Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 1029: Ngoại Truyện: Chẳng Lẽ Ta Không Được?
Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:48:56
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay Luân Hồi Độ đón một vị khách quý, Đạo Công ở bên cạnh cẩn thận từng li từng tí tiếp chuyện, gãi đầu nửa ngày cũng hiểu vị đến để gì.
Một khắc , Bạch Hành Yến cuối cùng cũng tin mà đến.
Đạo Công thấy Độ Chủ đến, lập tức như trút gánh nặng.
Trước tiếp xúc còn cảm thấy, vị kể từ khi quy vị Hỗn Độn, khí tức quanh ngày càng uy nghiêm, gần như đến mức khiến dám thẳng.
Không sai, hôm nay đến thăm Luân Hồi Độ, chính là Tiêu Cảnh Diệu!
Bạch Hành Yến ngược sáng tới, khi thấy Tiêu Cảnh Diệu, lông mày nhướng lên.
Bởi vì ngay cả thông thấu như , cũng nghĩ Tiêu Cảnh Diệu hôm nay rốt cuộc vì mà đến.
Cái tên em rể của quả thực dính cực kỳ a, vô Cô Tẩy còn Chỉ nhi phàn nàn , nào đến Quỷ Cảnh cũng thấy bóng dáng Nguyệt Nhi , vẫn luôn Tiêu Cảnh Diệu chiếm lấy.
Tiêu Cảnh Diệu thấy Bạch Hành Yến , lập tức dậy, giờ khắc sự lạnh lùng quanh tan biến hết.
Đạo Công thấy thế lập tức thức thời lui ngoài, lúc loáng thoáng thấy Tiêu Cảnh Diệu thần thần bí bí :
“Đại cữu t.ử ( vợ), nghi ngờ... a?”
Đạo Công chân lảo đảo một cái, suýt chút nữa ngã khung cửa!
Lông mày Bạch Hành Yến nhướng cao, trong mắt liền lộ ý mập mờ trêu chọc.
“Tiêu , là Thuần Dương Chi Thể, cái chẳng ... hơn ai hết, lâu hơn ai hết ?”
Sắc mặt Tiêu Cảnh Diệu đen , “Cái tự nhiên , vấn đề là... khụ khụ... là vấn đề con cái.”
Cách đại chiến Vạn Cổ Trường Đạo qua bao nhiêu năm , xưa nay cần cù cày cấy ngừng nghỉ, nhưng cái bụng của Nguyệt Nhi vẫn luôn động tĩnh, cũng nhịn bắt đầu nghi ngờ chính .
Bạch Hành Yến là Quy Tắc thế gian, nắm giữ luân hồi sinh t.ử, Tiêu Cảnh Diệu nghĩ nghĩ , mệnh sinh mệnh mới vẫn đến thỉnh giáo đại cữu t.ử một chút.
Bạch Hành Yến mi vũ hàm tiếu, hiếm khi Tiêu Cảnh Diệu bỏ cái giá xuống để hỏi, tự nhiên gì nấy.
“Tiêu , là thế , mấu chốt của chuyện con cái a, vẫn là ở Nguyệt Nhi.”
“Nguyệt Nhi?” Tiêu Cảnh Diệu nghi hoặc nghiêng đầu.
Bạch Hành Yến gật đầu : “, Nguyệt Nhi là Sáng Thế Hư Vô, t.h.a.i nghén sinh mệnh mới đối với thực dễ như trở bàn tay, là... vẫn nảy sinh cái tâm tư .”
Tiêu Cảnh Diệu lập tức lộ vẻ mặt suy tư.
Bạch Hành Yến thương xót nhà , lúc khỏi hỏi thêm một câu:
“Sao thế, vội ? Thai nghén sinh mệnh mới đối với tu giả mà , tuy gian nan như phàm nhân, nhưng rốt cuộc vẫn là hao tâm tốn sức, nỡ để Nguyệt Nhi chịu cái khổ ?”
Nghe thấy lời , Tiêu Cảnh Diệu vội vàng lắc đầu, nhưng cũng suy tính của .
“Bạch , hiện nay chư thiên vạn giới an định, những ngày gần đây Nguyệt Nhi dường như nảy sinh tâm tư, ở ngoài hư vô mở thêm một giới.”
“Bất kể nàng gì, tự nhiên đều vô điều kiện ủng hộ, nhưng chuyện sáng thế quả thực tốn sức, hơn nữa tốn thời gian cực lâu.”
“Ta là lo lắng việc t.h.a.i nghén sinh mệnh mới sẽ đụng trúng chuyện sáng thế, như thì, đối với Nguyệt Nhi mà thực sự quá vất vả .”
Tiêu Cảnh Diệu chân thành tha thiết, tâm ý của đối với Nguyệt Nhi, Bạch Hành Yến tự nhiên sẽ nghi ngờ.
Hắn nghiêng đầu , bỗng nhiên ghé sát Tiêu Cảnh Diệu, thì thầm : “Đã như , Tiêu chi bằng... như thế như thế...”
————
Lãm Nguyệt gần đây Tiêu Cảnh Diệu giày vò quả thực chút mệt mỏi, nàng đang lười biếng mỹ nhân tháp nghỉ ngơi, Tiêu Cảnh Diệu bỗng nhiên sấm rền gió cuốn .
“Phu nhân!”
Lãm Nguyệt thấy giọng Tiêu Cảnh Diệu, chỉ cảm thấy eo theo phản xạ mỏi nhừ, vội vàng lật để ý đến .
Tiêu Cảnh Diệu thấy thế khóe miệng nhếch lên, những tâm tư nhỏ của Lãm Nguyệt đều ở trong mắt, quả thực là đáng yêu lanh lợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-1029-ngoai-truyen-chang-le-ta-khong-duoc.html.]
“Nguyệt Nhi, nhà Cái Đầu thêm một thằng cu mập mạp, chúng xem ?”
Lãm Nguyệt đến đây, khỏi chống nửa dậy, vẻ mặt khiếp sợ :
“Lại sinh ?”
Cái Đầu kể từ khi theo đuổi cô nương phong hoa chính mậu, một lòng một khai chi tán diệp cho Thiên Đế nhất tộc.
Khổ nỗi cô nương phong hoa chính mậu cũng là thích náo nhiệt, luôn trong nhà nhiều mới , cho nên mỗi tình đến chỗ nồng liền cùng Cái Đầu hôn hôn ôm ôm, mấy năm nay, đều sinh mười mấy đứa !
Lãm Nguyệt từ sự vui mừng mới lạ ban đầu, đến bây giờ khiếp sợ đến tê liệt, gì cho .
Hồi đứa thứ năm đời, Lãm Nguyệt còn đặc biệt hỏi cô nương phong hoa chính mậu, vất vả quá , kết quả con cái quây quần gối, vui vẻ lắm cơ.
Sau đó, Lãm Nguyệt liền khuyên nữa, cô nương phong hoa chính mậu và Cái Đầu chính là yêu trẻ con, càng nhiều càng .
Tiêu Cảnh Diệu thấy Lãm Nguyệt hứng thú thiếu thiếu, khỏi dịu dàng kéo nàng dậy, :
“Mấy cái đầu nhỏ đều ồn ào đòi gặp dì Nguyệt đấy, nàng xem ?”
Lãm Nguyệt rốt cuộc vẫn là yêu thích Cái Đầu, hơn nữa cả nhà hoạt bát cực kỳ, quả thực khiến yêu thích.
Nghĩ đến đây, Lãm Nguyệt chống tay dậy, vui vẻ: “Cái Đầu và cô nương phong hoa chính mậu chắc vui hỏng nhỉ? Đi! Chúng xem!”
Tiêu Cảnh Diệu , vội vàng nịnh nọt đỡ lấy cánh tay Lãm Nguyệt, trong mắt ẩn hiện tia sáng ý vị khó hiểu.
Bên bước khỏi Ái Thê Điện, Tiêu Cảnh Diệu bỗng nhiên vẻ mặt mới lạ : “Nguyệt Nhi nàng xem, chim nhỏ mái hiên đẻ trứng !”
Lãm Nguyệt ngẩng đầu lên, khỏi mặt lộ vẻ vui mừng, “ là thật!”
Vừa khỏi Quỷ Tôn Điện, Tiêu Cảnh Diệu chỉ ổ ch.ó ven đường : “Phu nhân mau , con ch.ó sinh một ổ ch.ó con!”
Lãm Nguyệt lông mày giãn , “A! Chó con thật đáng yêu!”
Đến Quỷ Quỷ Nhai, Tiêu Cảnh Diệu đại kinh tiểu quái : “Nguyệt Nhi, gà mái đẻ trứng !”
Lãm Nguyệt đầu , một quả trứng gà đẻ ùng ục lăn đến chân nàng.
“Hôm nay thật là khéo...”
Tiêu Cảnh Diệu lén lút quan sát Lãm Nguyệt, ý điều ám chỉ mà .
Đến nhà Cái Đầu, tiếng ồn ào lập tức lọt tai, Lãm Nguyệt thò đầu , mười mấy cái đầu chụm một chỗ, vui vẻ chịu .
Cô nương phong hoa chính mậu thấy Lãm Nguyệt, vội vàng định hành lễ, Lãm Nguyệt lập tức đón lấy, xua tay với nàng.
“Nói bao nhiêu , ngươi còn khách sáo như .”
Lãm Nguyệt ôn giọng một câu, Cái Đầu nhét cái đầu nhỏ sinh trong lòng Lãm Nguyệt.
“Lãm Nguyệt ngươi mau , tiểu thập ngũ nhà ! Đáng yêu !”
Lãm Nguyệt lập tức gật đầu, đầu ngón tay nhẹ nhàng vươn tới, yêu thích buông tay chọc chọc má cái đầu nhỏ.
Không ngờ lúc , cái đầu nhỏ từ thái dương vươn một đôi tay nhỏ, nắm c.h.ặ.t lấy ngón tay Lãm Nguyệt.
Xúc cảm ấm áp truyền đến từ đầu ngón tay, cả Lãm Nguyệt ngẩn , lưng vặn truyền đến giọng đắc ý của Cái Đầu:
“Tiêu Cảnh Diệu, tiểu t.ử ngươi thấy , đây chính là thực lực! Không giống ngươi, hừ, đầu s.ú.n.g sáp màu bạc (đồ mã, mà dùng )!”
Tiêu Cảnh Diệu cũng phản bác, chỉ vẻ tiêu trầm cúi đầu xuống.
Lãm Nguyệt thấy cảnh , khỏi mặt lộ vẻ ngẩn ngơ, nhớ tới những gì mắt thấy tai dọc đường , nàng khỏi bắt đầu suy ngẫm:
Chẳng lẽ đến lúc ?
Tiêu Cảnh Diệu thấy biểu cảm suy tư của Lãm Nguyệt, vẻ mặt tủi bỗng nhiên lóe lên một tia sáng.
Đến lúc !