Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 341: Tình Địch Tới Cửa, Ngũ Tinh Liên Châu

Cập nhật lúc: 2026-02-24 16:42:21
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nữ t.ử đầu đội ngũ Hoa gia ba bước thành hai bước tới tông môn, nàng sở hữu đôi mắt quyến rũ, môi mỏng cổ ngọc, hồng y yêu kiều.

 

"Phu nhân! Phu nhân!"

 

Người mở miệng gọi phu nhân , chính là Hoa Song Ảnh chia tay với nhóm Lãm Nguyệt tại Vĩnh Khí Thành cách đây lâu.

 

Tiêu Cảnh Diệu thấy xưng hô , lông mày kìm mà nhíu , Vương Ngũ Hành thì ngơ ngác.

 

Ông bước khỏi kết giới bài phăng của Thần Khí Tông, lúc mới phát hiện thực lực của nữ t.ử mắt sâu lường , trong lòng khỏi giật thót.

 

Không tiền bối tới Thần Khí Tông việc gì?

 

Hoa Song Ảnh hất cằm, vẻ mặt đầy mong đợi : "Bổn tôn đang tìm phu nhân của !"

 

Vương Ngũ Hành:?

 

Phu nhân?

 

Thần Khí Tông bọn họ một đám đàn ông đực rựa, duy nhất Lôi nhi là hoa chủ, lấy phu nhân?

 

"Tiền bối, ngài thể tìm nhầm chỗ , chỗ chúng ..."

 

"Ta tìm Vương Lôi!"

 

Hoa Song Ảnh rõ ràng vô cùng cấp thiết, nhưng mặt kìm lộ một tia ghét bỏ.

 

Nếu thật sự nóng lòng gặp phu nhân, nàng thật sự gọi cái tên !

 

Rốt cuộc là ai đặt cho phu nhân, gu thẩm mỹ cực kém! Hữu danh vô thực!

 

Vương Ngũ Hành chợt sững sờ, Lôi nhi...

 

Ông khỏi đầu về phía tông môn, tầm mắt chạm ngay Tiêu Cảnh Diệu đang sa sầm mặt mày.

 

Chuyện ... rốt cuộc là ?

 

Tiêu Cảnh Diệu đoán phận của Hoa Song Ảnh, chậm rãi bước khỏi bài phăng, Hoa Song Ảnh lập tức sáng mắt lên.

 

Tên tiểu t.ử ở đây, phu nhân chắc chắn cũng ở đây sai !

 

"Phu nhân của !" Hoa Song Ảnh đối với Tiêu Cảnh Diệu quả thực sắc mặt gì.

 

"Đó là phu nhân của ."

 

Tiêu Cảnh Diệu vốn đôi co với Hoa Song Ảnh, nhưng bộ dạng đương nhiên của nàng , nhịn mà phản bác một câu.

 

Vương Ngũ Hành ở bên cạnh mà kinh ngạc, đây là vở kịch luân lý nhân gian gì ?

 

Đương nhiên, con ông vốn bao che khuyết điểm, Lôi nhi thế nào cũng là lưỡng tình tương duyệt với Tiểu Diệu, chỗ cho một nữ t.ử chen quấy rầy?

 

Ông ngó đầu đám tùy tùng phía nữ t.ử, đúng là của Hoa gia .

 

Thế là ông chắp tay, "Trước đây đến thu pháp khí đều là Hoa thiếu thành chủ, tiền bối là..."

 

Hoa Song Ảnh vẻ mặt lạnh lùng, "Ồ, ngươi cái thứ bùn loãng trát tường đó hả? Đó là ."

 

Hoa Tam Tam bám đuôi nấp ở cách đó xa, thấy lời , tức đến mức suýt chút nữa xé rách tay áo!

 

Cái đồ đàn ông bà! Mẫu xoa! Cái thứ miệng mồm chốt cửa!

 

"Chưởng môn, vị là Thành chủ Vĩnh Khí Thành, Hoa Song Ảnh." Tiêu Cảnh Diệu giải đáp nghi hoặc cho Vương Ngũ Hành.

 

Vương Ngũ Hành trong lòng kinh hãi, thảo nào ông cảm thấy khí thế của Hoa Song Ảnh còn mạnh hơn cả Hoa Trọng Cẩm.

 

Vĩnh Khí Thành cũng coi là một trong những trọng trấn của Khí Tiên Phủ, thể Thành chủ Vĩnh Khí Thành, tự nhiên là nhân vật lợi hại.

 

Hoa Song Ảnh khẩy một tiếng, "Đừng gọi bổn tôn là Thành chủ Vĩnh Khí Thành nữa, cái vị trí đó bổn tôn cần nữa!"

 

Lúc tàn sát hàng loạt trong thành, ngờ vị của Khí Tiên Phủ sớm mặt, nhưng khoanh tay lâu như , cuối cùng mặc kệ Tùng Vô Hãn tàn sát...

 

Nàng vốn tưởng rằng thế đạo , vị của Khí Tiên Phủ cũng coi như còn chút lương tâm, ngờ cũng là kẻ coi mạng như cỏ rác.

 

Làm thuộc hạ cho loại , chán ngắt!

 

"Không mấy chuyện phiền lòng nữa, phu nhân của !"

 

lúc , Lãm Nguyệt vặn theo Vương Kim bước .

 

"Sư , tháng đều bù đủ , tháng sẽ tranh thủ thêm, đến lúc đó..."

 

Lãm Nguyệt đang cùng Vương Kim tính toán pháp khí còn nợ, đột nhiên thấy một giọng quen thuộc.

 

Nàng phắt đầu , vặn thấy Hoa Song Ảnh đang ồn ào đòi gặp nàng.

 

Trong lòng Lãm Nguyệt vui vẻ, liền bước khỏi bài phăng.

 

"Thành chủ đại nhân, ngài ..."

 

Lãm Nguyệt còn hết câu, một bóng đỏ bay v.út tới, nhưng ngay đó eo Lãm Nguyệt siết c.h.ặ.t, một khác ôm lấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-341-tinh-dich-toi-cua-ngu-tinh-lien-chau.html.]

"Phu nhân, luyện khí vất vả ..."

 

Tiêu Cảnh Diệu hề hạ thấp giọng, cố ý mặt quan tâm Lãm Nguyệt.

 

Hoa Song Ảnh vồ hụt tức đến nghiến răng, nhưng trong lòng cũng thầm kinh hãi.

 

Phải nàng chính là Tán Tiên cảnh, Tiêu Cảnh Diệu chẳng qua chỉ là Đại Thừa kỳ, nàng rõ động tác của .

 

Tiêu Cảnh Diệu từng gọi nàng là phu nhân mặt ngoài, mặt Lãm Nguyệt nóng lên, nhưng cũng chút bất lực.

 

"Diệu nhi, cô là phụ nữ." Lãm Nguyệt truyền âm cho Tiêu Cảnh Diệu.

 

Tiêu Cảnh Diệu buông lỏng, "Cô là phụ nữ ý đồ bất chính với sư tôn."

 

Lãm Nguyệt: "..."

 

"Được , là đến thu pháp khí, là Hoa tiền bối kiểm kê một chút ."

 

Vương Ngũ Hành thấy bầu khí chút ngưng trệ, vội vàng hòa giải.

 

, Hoa Song Ảnh mang đến một tin tức cực kỳ quan trọng.

 

" , cha bảo chuyển lời cho các ngươi, là cái gì mà Tượng Thần Đại Bỉ dời lên sớm hơn."

 

"Cái gì!? Tại ?"

 

Sắc mặt Vương Ngũ Hành cứng đờ, đầy vẻ thể tin nổi.

 

Tượng Thần Đại Bỉ là quy tắc c.h.ế.t do lão tổ tông đặt , cứ năm mươi năm một , từng đổi ngày!

 

Rõ ràng chỉ còn hơn một năm nữa là bắt đầu, chuyện gì mà ngay cả một năm cũng đợi ?

 

Hoa Song Ảnh đối với luyện khí chẳng hứng thú gì, nàng lấy từ trong túi trữ vật một cuộn ngọc bạch đưa tới mặt Vương Ngũ Hành.

 

"Nè, đều đó cả đấy."

 

Vương Ngũ Hành vội vàng nhận lấy ngọc bạch, xem lướt qua, từ khiếp sợ đến hiểu , xem đến cuối cùng liền chấp nhận quyết định dời Tượng Thần Đại Bỉ lên sớm.

 

"Chưởng môn, thế nào?"

 

Vương Kim vẻ mặt cấp thiết Vương Ngũ Hành, trận Tượng Thần Đại Bỉ quan trọng thế nào đối với Vương Ngũ Hành.

 

Vương Ngũ Hành cất ngọc bạch , sắc mặt dịu .

 

Ông nhẹ một tiếng, : "Là chuyện , một năm Tiên Linh Giới sẽ đón nhận thiên tượng hiếm thấy Ngũ Tinh Liên Châu!"

 

"Ngũ Tinh Liên Châu!"

 

Biểu cảm của Vương Kim bất ngờ, nhưng nhanh chuyển thành kích động và hưng phấn.

 

"Ngũ Tinh Liên Châu là gì?" Lãm Nguyệt đầy mặt nghi hoặc.

 

Vương Ngũ Hành Lãm Nguyệt thiên phú luyện khí kinh , trong lòng khỏi nảy sinh một niềm mong đợi.

 

"Giới luyện khí một câu lưu truyền lâu, Ngũ Tinh Liên Châu, Thần Khí tất xuất!"

 

Lãm Nguyệt trong lòng động, liền Vương Ngũ Hành tiếp tục : "Mặc dù câu phần phóng đại, nhưng cũng căn cứ."

 

"Bởi vì, đêm Ngũ Tinh Liên Châu, khí của trời đất mạnh nhất, nếu lúc đó luyện khí, thể hấp thu tinh hoa trời đất ở mức độ lớn nhất, phẩm chất pháp khí chắc chắn thể nâng cao đáng kể!"

 

Nghĩ đến đây, hai mắt Vương Ngũ Hành sáng lên, mong đợi thôi.

 

"Lần , bọn họ đặc biệt đặt trận chung kết của Tượng Thần Đại Bỉ ngày hôm đó, nghĩ đến chắc chắn sẽ là một trận thi đấu vô cùng đặc sắc!"

 

"Đã Tượng Thần Đại Bỉ dời lên sớm, chúng ấn định ba tháng xuất phát ."

 

Vương Ngũ Hành tính toán kỹ ngày tháng, đưa quyết định.

 

"Lần Khí Tiên Phủ tham gia thi đấu là do bổn tôn dẫn đội, nhu cầu gì cứ báo cho !"

 

Hoa Song Ảnh hào sảng vung tay lên, đôi mắt cứ dán c.h.ặ.t Lãm Nguyệt.

 

Mấy ngày về nhà, lão cha Thần Khí Tông một luyện khí đại sư tên là Vương Lôi, trong lòng nàng còn thấy lạ.

 

Trước đó còn từng thấy kiệt tác của Vương Lôi đại sư trong đấu giá hội, ngờ vị đại sư ở ngay bên cạnh Hoa Cẩm Thành.

 

Đợi lão cha cảm thán cái gì mà, Vương Lôi đại sư sinh xinh như hoa, vô cùng khiêm tốn, trong lòng nàng lộp bộp, đột nhiên cảm thấy đúng lắm.

 

Sau đó miêu tả dung mạo của phu nhân, khá lắm, khớp !

 

"Haizz, lúc đó còn định mối cô cho con, con đấy, thằng con chính là đồ bỏ , chẳng tiền đồ gì lớn, liền nghĩ tìm cho nó một lợi hại, quản lý nó."

 

Nghe xong lời của lão cha, lúc đó nàng tức đến mức suýt lật bàn.

 

Thằng nhãi Hoa Tam Tam mà cũng xứng!

 

Sau khi về phòng, nàng càng nghĩ càng giận, cuối cùng tìm Hoa Tam Tam đang hát, đ.á.n.h cho một trận tơi bời, lúc mới hả giận.

 

Tuy ngươi là , nhưng ảnh hưởng đến việc ngươi là một con cóc ghẻ!

 

 

Loading...