Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 385: Lôi Kiếp Chồng Chất, Thiên Đạo Sát Cơ

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:04:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vương Truyền Thừa ngẩng đầu trời, lôi vân cuộn trào, trong mắt phảng phất như ánh bình minh của thắng lợi.

 

Sau khi trận thi đấu đầu tiên kết thúc, tuy rằng từng thấy châm chọc ngay mặt, nhưng trong lòng Vương Truyền Thừa rõ ràng, nhất định nhiều lén lút nhạo !

 

Lần , bọn họ thể câm miệng , bởi vì cũng khí thành thiên kiếp !

 

Mạc Nhiễm Phong cũng ngẩng đầu, t.ử quang tung hoành giữa lôi vân, cho dù bình tĩnh như , giờ phút cũng khỏi sinh một tia khẩn trương.

 

Ông nội và cha đều qua, sinh là vì luyện khí, bởi vì từ nhỏ đối với Hỏa linh mạch liền lực tương tác vượt xa thường.

 

Trong tông môn, tu vi cao nhất là ông nội, tạo chỉ luyện khí sâu nhất là cha, nhưng luận ngự hỏa, là thanh xuất vu lam danh xứng với thực.

 

Lần lộ con bài lật của , so với hai vị , thì như thế nào đây?

 

Lãm Nguyệt đầu khẽ nâng, lôi vân đen nghìn nghịt, , luôn cảm thấy một cỗ dự cảm bất hảo.

 

Ba cái khí thành thiên kiếp đồng thời kích hoạt, lôi hải tráng quan , xa xa lôi kiếp bình thường thể so sánh.

 

Cân nhắc đến thể chất cột thu lôi của , Lãm Nguyệt cảm thấy nàng khả năng lôi kiếp ghé thăm .

 

Ngay khi Lãm Nguyệt âm thầm chuẩn sẵn sàng, đột nhiên một tiếng quát thấp hồn hậu bỗng nhiên vang lên, thu hút sự chú ý của tất cả .

 

Lãm Nguyệt đầu , chỉ thấy một bóng cao lớn giơ cao một tấm khiên mộc mạc hoa mỹ!

 

Tấm khiên cao chừng ba thước, màu xanh, mặt ngoài trơn bóng như gương.

 

Lãm Nguyệt thấy thế trong lòng bỗng nhiên vui vẻ, là Vương Hỏa sư !

 

Ầm ầm ầm Tiếng sấm vốn dĩ dứt bên tai cùng với sự thành của tấm khiên, đột nhiên leo lên một đỉnh cao nữa!

 

Lãm Nguyệt mạnh mẽ run lên, là khí thành thiên kiếp thứ tư!

 

Lôi vân tứ tán mà , bao phủ cả tòa Khí Tiên Sơn, mà bầu trời quảng trường, sắc trời đen kịt phảng phất như một cái động đáy.

 

"Mạc môn chủ, ..."

 

Mắt thấy khí thành thiên kiếp liên tục chồng chất, cảm giác áp bách vô song khiến khán giả bốn phía khỏi rợn tóc gáy.

 

Mạc Tư Vĩnh mày nhíu c.h.ặ.t, tu luyện đến nay, còn từng thấy qua lôi vân hồn hậu như thế, thiên kiếp nếu rơi xuống, chỉ sợ... là c.h.ế.t !

 

Nghĩ đến đây, Mạc Tư Vĩnh rũ mắt quét khán giả lộ vẻ luống cuống, quát khẽ một tiếng: "Đều lui !"

 

Khán giả đang ngẩn Mạc Tư Vĩnh nhắc nhở, tức khắc như ở trong mộng mới tỉnh.

 

"Mau chạy !"

 

Từng lập tức phi dựng lên, tứ tán mà , chật vật hoảng hốt.

 

"Mạc môn chủ, những đứa trẻ quảng trường! Bọn họ đỡ ..."

 

Lư Ban cất cao giọng, mặt tràn đầy cấp thiết.

 

Tuy nhiên lời còn xong, đột nhiên ầm một tiếng vang thật lớn, nện trong lòng mỗi .

 

Mặt đất một trận rung chuyển, Khí Tiên Sơn nổ vang, tiếng thét ch.ói tai xen lẫn tiếng cầu cứu, trường diện hỗn loạn chịu nổi.

 

Đám như thủy triều lui , mấy bóng như ngược dòng nước, màng tất cả hướng về phía quảng trường chạy như bay tới!

 

"Ầm "

 

Khí thành lôi kiếp chồng chất rốt cuộc cũng buông xuống, t.ử quang tận trời, trong nháy mắt rơi xuống!

 

Mạc Tư Vĩnh sắc mặt đột biến, phi dựng lên!

 

Tại lối quảng trường, Mạc Quán Ngọc đối với trường diện cũng ngờ tới, mắt thấy t.ử lôi phợp trời lấp đất rơi xuống, đôi chân run rẩy, thẳng lên .

 

"Phong nhi!"

 

Hắn quát khẽ một tiếng, trong nháy mắt liền tiếng sấm nổ vang bao trùm.

 

Lôi kiếp giống như thác nước bay thẳng xuống, Mạc Tư Vĩnh hồng quang lao , chống lên một cái kết giới bảo hộ cho các Luyện khí sư ở trung tâm quảng trường.

 

mà động tác của các Luyện khí sư trong sân còn nhanh hơn!

 

Bọn họ trực diện lôi kiếp, khoảnh khắc đó sự uy h.i.ế.p t.ử vong dâng lên trong lòng thúc giục bọn họ phấn khởi phản kháng!

 

lưu quang màu sắc rực rỡ bốc lên, vượt lên Mạc Tư Vĩnh va chạm cùng một chỗ với lôi kiếp.

 

Ầm Tiếng vang ngập trời, hình khán giả đang bay lui mạnh mẽ khựng .

 

Bọn họ sôi nổi đầu , chỉ thấy vô lưu quang dệt một mảnh màn sáng ngũ sắc, trong đó màu tím dị quân đột khởi, phá lệ bắt mắt!

 

Lãm Nguyệt Lôi chi Bản nguyên cuộn trào mà , khoảnh khắc lôi kiếp rơi xuống, nàng liền cảm nhận đây là một công kích phân biệt.

 

Thiên kiếp rơi nàng, nàng thể sợ, nhưng trong quảng trường còn nhiều tu sĩ như , càng năm vị sư của nàng!

 

Nghĩ đến đây, Lãm Nguyệt chút do dự dốc hết lực!

 

Thiên kiếp vốn dĩ tàn phá sự ngăn cản của khựng , hỏa linh khí của Mạc Tư Vĩnh theo sát phía , hóa thành một mảnh màn sáng trong suốt, rốt cuộc bảo vệ một đám Luyện khí sư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-385-loi-kiep-chong-chat-thien-dao-sat-co.html.]

 

Khán giả thấy cảnh lặng lẽ thở dài một , bước chân chạy trốn cũng dừng .

 

Bọn họ cũng là dọa đến hồ đồ , Mạc môn chủ vị Đại La Huyền Tiên ở đây, thể xảy chuyện gì chứ?

 

Mọi như trút gánh nặng, chỉ là thiên kiếp còn tan , vì thế chỉ dám xa xa quan vọng.

 

Mà những ngược dòng xông về phía trung tâm quảng trường, cũng chậm rãi dừng bước chân.

 

Bọn họ ngoại lệ đều yêu, hữu, t.ử, nhà ở bên trong, khi nguy hiểm ập đến, gần như theo bản năng liền chạy tới.

 

Mắt thấy Mạc Tư Vĩnh bảo vệ , mặt bọn họ đều toát một tia may mắn, chuẩn lui về ghế khán giả.

 

lúc , sân hai đột nhiên đồng loạt biến sắc, bọn họ chính là Mạc Tư Vĩnh đang chống kết giới, cùng với Lãm Nguyệt mới giao phong chính diện với lôi kiếp!

 

Không đúng...

 

Lôi kiếp xu thế tiêu tán!

 

Ầm T.ử điện một nữa nổ vang xuống, ngưng thành một cái mũi nhọn, xông thẳng kết giới!

 

Tất cả biến sắc, trái tim mới thả xuống một nữa treo lên!

 

Các Luyện khí sư trong quảng trường chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng chấn động nhân tâm áp đỉnh mà đến, cho bọn họ trong lòng tự nhiên sinh một cỗ cảm giác thần phục.

 

Mà Luyện khí sư của ba nhà Lục, Tùng, Bạch luôn tự xưng là chịu mệnh trời trực tiếp quỳ rạp xuống đất, thành kính tham bái.

 

Đây là thiên uy thể nghi ngờ, bọn họ thành kính thờ phụng Thiên Đạo, tin tưởng Thiên Đạo sẽ thương tổn bọn họ!

 

Lãm Nguyệt ngẩng đầu, nàng phương hướng thiên lôi mũi nhọn nhắm thẳng , mặt tràn đầy ngưng trọng.

 

Sẽ sai, mũi nhọn của nó, chỉ thẳng mi tâm nàng!

 

?

 

Trong mắt Lãm Nguyệt ẩn ẩn hiện lên một tia nghi hoặc và khó hiểu, từ khi phi thăng, thiên lôi đối với nàng địch ý dường như càng ngày càng sâu.

 

Trận thi đấu đầu tiên, rõ ràng là khí thành thiên kiếp, chạy thẳng tới nàng mà đến.

 

Hiện giờ bốn cái khí thành thiên kiếp đồng thời buông xuống, hóa thành mũi nhọn thế mà chỉ thẳng nơi nguyên thần nàng ở?

 

Lúc , Mạc Tư Vĩnh cũng đang thừa nhận áp lực cực lớn.

 

Hắn từng thấy qua khí thành thiên kiếp quy mô lớn thái quá như thế, cường độ quả thực bức thẳng thiên lôi độ kiếp lúc tiến giai Đại La Huyền Tiên !

 

Nếu thiên kiếp rèn đúc pháp khí, để các tu sĩ rời .

 

Chỉ cần xuất hiện thương vong nhân viên, bốn kiện pháp khí tân sinh cho dù lôi kiếp oanh thành bột mịn cũng cả.

 

Nghĩ đến đây, Mạc Tư Vĩnh trầm giọng với trong sân: "Luyện khí sư bộ lui !"

 

Mọi thấy thể sống sót, nào theo, từ một cái miệng nhỏ kết giới do Mạc Tư Vĩnh mở nối đuôi , tứ tán rời .

 

Còn động chỉ Mạc Nhiễm Phong, Vương Truyền Thừa cùng với Lãm Nguyệt.

 

Vương Hỏa là một đứa trẻ ngoan, Mạc Tư Vĩnh bảo bọn họ rời , bất kỳ do dự nào cất bước liền .

 

Mạc Nhiễm Phong và Vương Truyền Thừa chút do dự.

 

Pháp khí của bọn họ còn ở nơi , thiên kiếp cường đại như thế, một khi mặc kệ pháp khí thừa nhận khảo nghiệm, cực kỳ khả năng sẽ oanh thành bột mịn.

 

Như , bọn họ liền trực tiếp đào thải !

 

Bọn họ đều lý do thắng a!

 

"Phong nhi, còn !"

 

Thanh âm thanh lãnh của Mạc Quán Ngọc đột nhiên truyền đến, mang theo một tia tức giận.

 

Mạc Nhiễm Phong chấn động, theo tiếng , chỉ thấy cha xe lăn, đang thần sắc băng lãnh .

 

Mà lúc , thanh âm trầm thấp của Vương Bát Quái cũng vang lên.

 

"Không sống nữa ? Còn cút đây!"

 

Vừa chạy trốn, ngờ Vương Bát Quái thế mà cũng ngược dòng mà đến, từng rời .

 

Mạc Nhiễm Phong và Vương Truyền Thừa trong lòng cam lòng, nhưng trong lòng bọn họ cũng rõ ràng, lôi kiếp mắt tới phiên bọn họ cậy mạnh .

 

Mắt thấy bọn họ đều cất bước rời , Lãm Nguyệt vẫn lù lù bất động, Vương Ngũ Hành nóng nảy thôi.

 

"Lôi nhi, con mau đây, chúng mặc kệ thứ hạng , con bình an là !"

 

" phu nhân! Người mau đây!" Thanh âm của Hoa Song Ảnh theo sát phía , tràn đầy cấp thiết.

 

Lãm Nguyệt đầu , mặt ẩn ẩn hiện lên một tia khổ.

 

Nàng là ngoài, nhưng thiên kiếp cho a...

 

 

Loading...