Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 350: Cố Nhân Tương Phùng, Yêu Nguyệt Nghi Vân

Cập nhật lúc: 2026-02-24 16:42:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lư Ban chấn động mạnh, mắt thấy ánh của Lãm Nguyệt đang chăm chú đàn ông trung niên , ông cũng tự chủ theo.

 

Dung mạo quả thực xa lạ, nhưng kỹ , dáng của dường như...

 

"Là... là Ngũ Hành ?"

 

Khi thốt câu , dù là hào sảng như Lư Ban cũng khỏi nghẹn ngào.

 

Vương Ngũ Hành run lên, từ từ ngẩng đầu, khi thấy vẻ cấp thiết và cẩn trọng gương mặt Lư Ban, cổ họng chua xót, nước mắt kìm mà tuôn rơi.

 

"Ban , là ..."

 

Trong mắt Lư Ban ánh sáng luân chuyển, từ khó tin đến mừng rỡ như điên, khoảnh khắc tiếp theo ông bật dậy, ôm chầm lấy Vương Ngũ Hành một cái thật c.h.ặ.t.

 

"Ngũ Hành, tìm khổ quá!"

 

Lư Ban là Giám bảo sư thủ tịch của Thiên Diên Đấu Giá Hành, thực thể ở Khí Tiên Thành mãi.

 

bao năm qua, ông vẫn kiên trì đến các chi nhánh đấu giá hành khắp nơi, mỗi là mười bữa nửa tháng, bởi vì ông vẫn luôn nỗ lực tìm kiếm một .

 

Vương Ngũ Hành cảm nhận cái ôm nóng hổi và chân thành , trong lòng trào dâng nỗi hổ thẹn, khó mà kìm nén.

 

Hắn và Lư Ban quen từ thuở thiếu thời, một luyện khí, một giám định, là thầy là bạn, tình như thủ túc.

 

Năm xưa trục xuất khỏi Thần Khí Tông, mang theo Nguyên Tinh Bài Phường của tổ sư, kết quả Vương Bát Quái phái truy sát khắp nơi.

 

Lư Ban khi đó chút danh tiếng tại đấu giá hành, chút do dự thu nhận .

 

Kết quả Thần Khí Tông tìm tới cửa, dùng quyền thế bức ép, chỉ khiến sự nghiệp phấn đấu bao năm của Lư Ban tan thành mây khói, mà còn hại ông suýt nữa mất mạng.

 

Cuối cùng, sự che chở của Lư Ban, trốn thoát, liền còn liên lạc nữa.

 

Bởi vì Vương Ngũ Hành , Thiên Khí Tông sẽ chịu để yên, bọn họ nhất định vẫn đang lùng sục tung tích của khắp nơi.

 

Sau tình cờ bạn công thành danh toại, vạn kính ngưỡng, Vương Ngũ Hành càng dám phiền cuộc sống của ông.

 

Lại ngờ sẽ gặp ông trong Khí Tiên Thành, mà sơ tâm của ông vẫn đổi, vẫn chịu gọi một tiếng "Ngũ Hành".

 

"Ban , năm xưa... xin !"

 

Tâm nguyện của Lư Ban là trở thành một Giám bảo sư, nhưng năm xưa Thiên Khí Tông dùng quyền thế áp đặt, khiến tất cả các ngành nghề đều dám dùng ông.

 

Khó mà tưởng tượng Lư Ban chịu bao nhiêu khổ cực mới đến bước ngày hôm nay...

 

Nỗi hổ thẹn cứ canh cánh trong lòng Vương Ngũ Hành mãi tan, càng khiến thẹn thùng khi gặp Lư Ban.

 

"Huynh còn nhắc chuyện năm xưa gì, bao nhiêu năm nay bặt vô âm tín, cũng chịu liên lạc với , đây mới là cái sai của !"

 

Hai đàn ông vạm vỡ ôm , một câu một lời, chẳng mấy chốc cả hai đều lệ rơi đầy mặt.

 

Mọi thấy ăn ý , mãnh nam rơi lệ, thiết hán nhu tình, cũng nên dành cho họ sự tôn trọng đầy đủ.

 

Đợi Vương Ngũ Hành và Lư Ban dần dần bình tĩnh cuộc trùng phùng, hai lúc mới cùng đỏ mặt.

 

"Khụ khụ, Ban , chúng lát nữa hãy ôn chuyện."

 

"Khụ khụ, Ngũ Hành đúng, chính sự quan trọng."

 

Hai cố vẻ bình tĩnh xuống, Lư Ban ho nhẹ hai tiếng, lúc mới đến chuyện Yêu Nguyệt Kiếm.

 

"Vương Lôi đại sư, cái ..."

 

"Lư đại sư là cố giao của Chưởng môn, cứ gọi một tiếng Lôi nhi là ."

 

Lãm Nguyệt hiện giờ thích ứng với cái tên Vương Lôi .

 

Vương Ngũ Hành cũng gật đầu, Lư Ban thấy thế liền chối từ nữa.

 

Lôi nhi, nhắc tới thanh Yêu Nguyệt Kiếm , hỏi qua , việc quả thực chút kỳ lạ.

 

Lãm Nguyệt nhíu mày, "Xin ngài ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-350-co-nhan-tuong-phung-yeu-nguyet-nghi-van.html.]

 

Thanh Yêu Nguyệt Kiếm là do một tên tiểu tư lén lút đưa tới hai ngày lúc trời tối, là tác phẩm của Vương Lôi đại sư, ủy thác cho đấu giá hành.

 

"Tiểu tư?" Đáp án hiển nhiên ngoài dự liệu của Lãm Nguyệt.

 

, tên tiểu tư tướng mạo vô cùng bình thường, kiếm đưa tới xong liền rời , ngay cả việc lấy tiền đấu giá thế nào cũng nhắc tới một chữ.

 

"Ban ngày hôm đó, vặn nhận lời mời đến Khí Tiên Môn thương thảo công việc đại bỉ, thanh Yêu Nguyệt Kiếm liền do Giám bảo sư khác trong hành giám định."

 

"Lôi nhi, pháp khí của ngươi lưu truyền thị trường quá ít, mà Lôi Chi Bản Nguyên thanh Yêu Nguyệt Kiếm là hàng thật giá thật, bao gồm cả lạc khoản (chữ ký/dấu ấn) vân vân, đều bắt chước giống như đúc."

 

Cũng là do vị Giám bảo sư ham công, đợi trở về, liền đem việc loan tin ngoài, mới sai sót như ngày hôm nay.

 

Lãm Nguyệt đến đây đôi mày thanh tú nhíu c.h.ặ.t, mặt đầy vẻ kinh ngạc.

 

Theo cách của Lư Ban đại sư, kẻ mạo danh thế bán đấu giá pháp khí, vì nguyên tinh?

 

Nếu sẽ thương nghị kỹ càng với đấu giá hành, dù danh tiếng Vương Lôi truyền ngoài, một thanh Yêu Nguyệt Kiếm cũng đáng giá ít tiền.

 

Nếu vì tiền, thì chỉ thể là...

 

Trong lòng Lãm Nguyệt bỗng nhiên khẽ động, nàng kìm sang Tiêu Cảnh Diệu bên cạnh, thấy mày nhíu c.h.ặ.t, gật đầu với nàng.

 

Nếu mưu cầu tiền tài, việc mạo danh thế như chỉ tổ tạo thanh thế cho Vương Lôi, căn bản vớt vát chút lợi lộc nào.

 

Trừ phi, mục tiêu của kẻ ngay từ đầu chính là Vương Lôi!

 

"Lư đại sư, thể cho ni t.ử xem qua Yêu Nguyệt Kiếm một chút ."

 

Vừa Bạch Hành Chỉ khẳng định Yêu Nguyệt là giả xong, liền do đấu giá hành thu hồi .

 

"Đương nhiên."

 

Lư Ban đưa một hộp kiếm đến mặt Lãm Nguyệt, Lãm Nguyệt lấy thanh Yêu Hoa Kiếm bên trong xem xét kỹ lưỡng.

 

Chỉ thấy thanh kiếm màu tím, cho dù Lôi Chi Bản Nguyên Bạch Hành Chỉ hút , nhưng bên vẫn còn lưu lôi tức cuồng bạo.

 

Trên chuôi kiếm điêu khắc hoa văn t.ử điện tinh xảo, chỗ lạc khoản, chỉ hai chữ "Vương Lôi", ngay cả hình mặt trăng bên cạnh, cũng giống hệt như nàng khắc, sai một ly.

 

"Pháp bảo Đại Thừa kỳ, lôi thuộc tính, kỹ nghệ luyện khí tinh xạm, hơn nữa quen thuộc với thói quen của ."

 

Sắc mặt Lãm Nguyệt trầm xuống, ngón tay lướt qua kiếm, tiếp tục .

 

"Để bắt chước Lôi Chi Bản Nguyên của , hẳn là trong quá trình rèn đúc ngừng từ bên ngoài đưa bản nguyên chi lực , do đó bản nguyên chi lực thể dung hợp trong pháp khí, vẻ phù phiếm."

 

"Cho dù như thế, nếu thực sự từng thấy qua pháp khí của , căn bản đủ để phân biệt thật giả."

 

Tiêu Cảnh Diệu đến đây, sắc mặt đặc biệt lạnh lùng.

 

Hắn đột nhiên với Hoa Song Ảnh bên cạnh: "Pháp khí của Sư tôn ngoại trừ Bước Bước Sinh Liên bán , những cái khác đều là từ Hoa Cẩm Thành bán , thể tra xem đều bán cho nào ?"

 

Kẻ quen thuộc với pháp khí của Sư tôn như thế, nghĩ đến tay ắt hẳn pháp khí của Sư tôn.

 

Cũng may lượng bán tính là nhiều, theo dấu vết, lẽ sẽ chút manh mối.

 

Hoa Song Ảnh tự nhiên cũng đoán suy nghĩ của Tiêu Cảnh Diệu, nàng gật đầu, lập tức dậy, lấy Lưu Quang Kính liên hệ với lão cha của nàng.

 

Tuy nàng và Tiêu Cảnh Diệu hợp , nhưng việc liên quan đến phu nhân, đúng thì !

 

Lãm Nguyệt tiếp tục quan sát Yêu Nguyệt mắt, nếu mục đích của kẻ thực sự là nàng, mượn Thiên Diên Đấu Giá Hành tung tin tức, là để dẫn nàng tới Khí Tiên Thành ?

 

nàng tự hỏi phận của nàng cũng nhiều, bên cạnh đều là thể tuyệt đối tin tưởng, ngoài , cũng chỉ Bạch gia Thiếu chủ Bạch Hành Yến thôi.

 

dường như lý do gì để như , dù Tượng Thần Đại Bỉ , nàng nhất định sẽ đại diện Thần Khí Tông tới tham gia.

 

Nghĩ đến đây, Lãm Nguyệt đột nhiên mắt sáng lên.

 

Xem kẻ cũng phận của nàng, nếu cũng sẽ tốn công tốn sức như .

 

Vậy mục tiêu của rõ ràng , chính là Tượng Tôn Vương Lôi luyện khí!

 

 

Loading...