờ hạn chế tự do của tớ ?”

Cô quạu, ngờ tên nhóc vẫn giữ tư tưởng từ thời ăn lông ở lỗ thế . Nên cô xoay định trở về Tháp Gryffindor. “Tớ buồn ngủ , về ngủ đây!”

Von ngờ cô gái đổi nhanh đến , ngẩn kéo tay cô giữ . “Đã bảo đến Phòng Yêu Cầu với tớ mà?”

“Tớ đổi ý !”

“Tại chứ?”

“Tại đầu óc chứa phân!” 

Nước bí rợ và nước trái cây tuy cồn nhưng cô gái cũng lâng lâng, nên mới mắng c.h.ử.i mạnh miệng như .

Von buồn . “Rồi tớ xin . Tớ đùa với thôi. Chứ ai bắt ở nhà nổi hở Selly.”

“Thật ?” Cô híp mắt ước lượng. Tên nhóc đùa thật cũng chỉ treo một vẻ mặt lạnh tanh đó nên cô đoán lời thật đùa.

“Sao ! Chứ bắt ở nhà hôm đốt trụi nhà chúng ?”

Cô hếch mũi. “Biết khôn đó!”

“Vậy giờ Phòng Yêu Cầu nhé?”

Cô gái giận dỗi trai dỗ dành, nửa kéo nửa dụ cô lên căn Phòng Yêu Cầu quen thuộc ở tầng 7. Dường như lứa học sinh hiện tại của Hogwarts chẳng ai tìm căn phòng bí ẩn nên nơi giống như phòng riêng của hai tụi nó .

thật đấy, gì mà nhiều tiền thế Von?”

Giselle quăng lên sofa, Von cạnh kéo chân cô gác lên đùi cũng xoa nắn chân cho cô hệt như cặp đôi Hufflepuff Gryffindor mà chúng thấy khi nãy.

“Kinh doanh thôi.”

“Nói dễ lắm, bộ ai kinh doanh là kinh doanh . Bộ tiền mở tiệm là thu lời liền .”

Von xoa bóp thư thái quá, cô kê gối lưng ngả xuống lim dim...

“Kinh doanh đúng là dễ, việc gì kiếm bộn tiền mà dễ cả...” Von hạ giọng trầm thấp, tuy xoa bóp chân nhưng mắt thì dán gương mặt cô gái nhắm mắt thả lỏng dần. Cậu lấy từ những chiếc khăn mềm, ếm bùa nước ấm lên khăn dùng chúng lau chân cho Giselle...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/dieu-waltz-cua-doi-ta/chuong-12-dem-cuoi-1.html.]

Tiền kiếm dễ nhưng nếu Von Montgomery nỗ lực, mai khó mà giữ báu vật bên . Cô gái dần tỏa sáng rực rỡ, như bông hoa tuyết nở rộ giữa trời đêm, mỹ lệ đến mức ch.ói lòa. Sau cô sẽ gặp gỡ thêm nhiều khác, nếu cô lòng với ai đó ưu tú hơn thì ...

Montgomery vốn gia trưởng, ngần ngại thừa nhận điều đó. Gia tộc độc đinh chỉ một con trai thừa kế, nếu con gái dĩ nhiên sẽ thương yêu chiều chuộng nhưng thể để nó gánh vác sản nghiệp . Nên khi nãy Von cũng giỡn, thực sự bắt nhốt Giselle trong tòa tháp ngà mà xây cho cô, chỉ để đóa hoa vì chính mà nở rộ lộng lẫy thôi...

“Hừm... Von...”

Bàn chân khăn ấm mát-xa truyền đến những xúc cảm kỳ lạ, ban đầu thoải mái chuyển dần sang tê ran... Châm chích nhột nhạt khiến Giselle phản ứng rụt chân về nhưng ghìm c.h.ặ.t cứ tiếp tục xoa nắn như thế...

“Sau khi nghiệp định gì Selly?”

Von gợi chuyện tiếp tục mát-xa bằng khăn. Bàn tay như ma thuật nắn bóp những huyệt đạo nơi gan bàn chân của cô gái. Đôi chân nhỏ nhắn sưng đỏ vì mang giày cao gót, giờ đây tuy sắc đỏ hết nhưng dần ửng hồng...

“Tớ nữa... Tớ ... ôi Von...”

Cô gái sofa vô thức ưỡn n.g.ự.c, kích thích ngứa ngáy lạ lùng từ chân truyền dần lên đùi... Vừa thoải mái tê dại cô gái mê ly.

“Hửm thật nghĩ đến ?” Von dẫn dắt. “Nói với tớ Selly... Hãy thật với tớ.”

“Ôi... tớ... nhẹ thôi Von...”

Cô gái cựa , rụt chân về. Lần Von thả để bắt lấy bàn chân của cô, vẫn dùng khăn mát-xa tiếp. 

Thủ thuật mát-xa chân tình thế do ông Seth truyền dạy (ông bao giờ là thích phục vụ khác) mà là từ hai thằng song sinh truyền cho đám bạn. Mức độ ăn chơi của nhà Fernandes cũng chẳng thua chị kém em, chỉ vì ngoại giao cần giữ hình tượng nên nhiều thủ thuật đối tác “đồng thuận” hơn thôi.

“Hmmm nóng... Von...”

Tròng mắt Von Montgomery lóe lên những tia âm trầm, đến thế mà phòng tuyến tâm lý của Giselle vẫn cứng rắn. Cô với là nhất quyết , dù say xỉn mê tình thế nào thì miệng vẫn kín như bưng.

“Nóng ? Vậy thì cởi váy nhé?”

Von thôi kích thích chân nữa, bật khỏi sofa tiến lên , yêu thương vuốt ve đôi má hây hây của cô gái. lúc đó Giselle mở mắt, dụi đầu lòng bàn tay .

“Von...” Từng âm vực tên cô ngân rung đầy tình tự, đôi mắt biếc tựa Hồ Đen đêm hè, ngày thường phẳng lặng nhưng đêm nay gợn sóng miên man. 

Ôi Merlin ơi, đôi mắt của Giselle Gibson mới ... Những sắc tố nâu biến thiên theo từng cảm xúc của chủ nhân, phủ một tầng sương mờ man mác. Von Montgomery từ lâu lạc trong màn sương , đuổi theo mãi bóng hình cô. Giờ đây chạm đến thật, thể để cô vụt mất khỏi vòng tay chứ.

“Ngoan nào, dậy để cởi áo cho.”

“Hông!” Cô khúc khích mắt lúng liếng đa tình, giả vờ ôm gối che ngang n.g.ự.c. “Cậu ý đồ gì bộ tớ ?” (*)

Tình nhân như rót mật tai, đôi má ửng hồng kiều diễm, đôi môi tô son đỏ chúm chím cong lên dỗi hờn, mỗi khi chiếc lưỡi nhỏ nhắn ẩn hiện giữa hai hàm răng trắng xinh. 

Von ngờ Giselle bỗng biến hóa thế nhưng nghĩ thêm. Sao còn thể nghĩ gì khi yêu liếc mắt đưa tình thế cơ chứ.

Thế là trai cúi xuống, khóa lấy môi cô. Và đùng một tiếng nổ trong đầu Von khi chiếc lưỡi bé xinh của cô chủ động xâm lấn sang , khẽ l.i.ế.m lấy khoang miệng .

Đó là đầu tiên cô gái chủ động hôn như . Cổ họng cô khúc khích, tiếng theo môi lưỡi giao hòa lan sang Von tâm thần rung lên những xúc cảm phấn khích ngọt ngào. Tựa như bảy sắc cầu vồng đang chiếu rọi đến , tiếng thánh ca lễ đường vang vọng bên tai và đám chim thiên đàng bay vòng chúc tụng đầu .

Thế gian mỹ lệ tươi của chính là con gái mắt đây. Ánh mắt tình tứ cô trao, bờ môi ngọt ngào cô hiến tặng... Ôi gì hơn giây phút ...

Giselle chủ động đưa lưỡi sang trêu chọc lãnh địa trai nhưng cô chẳng gì tiếp. Von Montgomery chuyển thế chủ động, tay đỡ lưng cô cởi khóa váy hôn nồng nhiệt say sưa.

Mãi đến khi cô hết dứt , thở ngắt quãng : “Hỏi dự định của tớ chi? Thế dự định của thế nào?”

Von hôn nhỏ vụn lên cằm lên cổ Giselle, từ từ giúp cô cởi chiếc váy hội . “Kết hôn với em.”

Lần kỳ lạ là cô gái đỏ mặt mà bật . “Cậu thiếu gia Montgomery lúc nào cũng chuyện đương nhiên như thế ? Cậu hỏi ý tớ ? Tớ đồng ý ?”

Hơi thở Giselle còn vương hương trái cây, thở Von thì đượm nồng mùi vang chát. Chúng kề sát gần cánh mũi chạm , Von chỉ cần nhích tới là thể chạm môi lên da mặt trắng nõn lông tơ hiện rõ của cô gái. 

Cậu đỡ Giselle dậy để tuột váy xuống, cô thuận theo dịu ngoan. Khi chiếc váy cầu kỳ nhiều tầng rơi xuống, cô chỉ còn một bộ đồ lót màu trắng đơn giản, mái tóc nâu xoã dài còn chiếc nhẫn M đen thõng giữa n.g.ự.c ngay rìa áo lót. 

Von mà mắt nổ đom đóm, khô nóng cả

“Selly... Selly...”

Cô gái liếc mắt đưa tình, lùi mà tiến tới sờ soạng trai. “Cậu cởi xong giờ đến lượt tớ cởi chứ. Thế mới công bằng.”

Von c.h.ế.t trân khi cần cổ trắng nõn ửng hồng của Giselle sát gần bên . Cậu nghiêng đầu là sẽ chạm đến chiếc cổ thiên nga ... Còn mùi hương của cô thì xâm chiếm bộ gian sống của .

Chẳng rõ giờ là ai chủ động ai động nữa.

Lễ phục nam phức tạp như nữ, lớp vest cởi là đến áo chẽn áo sơ mi. Bàn tay cô gái như gắn thêm lò lửa, chỉ chạm nhẹ lên vải thôi mà Von thấy bức bối tê ran...

Giọng của cũng lạc . “Chúng mật thế ... mà em còn ở cạnh ? Không kết hôn với ?”

Giselle cởi chiếc cúc cuối cùng của áo sơ mi, luồn tay l.ồ.ng n.g.ự.c ... Von thấy như sét đ.á.n.h trúng...

“Cậu Montgomery chỉ cách tỏ tình thế thôi ? Cách cầu hôn là bắt cưới ?”

Von nuốt nước bọt, cảm thấy thể còn là của nữa...

“Anh... 1 năm nữa lễ trưởng thành... sẽ tuyên bố hủy hôn. Sau đó-” những lời môi Giselle nuốt lấy.

Cô chủ động hôn Von, mút máp đôi môi mỏng của còn tay thì mò đến cạp quần âu... Mắt Von như nứt toác , giác quan như tăng cường gấp bội để cảm nhận bàn tay nóng bỏng của cô rong chơi da thịt ...

Rốt cuộc là ai ăn ai đây hả.

Giselle khẽ... Tiếng khẽ đắc chí của cô cũng y hệt Von, đều là những âm rung từ tận cuống họng, nỉ non như tình thủ thỉ thì thầm, khảy lên những sợi tơ xúc cảm ngọt ngào nhất trong trái tim .

Thế nên Von Montgomery còn đủ tỉnh táo để suy xét vấn đề, đủ lý trí để nhận Giselle hiện tại hành xử mà khác lạ.

“Để .”

Quần dài tuột xuống, giờ cũng chỉ còn một chiếc quần lót đen... Giselle hôn gió lên má. “Giờ công bằng nhé.”

Rồi cô dứt xa.

--------

(*) Không tác giả nhầm , mấy đoạn tình Von gọi Selly là “-em” nhưng Selly chỉ gọi “-tớ”.

Loading...