Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 1013: Quang Minh Cứu Rỗi

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:48:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong nháy mắt, Thiên Đạo các tu sĩ và ác hồn trong Hề Kính nhấn chìm.

 

Mà những Tín Ngưỡng Chi Lực liên tục ngừng thoát dần dần mất ánh sáng trong thiên địa, tiêu biến vô hình.

 

Lãm Nguyệt và Tiêu Cảnh Diệu sóng vai mà , cánh tay hai dựa sát , cuối cùng giờ khắc thấy cảnh khổ tận cam lai!

 

"Nguyệt Nhi!"

 

Giọng lanh lảnh bỗng nhiên vang lên lưng Lãm Nguyệt, mang theo sự vui mừng nồng đậm.

 

Lãm Nguyệt mạnh mẽ run lên, nàng kịp chờ đợi xoay , chỉ thấy trong mảnh thiên địa u ám , một nhóm nữ t.ử yểu điệu đó, phảng phất như một phong cảnh tuyệt diệu!

 

Các nàng y phục tươi sáng, biểu cảm mặt tràn đầy vui mừng, sự giam cầm ba vạn năm cũng thể đổi sơ tâm của các nàng mảy may.

 

Trong bầu khí u uất và tuyệt vọng , sự xuất hiện của các nàng phảng phất báo hy vọng mới!

 

Sống mũi Lãm Nguyệt chợt chua xót, khi trải qua muôn vàn khổ nạn, gì chữa lành lòng hơn sự xuất hiện của nhà!

 

"Tỷ tỷ!"

 

Khoảnh khắc , Lãm Nguyệt phảng phất trút bỏ bộ gánh nặng vai, nàng mày mắt phi dương, đầy lòng vui vẻ chạy về phía vòng tay của các tỷ tỷ!

 

"Nguyệt Nhi!"

 

Các tỷ tỷ ùa lên, vây Lãm Nguyệt trung tâm.

 

Kim Y tỷ tỷ kéo tay Lãm Nguyệt, nàng quan sát từ xuống một phen, trong mắt ẩn ẩn lệ quang lấp lánh.

 

"Nguyệt Nhi, một đường tới , vất vả cho ."

 

Lãm Nguyệt theo thói quen lắc đầu, nhưng đón nhận ánh mắt trong veo và sủng nịch của các tỷ tỷ, lòng nàng mềm nhũn, chậm rãi gật đầu.

 

Một đường tới , vượt qua ngàn khó vạn hiểm, thật sự dễ dàng.

 

mà, chỉ cần thể đón liễu ám hoa minh, thì tất cả khổ nạn đều đáng giá!

 

Kim Y tỷ tỷ ôn nhu vỗ vỗ tay Lãm Nguyệt, nàng ngước mắt cảnh hoang tàn khắp nơi , nhân gian thanh minh mà Lãm Nguyệt cầu mong còn thực sự đến.

 

Lãm Nguyệt một gánh vác nhiều như , tiếp theo nên là lúc các nàng sức vì !

 

"Nguyệt Nhi, khôi phục ký ức, chắc hẳn cũng lai lịch của các tỷ tỷ nhỉ?"

 

Lãm Nguyệt nhẹ nhàng gật đầu, trong Thời Gian Hề Kính, khi nàng hấp thu quả cầu màu tím Tiêu Cảnh Diệu đưa, khôi phục bộ ký ức của Hư Vô.

 

Kim Y tỷ tỷ hiểu rõ gật đầu, nàng ác niệm vẫn đang giãy giụa chịu biến mất mắt, ôn giọng :

 

"Nguyệt Nhi, là tạo chư thiên vạn giới , mà chúng thoát t.h.a.i từ T.ử Dương Linh Nhụy sinh , là hóa của quang minh thế gian ."

 

"Tiếp theo, hãy để chúng giúp san bằng ác niệm thế gian , triệt để bẻ gãy cánh chim của Thiên Đạo!"

 

Kim Y tỷ tỷ lời , tất cả các tỷ tỷ đều lên tiếng gật đầu.

 

Bóng dáng các nàng trong nháy mắt bay lùi về phía , thành một đội hình quen thuộc trong hư , từ xa, chính là một đóa T.ử Dương Linh Nhụy đang nở rộ!

 

Lãm Nguyệt các tỷ tỷ vây quanh ở trung tâm, mặt tràn vẻ vui mừng nồng nhiệt.

 

"Nguyệt Nhi, hãy trút ân trạch và lòng bi mẫn của trong quang minh, cứu rỗi những sinh linh lạc lối trong ác niệm !"

 

Kim Y tỷ tỷ ôn giọng mở miệng, khoảnh khắc tiếp theo, tất cả các tỷ tỷ đều sáng lên t.ử kim quang nhu hòa, ánh sáng giữa liên kết, một đóa hoa quang minh nở rộ đống hoang tàn, chiếu rọi Vạn Cổ Trường Đạo!

 

Lãm Nguyệt cảm giác nhẹ bẫng, ánh sáng cứu rỗi vốn khá miễn cưỡng lúc thế mà dễ như trở bàn tay!

 

Nàng bỗng nhiên dang rộng hai tay, mi mắt vốn tinh xảo lúc thánh khiết đến bất kỳ tì vết nào.

 

Mà quang minh theo động tác của nàng chợt đại thịnh, triệt để chiếu sáng bầu trời đêm!

 

Hô ——

 

Gió ấm nhẹ nhàng thổi qua, oán hồn Luân Hồi Độ vốn còn vẻ mặt mờ mịt chỉ cảm thấy nhẹ nhõm, gông xiềng vốn đè nặng trong lòng chúng cuối cùng cũng chậm rãi buông lỏng, đó loảng xoảng rơi xuống đất.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-1013-quang-minh-cuu-roi.html.]

Chúng sinh Thần Giới đang đau khổ vạn phần vì Thiên Đạo lừa gạt mà trong lòng phẫn uất, lúc ánh sáng ấm áp trút xuống như một đôi tay bao dung, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt bọn họ lên.

 

Quang minh chiếu vực sâu, xua tan sương mù trầm trầm, Sáng Thế Thần Minh phủi bụi trần cho những linh hồn sa ngã, chỉ dẫn phương hướng cho những linh hồn bàng hoàng.

 

Một hồi cứu rỗi trải rộng chư thiên, tạo phúc vạn thế!

 

Kim Y tỷ tỷ thấy thời cơ chín muồi, lập tức quỳ hai gối xuống đất, thành kính dập đầu thật sâu về phía Lãm Nguyệt.

 

"Tín đồ tại đây, bái kiến Sáng Thế Hư Vô ——"

 

Các tỷ tỷ khác theo sát phía , tiếng hô ôn trầm, sâu lòng .

 

Khoảnh khắc tiếp theo, bất luận là oán hồn Luân Hồi Độ khôi phục thanh minh, là chúng sinh Thần Giới bình phục tâm trạng, tất cả đều tâm phục khẩu phục quỳ gối xuống, chọn định tín ngưỡng cuối cùng của bọn họ.

 

"Tín đồ tại đây, bái kiến Sáng Thế Hư Vô!"

 

Tu sĩ Lôi Tâm Hải, tộc nhân Nguyệt tộc, con dân Quỷ Cảnh thấy Lãm Nguyệt đạt địa vị vô thượng, kích động đến rơi nước mắt, lập tức cùng chúng tu sĩ tham bái hô to!

 

Tín Ngưỡng Chi Lực mờ mịt dâng lên, kim quang rực rỡ, phảng phất như ngàn vạn ngôi lấp lánh, cuộn trào hòa trong cơ thể Lãm Nguyệt.

 

Mắt Lãm Nguyệt sáng lấp lánh, nàng chậm rãi đưa tay , đập mắt thể thấy từng sợi tơ bán trong suốt, đó là quy tắc chi lực chảy xuôi trong thiên địa, lúc đối với nàng thế mà mắt thường thể thấy .

 

Lãm Nguyệt , nàng tiếp cận vô hạn với sự viên mãn ban đầu, đó là kiếp thứ nhất chân chân chính chính của nàng —— Sáng Thế Hư Vô!

 

Nay thiên địa thanh minh thuần tịnh, ác niệm hầu như còn, nhưng vẫn còn một chỗ, ngoan cố đến nay vẫn chịu bình .

 

Lãm Nguyệt chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt về phía Thiên Đạo.

 

Lúc Thiên Đạo mất tín ngưỡng, bóng dáng nó chôn vùi trong đám tu sĩ và oán hồn giải phóng từ Thời Gian Hề Kính, trở thành sự ô trọc duy nhất của thế gian .

 

Kim Y tỷ tỷ bay đến bên cạnh Lãm Nguyệt, mặt nàng đầu tiên lộ vẻ ngưng trọng.

 

"Nguyệt Nhi, chỉ cần Thiên Đạo c.h.ế.t, tu sĩ và oán hồn trong Hề Kính sẽ cứu rỗi."

 

"Ta tận mắt bọn họ giãy giụa mấy vạn năm, những cam lòng và oán hận ăn sâu trong thần hồn bọn họ, dây dưa cùng m.á.u thịt, thể tách rời."

 

"Nếu thể triệt để diệt trừ ác niệm tận gốc, chúng ấp ủ lớn mạnh, một ngày vẫn sẽ tro tàn cháy."

 

Lãm Nguyệt nặng nề gật đầu, hiển nhiên nàng cũng hiểu, đây chính là trở ngại cuối cùng để chư thiên vạn giới vận chuyển trở !

 

Nghĩ đến đây, Lãm Nguyệt an ủi vỗ vỗ tay Kim Y tỷ tỷ, cả bay nhanh về phía Thiên Đạo.

 

Sau đó, nàng định bên ngoài ác niệm đang cuộn trào, giọng bình tĩnh: "Đừng trốn nữa, ngươi thể ."

 

Lãm Nguyệt dứt lời, ác niệm liền chợt hung mãnh lên, giống như một khối m.á.u thịt đang ngọ nguậy.

 

Khoảnh khắc tiếp theo, một khuôn mặt vặn vẹo từ trong ác niệm thò , nó đỏ ngầu hai mắt, âm dương quái khí châm chọc :

 

"Ha ha, Sáng Thế Hư Vô chư thiên bái kiến a, ngươi thật lớn uy phong!"

 

Sắc mặt Lãm Nguyệt đổi, Thiên Đạo dữ tợn lên tiếng: "Hư Vô, dễ dàng như ! Ngươi g.i.ế.c !"

 

Ánh mắt nó quét qua ác niệm đang bao vây lấy nó, trong chán ghét mang theo khinh bỉ, nhưng lộ sự đắc ý sâu sắc.

 

"Lũ sâu kiến hận bản đạo hận đến đ.á.n.h mất bản tính, ấp ủ sát ý ngập trời."

 

"Thế nhưng, lũ ngu xuẩn a? Hận và ác của bọn chúng chính là căn nguyên để bản đạo vĩnh sinh bất diệt!"

 

"Ha ha! Hư Vô, đừng tưởng rằng ngươi ! Ngươi cứu rỗi tất cả !"

 

Lãm Nguyệt đến đây, thần sắc lập tức trở nên băng lãnh vô cùng, giữa lông mày sát ý bôn đằng, khác một trời một vực với vẻ bi mẫn .

 

Nàng chằm chằm bộ mặt đắc ý của Thiên Đạo, trầm giọng :

 

"Thiên Đạo, lòng bi mẫn của thần minh là sự lương thiện mù quáng, cứu rỗi chúng sinh, là vì bọn họ chịu sự mê hoặc của ngươi, nhưng bản tính là thiện."

 

"Kẻ cực ác âm hiểm xảo trá, tàn nhẫn khát m.á.u như ngươi, thần minh nên giơ cao đao kiếm trong tay, lấy bạo chế bạo!"

 

"Đã quang minh thể cứu rỗi những trong Hề Kính , thì lấy hồn của ngươi bình lửa giận chịu tắt của bọn họ, trả mối hận vô tận trong lòng bọn họ!"

 

 

Loading...