Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 343: Ân Oán Năm Xưa, Cửa Thành Tranh Chấp
Cập nhật lúc: 2026-02-24 16:42:24
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thiên Khí Tông?"
Trực giác Lãm Nguyệt mách bảo, Thiên Khí Tông và Thần Khí Tông của bọn họ hẳn là nguồn gốc sâu xa.
Vương Kim gật đầu, đầu một cái, lúc mới tiếp tục mở miệng : "Tiểu sư xem qua ngọc bạch, hẳn cũng Thần Khí Tông chúng huy hoàng đến mức nào, tổ sư khi đó là Tượng Thần cả Tiên Linh Giới công nhận."
Tất cả các luyện khí sư đều đổ xô tới, đều bái nhập Thần Khí Tông học tập kỹ nghệ luyện khí của tổ sư.
Lãm Nguyệt chỉ cần nghĩ đến cái bài phăng nhập môn hiện tại của tông môn, là thể tưởng tượng năm đó Thần Khí Tông như mặt trời ban trưa thế nào .
"Nghe Chưởng môn , năm đó lão tổ ngoài tìm vật liệu, khi cũng để lời gì, ngờ một là bao giờ trở nữa."
"Năm năm mười năm, lòng còn đó, năm mươi năm một trăm năm, lòng liền tan rã."
"Thần Khí Tông gia đại nghiệp đại, tài bảo vô , bao nhiêu đỏ mắt thèm thuồng, sự thúc đẩy của mấy đại gia tộc, Thần Khí Tông cuối cùng vẫn tan đàn xẻ nghé."
"Mà trong đó, sớm nhất chủ trương lập môn hộ riêng, chính là sư của Chưởng môn, Tông chủ Thiên Khí Tông hiện nay - Vương Bát Quái."
"Khoan ? Tông chủ Thiên Khí Tông tên là gì?"
Lãm Nguyệt đang nhập tâm, một cái tên khiến nàng tụt cả cảm xúc.
"Vương Bát Quái, bát quái trong ngũ hành bát quái ."
Vương Kim hiểu tại Lãm Nguyệt hứng thú với cái tên Vương Bát Quái .
Khóe miệng Lãm Nguyệt khỏi cong lên, hiển nhiên cũng cảm thấy lúc lên là vô cùng hợp thời, nàng ho nhẹ hai tiếng, : "Sư mời tiếp tục."
Vương Kim gật đầu, lúc mặt thêm một tia giận dữ, "Vương Bát Quái độc chiếm Thần Khí Tông, mà Chưởng môn kiên trì giữ tông môn đợi tổ sư trở về, hai vì thế mà tranh chấp."
"Nói cũng khiến lạnh lòng, tên Vương Bát Quái hứa hẹn cho ít lợi ích, những vốn còn cùng chiến tuyến với Chưởng môn nhao nhao phản bội, cuối cùng thậm chí liên hợp đuổi Chưởng môn khỏi cửa!"
"Chưởng môn phục, lý luận với bọn họ, đ.á.n.h trọng thương, ném xuống sơn môn..."
Lãm Nguyệt đến đây lông mày nhíu c.h.ặ.t, lập tức giận dữ, "Thật là một lũ bạch nhãn lang!"
Vương Kim căm phẫn gật đầu, "Cuối cùng Chưởng môn ép bất đắc dĩ, chỉ thể ảm đạm rời khỏi Thần Khí Tông."
"Có điều bài phăng của Thần Khí Tông là do tổ sư năm đó hao phí lượng lớn tâm huyết luyện chế, mà phương pháp sử dụng chỉ cho một Chưởng môn, cho nên Chưởng môn ngay trong đêm nhân lúc trong tông phòng , trộm bài phăng ."
Nói đến đây, mặt Vương Kim thoáng qua một tia hả giận, tưởng tượng một chút năm đó Thần Khí Tông ngủ dậy, phát hiện cửa lớn còn nữa, sẽ kinh ngạc và khiếp sợ đến mức nào.
" Vương Bát Quái nhanh nghĩ đến thể là do Chưởng môn , liền phái vô cao thủ truy sát Chưởng môn. Năm đó Chưởng môn quả thực là chạy trốn khắp nơi, cửu t.ử nhất sinh."
"Sau cơ duyên xảo hợp từ từ thu nhận , thu nhận các sư khác của , Chưởng môn liền dẫn chúng ẩn nấp, đến nay từng xuất thế."
"Sư , thể tưởng tượng nếu Chưởng môn xuất hiện ở Tượng Thần Đại Bỉ, sẽ Thiên Khí Tông nhắm như thế nào."
"Mà trong lòng Chưởng môn cũng luôn kìm nén một cơn giận, một là vì Thần Khí Tông năm đó, hai là vì chính bản ông."
Trong lòng Lãm Nguyệt chấn động, nhớ tới bộ lý thuyết đặc biệt, chấp nhận của Vương Ngũ Hành.
, chuyến của bọn họ gánh vác quá nhiều hy vọng của Vương Ngũ Hành...
"Sư , yên tâm , thế nào đều ."
Thần sắc Lãm Nguyệt lạnh lẽo, trong lòng âm thầm hạ quyết tâm.
"Ái chà chà! Hoa Song Ảnh cái đồ mẫu xoa ! Ngươi buông tay cho lão t.ử!"
Trong thuyền hoa đột nhiên truyền một tràng tiếng kêu rên, Lãm Nguyệt đầu , liền thấy Hoa Song Ảnh khí thế hung hăng, trong tay còn xách tai một .
"Tiểu t.ử ngươi to gan nhỉ, còn dám lén lút lẻn lên đây!"
Lãm Nguyệt thấy thế lông mày nhướng lên, là Hoa Tam Tam lâu gặp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-343-an-oan-nam-xua-cua-thanh-tranh-chap.html.]
"Cái gì gọi là lén lút, lão t.ử quang minh chính đại lên, là các thấy ! Hơn nữa, lão t.ử đều theo đến đây , ngươi còn thể gì!"
Hoa Tam Tam mồm mép là chịu thiệt, tin, đều xa thế , Hoa Song Ảnh còn thể tống về!
"Hừ, to gan nhỉ? Vừa , cũng xa, ngươi tự cái dù rách của ngươi về ."
Giữa lông mày Hoa Song Ảnh tràn đầy vẻ khinh miệt, chút do dự ném Hoa Tam Tam ngoài.
Thân thể Hoa Tam Tam khống chế bay lên, bên ngoài thuyền hoa trời cao đất rộng, dọa suýt chút nữa b.ắ.n cả nước mắt .
"Đừng đừng đừng! Tỷ, tỷ ruột, c.h.ế.t đấy!"
Hoa Song Ảnh tay vớt một cái, giống như xách gà con túm lấy cổ áo của Hoa Tam Tam, đầy mặt cảnh cáo : "Đến đó đừng gây họa cho , nếu băm vằm ngươi !"
"Biết !"
Khi hai chân nữa chạm đất, Hoa Tam Tam vẫn còn sợ hãi vỗ vỗ n.g.ự.c, chạy tót trong thuyền hoa trốn.
Mẫu xoa! Đồ lòng đen tối! Thảo nào gả !
Ngoại trừ khúc nhạc đệm nhỏ , chuyến đường xá đặc biệt thuận lợi, một tháng , Khí Tiên Môn cuối cùng cũng hiện ở phía xa.
Càng đến gần Khí Tiên Môn, tu sĩ đường càng ngày càng nhiều, nhanh bọn họ chỉ thể xuống thuyền bay bộ.
"Phu nhân, Khí Tiên Môn ở núi Khí Tiên đằng xa, chúng đến Khí Tiên Thành nghỉ chân ."
Hoa Song Ảnh và Tiêu Cảnh Diệu một trái một vây Lãm Nguyệt ở giữa, dọc đường Hoa Song Ảnh ân cần chu đáo, nhiệt tình lạ thường.
Về phần Cái Đầu, nó lăn lộn ăn vạ, mặt mũi cũng cần nữa, ầm ĩ một trận xong cuối cùng cũng như nguyện treo ở thắt lưng Lãm Nguyệt.
Lãm Nguyệt cửa thành mắt to gấp ba năm Vĩnh Khí Thành, kìm cảm thán một câu, hôm nay đúng là mở mang tầm mắt.
Có lẽ là do Tượng Thần Đại Bỉ sắp đến, qua đặc biệt nhiều.
Đến cửa thành, tu sĩ thủ thành đều mặc áo trắng, n.g.ự.c trái thêu một cây b.úa màu vàng kim.
"Phu nhân, những là t.ử Khí Tiên Môn." Hoa Song Ảnh ở bên cạnh vội vàng giải thích.
Người đến tham gia Tượng Thần Đại Bỉ, đều là báo danh từ sớm, hiện giờ cầm thiệp báo danh là thể thành.
Hoa Song Ảnh đưa thiệp cho tu sĩ thủ thành, một đột nhiên từ bên cạnh vọt , đặt chồng một tấm thiệp khác lên phía bọn họ.
"Chúng là của Thiên Khí Tông, thành!"
Tâm niệm Lãm Nguyệt khẽ động, Thiên Khí Tông!
Nàng phắt đầu , chỉ thấy một đoàn ba bốn mươi hạo hạo đãng đãng, ở giữa đội ngũ còn một chiếc xe ngựa cực kỳ tinh xảo.
Ánh mắt Lãm Nguyệt liếc qua Vương Ngũ Hành, thấy ông cứng đờ, mặt ẩn hiện vẻ tự nhiên.
Còn đợi Lãm Nguyệt mở miệng, cái tính nóng nảy của Hoa Song Ảnh nhịn .
"Quản ngươi là Thiên Khí Tông Địa Khí Tông gì, đều cút cho bổn tôn, đạo lý đến đến hiểu ?"
Kẻ chen ngang chẳng qua là tu vi Đại Thừa sơ kỳ, thấy Hoa Song Ảnh nổi giận, cũng sợ, hiển nhiên ngày thường là ngang ngược quen .
Nhóm Hoa Song Ảnh chẳng qua chỉ mười , một cái là môn phái nhỏ ở xó xỉnh nào đó gọi tên.
Nghĩ đến đây, vẻ khinh miệt trong mắt càng sâu hơn.
"Đâu cái bọn nhà quê, đại môn phái như Thiên Khí Tông chúng đều quyền ưu tiên ?"
Nói xong đầu t.ử Khí Tiên Môn thủ thành, sắc mặt đổi còn nhanh hơn lật sách.
"Đạo hữu, phiền kiểm tra thiệp , Thiên Khí Tông chúng thành."