Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 394: Ám Dạ Mưu Toan, Tháp Thượng Lưu Vị

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:04:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi Vương Ngũ Hành trong Kim Vũ Viêm Thiên Hỏa tà khí, phản ứng đầu tiên là phủ nhận.

 

"Kim Vũ Viêm Thiên Hỏa là Tổ sư năm đó đích tìm về, từ khi lập phái đến nay vẫn luôn ôn dưỡng trong hỏa linh mạch của Thần Khí Tông, thể tà khí?"

 

Tiêu Cảnh Diệu vẻ mặt bình tĩnh : "Có một loại khả năng, vấn đề là Thiên hỏa của Thiên Khí Tông, mà là Thiên hỏa Vương Truyền Thừa."

 

Nghe lời , Vương Ngũ Hành thế nào, trong đầu đột nhiên lóe lên cảnh tượng lúc Vương Truyền Thừa đồng hóa Kim Vũ Viêm Thiên Hỏa.

 

Khi đó, Vương Bát Quái trông vẻ cũng kinh ngạc...

 

"Tiểu Diệu, con , tà khí trong Thiên hỏa của Vương Truyền Thừa là huyết nhục tinh khí?"

 

Vương Ngũ Hành dường như nghĩ tới điều gì, đột nhiên sắc mặt kịch biến.

 

Nhìn thấy Tiêu Cảnh Diệu vẻ mặt khẳng định gật đầu, Vương Ngũ Hành kìm lùi một bước, lập tức sắc mặt trắng bệch.

 

Lại tới nữa ...

 

"Nhất định là trở về ! Hắn theo dõi Thiên Khí Tông!"

 

"Người ?"

 

Lông mày Lãm Nguyệt nhíu .

 

Vương Ngũ Hành cố nén nỗi sợ hãi trong lòng, suy đoán của ông về kẻ chủ mưu năm đó.

 

"Nếu trong Thiên hỏa của Vương Truyền Thừa quả nhiên là huyết nhục tinh khí của con , ... lẽ cũng mê hoặc !"

 

Hoa Song Ảnh ở một bên đến đó, sắc mặt trầm xuống.

 

Vậy Vương Bát Quái thì ? Hắn chuyện ? Lúc đầu phu nhân của bọn họ chính là thấy chính miệng nhắc tới kế hoạch gì đó.

 

Vương Ngũ Hành lắc đầu, "Nếu chuyện liên quan đến kẻ chủ mưu , Vương Bát Quái hẳn là chuyện. Hắn cả đời suýt chút nữa hủy trong tay , hẳn là sẽ cùng cấu kết việc ."

 

Hoa Song Ảnh lông mày nhíu , "Cho nên theo sai ? Ta tra cái tên Vương Truyền Thừa !"

 

"Song Ảnh từ từ!"

 

Lãm Nguyệt mắt thấy Hoa Song Ảnh vội vã , vội vàng ngăn cản nàng.

 

"Chuyện quan trọng, nếu quả thật liên quan đến âm mưu năm đó, còn rốt cuộc cường đại đến mức nào, một ngươi an !"

 

"Vương Lôi đại sư đúng, Hoa thành chủ, lúc cũng thích hợp đ.á.n.h rắn động cỏ."

 

Trong lòng Bạch Hành Yến suy tính nhiều, khi suy nghĩ cặn kẽ, tiếp tục mở miệng : "Vương Truyền Thừa là thủ đồ của Thiên Khí Tông, là nhân tuyển tham gia chung kết Tượng Thần Đại Bỉ, thể tùy tiện động ."

 

Hoa Song Ảnh cũng chỉ Lãm Nguyệt mới khuyên , lúc thấy Bạch Hành Yến cũng tới ngăn cản, lập tức tức giận : "Vậy Bạch thiếu chủ cảm thấy nên thế nào?"

 

Bạch Hành Yến ôn tồn : "Nơi là địa bàn của Khí Tiên Môn, tự nhiên do Khí Tiên Môn mặt là nhất."

 

"Làm chủ nhà, Khí Tiên Môn nếu mời của Thiên Khí Tông tụ họp một chút, cũng là bình thường, nghĩ đến sẽ đ.á.n.h rắn động cỏ."

 

"Hơn nữa tu vi Mạc môn chủ cao thâm, nếu Vương Truyền Thừa thật sự gì khác thường, nhất định sẽ bỏ qua."

 

Lời của Bạch Hành Yến quả thực thỏa đáng hơn, Hoa Song Ảnh tuy nóng vội, nhưng cũng vô cùng lý trí.

 

Nàng đầu về phía Lãm Nguyệt, "Phu nhân, cảm thấy thế nào?"

 

Vương Ngũ Hành là đầu tiên gật đầu, trưởng bối, ông là đầu tiên hy vọng nhóm Lãm Nguyệt vì chuyện mà mạo hiểm.

 

Ông lĩnh giáo qua chỗ đáng sợ của , chỉ hy vọng loại hàn ý rợn tóc gáy dừng ở ông là .

 

Hơn nữa Khí Tiên Môn gia đại nghiệp đại, Đại La Huyền Tiên tọa trấn, nghĩ đến sẽ vấn đề gì.

 

Lãm Nguyệt thấy Vương Ngũ Hành đồng ý, liền cũng gật đầu.

 

"Đã như , việc nên chậm trễ, bây giờ tìm Mạc môn chủ ."

 

Bạch Hành Yến cũng lo lắng cho an nguy của những tu sĩ mất tích .

 

"Vương chưởng môn, hy vọng ngài thể cùng một chuyến, dù chuyện năm đó vẫn là do ngài thì hơn."

 

"Tiêu đạo hữu, sự khác thường của Vương Truyền Thừa là do ngươi phát hiện, ngươi cũng cùng một chuyến ."

 

"Hoa thành chủ, chuyện lệnh ... ngươi cũng cùng ."

 

Vương Ngũ Hành, Tiêu Cảnh Diệu và Hoa Song Ảnh đều gật đầu.

 

Lãm Nguyệt thấy thế đang định theo cùng, Tiêu Cảnh Diệu một bước ngăn cản nàng.

 

"Sư tôn, thương thế lành, thì đừng nữa, khi trở về đồ nhi nhất định một chữ sót đều cho , ?"

 

Lãm Nguyệt vốn bỏ lỡ chuyện quan trọng như , nhưng mắt thấy sự quan tâm và lo lắng trong mắt Tiêu Cảnh Diệu nồng đậm như thế, nghĩ cũng nhất định .

 

Chủ yếu là nàng cũng để Tiêu Cảnh Diệu lo lắng cho nàng như , thế là nàng gật đầu, đáp ứng.

 

Tiêu Cảnh Diệu thấy thế trong lòng an tâm, "Chư vị , đưa sư tôn về phòng, một chút sẽ trở ."

 

Lãm Nguyệt mặt nóng lên, ngay trong viện , cần đưa tiễn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-394-am-da-muu-toan-thap-thuong-luu-vi.html.]

Mọi ngược thức thời vô cùng, nhao nhao gật đầu rời , Hoa Song Ảnh liếc Tiêu Cảnh Diệu một cái, theo nhóm Bạch Hành Yến rời .

 

Cái Đầu thấy bắt đầu dọn bãi, lập tức tỉnh táo tinh thần.

 

"Tiểu t.ử ngươi cuối cùng cũng cứng rắn lên ! Tuy thời gian nhiều, nhưng đối với mười sáu giây của ngươi cũng đủ , mau tốc chiến tốc... ưm ưm ưm..."

 

Cái Đầu đột nhiên phát hiện da miệng mở !

 

"Tiêu Cảnh Diệu, tiểu t.ử ngươi chơi nổi! Lão t.ử là đang giúp..."

 

Được , truyền âm cũng tắt luôn...

 

Mắt thấy Tiêu Cảnh Diệu giống như trai trẻ thuần tình, ngoan ngoãn kéo Lãm Nguyệt ngoài.

 

Cái Đầu: "..."

 

Thật là hoàng đế vội, thái giám gấp c.h.ế.t!

 

Cái Đầu nó nếu còn Tiêu Cảnh Diệu lo lắng một câu, nó liền theo họ Tiêu Cảnh Diệu!

 

Lúc , Lãm Nguyệt đang thúc giục Tiêu Cảnh Diệu.

 

"Diệu nhi, con mau , chỉ một bước đường , tự lách cái là về , chính sự quan trọng."

 

Tiêu Cảnh Diệu đặc biệt nghiêm túc nắm tay Lãm Nguyệt, chọn cho nàng một gian phòng hướng dương.

 

"Chỉ chuyện của sư tôn đối với mới là chính sự."

 

Tiêu Cảnh Diệu vô cùng đương nhiên, Lãm Nguyệt trong lòng khẽ động, lập tức đầu .

 

Chỉ thấy Tiêu Cảnh Diệu đang nghiêng đầu rũ mắt nàng, mặt ngược sáng, đôi mắt vô cùng sáng ngời.

 

Trong lòng Lãm Nguyệt ấm áp, khỏi nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiêu Cảnh Diệu.

 

Một giây , nàng bỗng nhẹ bẫng, là Tiêu Cảnh Diệu bế ngang nàng lên.

 

Trong lòng Lãm Nguyệt hoảng hốt, lập tức quanh bốn phía, sợ mấy vị sư thấy.

 

Lúc tiếng khẽ của Tiêu Cảnh Diệu từ đỉnh đầu truyền đến, "Da mặt sư tôn mỏng như , đồ nhi nỡ để hổ chứ."

 

"Yên tâm , bọn họ thấy ..."

 

Nói Tiêu Cảnh Diệu liền bế Lãm Nguyệt trong phòng, nhẹ nhàng đặt nàng lên giường.

 

Cái Đầu mắt chớp quan sát tình hình bên , thấy hai đến giường, lúc mới ý thức xem thường Tiêu Cảnh Diệu!

 

"Tiểu t.ử ngươi lắm! Tối nay hãy chứng minh thực lực dũng mãnh của đàn ông mười sáu giây !"

 

Cái Đầu hình ảnh trong tưởng tượng của cho kích động!

 

Nó trừng lớn mắt, đang ngưng thần nín thở, đột nhiên mắt tối sầm, nó ngẩn một chút, lập tức kêu rên lên!

 

Tiêu Cảnh Diệu trời đ.á.n.h, ngay cả thần thức của nó cũng che chắn !

 

Lúc , Lãm Nguyệt cảm nhận khí tức ấm áp bao quanh , khỏi mặt đỏ.

 

"Diệu nhi, con..."

 

Lãm Nguyệt bây giờ còn lúc, nhưng nghĩ , vạn nhất Tiêu Cảnh Diệu căn bản nghĩ về phương diện , ngược vẻ nàng đặc biệt nóng vội...

 

Tiêu Cảnh Diệu thu hết biểu cảm xoắn xuýt của Lãm Nguyệt đáy mắt, khỏi thưởng thức một hồi lâu, lúc mới từ từ thẳng dậy.

 

Sư tôn hiện tại thương tích, tự nhiên sẽ gì, lúc ngược hy vọng vết thương là ở .

 

Như ngược thể kiêng nể gì ...

 

"Sư tôn, chữa thương cho , một chút sẽ trở , nhất định để sư tôn đợi lâu."

 

Bàn tay Tiêu Cảnh Diệu nhẹ nhàng vuốt ve gò má Lãm Nguyệt, biểu cảm mặt đau lòng thương tiếc.

 

Lãm Nguyệt cảm giác nơi Tiêu Cảnh Diệu vuốt qua má ngứa ngáy, khỏi nắm lấy tay , : "Thương thế nặng, nhanh sẽ khỏi thôi, cần lo lắng."

 

Tiêu Cảnh Diệu khóe miệng nhếch lên, giữa lông mày liền một tia ý.

 

"Rất nhanh a?"

 

Rõ ràng là một câu cực kỳ bình thường, thế nào, từ trong miệng Tiêu Cảnh Diệu , giống như thêm một tầng ý nghĩa.

 

Lãm Nguyệt nụ mập mờ nơi khóe miệng , đột nhiên cảm thấy tai đều nóng lên.

 

Lúc , Tiêu Cảnh Diệu đột nhiên cúi xuống, ghé bên tai Lãm Nguyệt thấp giọng : "Đã như , tối nay giường của sư tôn... chừa cho đồ nhi một chỗ nhé..."

 

Hơi nóng phả bên tai, Lãm Nguyệt phản ứng ý tứ trong lời của Tiêu Cảnh Diệu, bỗng nóng lên.

 

Trong lòng nàng thẹn thùng, đang định đẩy Tiêu Cảnh Diệu , liền vội vàng một câu, "Đồ nhi nhanh sẽ trở !"

 

Tay Lãm Nguyệt đẩy ngoài vồ hụt, còn bóng dáng Tiêu Cảnh Diệu?

 

Nàng ngẩn một chút, nhưng nhớ tới lời thì thầm của Tiêu Cảnh Diệu, sắc mặt liền đỏ như sắp nhỏ m.á.u...

 

 

Loading...