Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 1020: Nỗi Khổ Nhân Gian

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:48:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lãm Nguyệt vẻ mặt tuyệt vọng ngẩng đầu lên, chỉ thấy quanh sương xám bốc lên, tản mát thở quen thuộc tận xương tủy của nàng.

 

Nàng run rẩy vươn tay , sương xám quấn quanh đầu ngón tay nàng, quyến luyến chần chờ chịu tan .

 

Thương khung mênh m.ô.n.g vô tận, trong sự trầm mặc khiến hít thở thông , tiếng nức nở trầm thấp đè nén đột nhiên từ trong cổ họng Lãm Nguyệt từng tiếng trào .

 

Nàng cuộn tròn thể, gắt gao vòng lấy đầu gối của , phảng phất như thể đem sương xám gắt gao ôm trong lòng, giống như khi vẫn còn ở đây.

 

Ong ——

 

lúc , nơi Thời Gian Hề Kính đột nhiên phóng lên cao một cột sáng, ba đại quy tắc thời gian, gian, luân hồi bay lên , đem Thời Gian Hề Kính chậm rãi nghiền nát trong hư .

 

Đôi mắt trống rỗng của Lãm Nguyệt giống như ma chằm chằm Thời Gian Hề Kính, trong lòng nàng còn một tia hy vọng xa vời.

 

Một khi Thời Gian Hề Kính biến mất hầu như còn, Tiêu Cảnh Diệu của nàng sẽ điều khiển hỗn độn chi lực hảo hảo xuất hiện ở mặt nàng.

 

mà, thẳng đến khi sự vặn vẹo và d.a.o động của thời chậm rãi bình , ảnh quen thuộc cũng xuất hiện nữa.

 

Hơn nữa, nương theo thở của Tiêu Cảnh Diệu tiêu tan, hỗn độn chi lực trong lòng n.g.ự.c Lãm Nguyệt mất nơi nương tựa, cũng bắt đầu chậm rãi bay lên , trở về đại thiên thế giới .

 

“Không! Không thể ! Không thể a!”

 

Lãm Nguyệt gào thét tiếng, đó là hy vọng cuối cùng của nàng, là chấp niệm duy nhất của cuộc đời oanh liệt !

 

mà, hỗn độn chi lực dừng bước chân , chúng nó giống như cát chảy thể nắm bắt, từng tấc từng tấc từ kẽ ngón tay Lãm Nguyệt trôi .

 

“Không! Diệu Nhi, cầu xin ! Đừng rời bỏ a ——”

 

Lãm Nguyệt lảo đảo đuổi theo, gió lạnh thổi khuôn mặt đầy nước mắt của nàng, như d.a.o cắt, mà ánh mắt nàng hoang vu u ám, phảng phất như mất linh hồn.

 

Huyết lệ tung hoành mặt nàng, vạch những đường nứt nẻ, phản chiếu nội tâm rách nát vô vọng của nàng.

 

Thiên Đạo dốc hết lực thi triển thời gian chảy ngược dập nát trong tay Tiêu Cảnh Diệu, nó khom lưng liều mạng nôn m.á.u đen, phảng phất như một kích nấu khô tất cả của nó.

 

nó vẫn như cũ kiêu ngạo ngẩng đầu, Lãm Nguyệt bộ dáng chật vật mà sống bằng c.h.ế.t như thế, đến cuồng loạn, sảng khoái vô cùng!

 

“Hư Vô, ngươi đáng đời! Ha ha ha! Ta thua! Ta chung quy vẫn g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi, g.i.ế.c c.h.ế.t linh hồn của ngươi!”

 

Tiếng kêu gào của Thiên Đạo hỗn tạp với tiếng bi minh của Lãm Nguyệt vang vọng bầu trời Vạn Cổ Trường Đạo, con dân Quỷ Cảnh hai đầu gối quỳ xuống đất, giờ khắc bi thống đến thể kiềm chế.

 

Quỷ Tôn từ trong bóng tối ban cho bọn họ sinh mệnh, hiện giờ Quỷ Tôn mệnh thệ, bọn họ ùng ục toát hắc khí, đó là sinh mệnh lực đang điên cuồng trôi !

 

mà giờ khắc , con dân Quỷ Cảnh một ai để ý tới tình cảnh của , trong lòng bọn họ tịch mịch, khó lên sự tuyệt vọng và hoảng sợ trong đó.

 

Bọn họ cả đời đều theo Quỷ Tôn, từng cùng chịu đựng bóng tối vô tận, cũng từng tùy ý ánh mặt trời, minh chủ như thế, bọn họ cho dù hiến dâng tu vi cũng oán sợ, hối thẹn.

 

Hiện giờ đèn sáng mất, thể so với nỗi đau khoan tim!

 

Tam Đại Tướng quỳ ở phía nhất của con dân Quỷ Cảnh, mắt thấy Thời Gian Hề Kính tiêu tan, ảnh Tiêu Cảnh Diệu cũng xuất hiện, bọn họ khỏi mặt lộ vẻ bi thương, ngửa đầu quỳ lâu.

 

“Tôn thượng tâm hướng minh nguyệt, tình sâu hối, thuộc hạ sẽ thuận theo sở nguyện, bảo vệ bên cạnh phu nhân.”

 

“Chỉ nguyện năm tháng luân hồi, ngày về, năm tháng xa xăm, đến c.h.ế.t tĩnh hầu tin tức của Tôn thượng!”

 

Tam Đại Tướng cúi đầu quỳ xuống, trán chạm đất, thùng thùng rung động.

 

Con dân Quỷ Cảnh theo sát phía , khấp huyết mà kêu: “Đến c.h.ế.t tĩnh hầu tin tức của Tôn thượng!”

 

Lãm Nguyệt tiếng đầu , thấy con dân Quỷ Cảnh phủ phục quỳ xuống đất, miệng hô Tôn thượng, trong nháy mắt cõi lòng tan nát.

 

Lúc , túi trữ vật bên hông nàng đột nhiên một trận củng động, một cái đầu tròn vo nhảy .

 

Lãm Nguyệt giống như nghĩ tới cái gì, trong lòng hoang vu bỗng nhiên sinh một tia hy vọng xa vời, nhưng đợi nàng rõ bộ dáng của Cái Đầu, cả trong nháy mắt đ.á.n.h vực sâu càng thêm tuyệt vọng.

 

Cái Đầu luôn luôn đùa cợt nhả, nhưng lúc nó đầy mặt nước mắt, cả cái đầu đều trở nên bán trong suốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-1020-noi-kho-nhan-gian.html.]

 

Thái dương nó vươn hai bàn tay nhỏ, gắt gao nắm lấy cánh tay Lãm Nguyệt, đến tê tâm liệt phế.

 

“Lãm Nguyệt, lão t.ử sắp c.h.ế.t , ngươi đừng quên ! Lãm Nguyệt, đừng quên ! Đừng quên cái đầu nhỏ của ngươi a!”

 

Cái Đầu thanh lệ câu hạ, trong đôi mắt sung huyết tràn đầy nỡ, nhưng theo Lãm Nguyệt và Tiêu Cảnh Diệu một đường tới đây, nó cũng trưởng thành đến mức học cách đối mặt với cái c.h.ế.t .

 

“Lãm Nguyệt, khi tất cả kết thúc, cứu tộc nhân của ? Bọn chúng sống quá khổ . Đừng cho Đại Kiểm Thúc cái c.h.ế.t của , lão tuy rằng ngoài miệng ghét bỏ , nhưng kỳ thật trong lòng thương .”

 

“Lãm Nguyệt, Lãm Nguyệt, lão t.ử tìm bà xã nữa, chỉ hận thời gian để cho quá ít, luyến tiếc ngươi nhất...”

 

Cái Đầu đến nước mũi nước mắt tèm lem, đầu nó bắt đầu tràn điểm điểm tinh quang, đó là thần hồn chi lực đang dần dần trôi .

 

Lãm Nguyệt quỳ rạp xuống đất, ôm Cái Đầu lòng đau như cắt.

 

“Cái Đầu, xin ! Là bảo vệ cho ngươi, xin !”

 

Lãm Nguyệt đau lòng hô khẽ, nước mắt rào rào rơi xuống, đau đến thể hô hấp.

 

Cái Đầu gào , dùng hết sức lực cuối cùng nắm lấy vạt áo Lãm Nguyệt, lóc : “Không xin , …… xin...”

 

Thanh âm chậm rãi tiêu tan trong khí lạnh băng, gió mạnh lướt qua, mang Cái Đầu nhẹ như bèo tấm, nó hóa thành quang điểm mê mang đuổi theo Tiêu Cảnh Diệu mà , đem Lãm Nguyệt cô linh linh giữ tại chỗ.

 

Lãm Nguyệt ngẩn ngơ trầm tịch thật lâu, l.ồ.ng n.g.ự.c trống rỗng của , chợt toát tim ngửa đầu, nước mắt lăn tóc mai nàng, tiếng bi minh phảng phất như bổ l.ồ.ng n.g.ự.c nàng, xông thẳng lên trời!

 

“A ——”

 

Thanh âm thê lương khiến tâm thần run rẩy, bất luận kẻ nào cũng thể sự tuyệt vọng của Lãm Nguyệt, chùy tâm ẩm khấp, còn sinh cơ!

 

Đạo Công xa xa thấy nơi , cả hai mắt trừng lớn, trong đôi mắt vẩn đục tràn đầy kinh hoàng.

 

Còn đủ ?

 

Sáng Thế Hư Vô tâm thương nặng, chịu đựng nỗi khổ nhân gian mà thường thể nhịn, rốt cuộc còn thiếu cái gì?

 

Thiên Tu La lấy tuẫn đạo, vẫn công đức viên mãn?

 

Chẳng lẽ là đoán sai ? Chuyện rốt cuộc...

 

Ngay tại lúc Lãm Nguyệt lấy tay chống đất, trong miệng hộc m.á.u, trong sân mấy chục đạo ảnh thăng lên, chậm rãi rơi xuống bên Lãm Nguyệt.

 

Bàn tay ngọc nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu Lãm Nguyệt, cực kỳ ôn nhu an ủi.

 

“Nguyệt Nhi... Nguyệt Nhi ngẩng đầu.”

 

Giọng tràn đầy che chở, trong một mảnh c.h.ế.t lặng , giống như ánh sáng ấm áp phá vân mà đến.

 

Lãm Nguyệt ngẩn ngơ ngẩng đầu lên, trong mắt nàng trống rỗng, sớm mất tất cả hào quang.

 

Chậm rãi, trong con ngươi của nàng phản chiếu một mạt kim quang, đúng là mắt.

 

“Tỷ tỷ?”

 

Lãm Nguyệt vô thức lẩm bẩm, kịp mở miệng, nước mắt cuồn cuộn rơi xuống.

 

Kim y nữ t.ử thấy Lãm Nguyệt thê t.h.ả.m như thế, trong lòng đau xót vô cùng.

 

Nàng giơ tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Lãm Nguyệt, đầu ngón tay ấm áp, lau vết m.á.u loang lổ đó, lộ khuôn mặt trơn bóng như lúc ban đầu .

 

“Nguyệt Nhi, khổ nạn đều kết thúc .”

 

Kim y tỷ tỷ thấp giọng một câu, giống như thiền âm hiểu rõ khám phá tất cả, kim quang nồng hậu từ nàng tràn .

 

Giờ khắc , các tỷ tỷ vây quanh ở bốn phía sôi nổi lấy tay kết ấn, ánh sáng ấm áp nâng đỡ Lãm Nguyệt, chiếu sáng Vạn Cổ Trường Đạo.

 

 

Loading...