Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 403: Giấm Chua Ngập Trời, Cưỡng Hôn Trừng Phạt
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:04:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bốn kinh nghiệm ngay tại chỗ liền quyết định theo đề nghị của Cái Đầu, hôm nay liền để Vương Truyền Thừa sự tồn tại của Tiêu Cảnh Diệu.
Sau khi Bạch Hành Yến mang theo Bạch Hành Chỉ rời , liền khẩn trương sắp xếp.
Lãm Nguyệt bắt đầu sự chờ đợi đầy tính xác định, mà bên phía Khí Tiên Môn cũng triển khai hành động .
Tin tức Vương Bát Quái mất tích vẫn công khai ngoài, cùng lúc đó, thủ vệ và tuần tra trong Khí Tiên Môn rõ ràng nhiều hơn.
Lúc Lãm Nguyệt khỏi cầu nguyện Vương Truyền Thừa thể mắc mưu, với mức độ giới nghiêm của Khí Tiên Môn hiện giờ, thật sự khó thần quỷ tay với .
Tuy nhiên, sự việc như mong là, cách từ lúc Bạch Hành Yến tung tin tức qua tròn năm ngày, Vương Truyền Thừa vẫn một chút động tĩnh.
Ngay khi Lãm Nguyệt cho rằng là nàng đ.á.n.h giá sai Vương Truyền Thừa, Bạch Hành Yến rốt cuộc truyền đến tin tức, để Tiêu Cảnh Diệu sớm chuẩn .
Hóa mấy ngày nay, Vương Nhược Nhã bởi vì Vương Bát Quái mất tích mà suốt ngày lấy nước mắt rửa mặt, một bước cũng rời khỏi Vương Truyền Thừa.
Mà Vương Truyền Thừa là thủ đồ Thiên Khí Tông, việc ngược cũng sắp xếp đấy.
Hắn một bên bôn ba tìm kiếm Vương Bát Quái, một bên ôn nhu ân cần bạn với Vương Nhược Nhã.
Thám t.ử Bạch Hành Yến cài nội bộ Thiên Khí Tông hôm nay mới truyền đến tin tức, Vương Truyền Thừa dường như tìm một manh mối liên quan đến sự mất tích của Vương Bát Quái.
Hắn tối nay sẽ khỏi Khí Tiên Môn xem xét, còn cố ý bỏ Vương Nhược Nhã...
Bạch Hành Yến chính là tin tức trực tiếp của Khí Tiên Môn, mấy ngày nay manh mối gì của Vương Bát Quái?
Xem như , Vương Truyền Thừa đây là nhịn !
"Viễn Đãi Các lo liệu xong , các ngươi thì tìm Lâm tỷ tỷ , nàng sẽ phối hợp thật ."
Lãm Nguyệt thấy Bạch Hành Yến đáng tin cậy như , khỏi âm thầm gật đầu.
Sau khi ngắt Lưu Quang Kính, khi Lãm Nguyệt cửa, đầu tiên là với Vương Ngũ Hành một tiếng.
Chuyện tính kế Vương Truyền Thừa, Lãm Nguyệt cũng cho Vương Ngũ Hành, dù chuyện cũng kết luận, cũng cần thêm một lo lắng.
Dưới sự dặn dò ân cần của Vương Ngũ Hành, Lãm Nguyệt và Tiêu Cảnh Diệu biến ảo dung mạo, thẳng đến Viễn Đãi Các chân núi.
Lâm tỷ tỷ dường như là nhận sự phân phó của Bạch Hành Yến, đợi lâu.
Nhìn Lãm Nguyệt và Tiêu Cảnh Diệu từng duyên gặp mặt một , Lâm tỷ tỷ chỉ nhướng mày, một câu cũng hỏi.
Lãm Nguyệt thấy thế hài lòng gật đầu, nàng chính là trúng tác phong nhận tiền nhận của vị Lâm tỷ tỷ .
Người như thông minh trực tiếp, giao tiếp dễ dàng nhất, bởi vì các nàng bao giờ gây khó dễ với Nguyên tinh.
"Những gì dặn dò đều chuẩn , hai vị theo nô gia nào ~"
Vị Lâm tỷ tỷ uốn éo eo thon, tránh tai mắt dẫn Lãm Nguyệt và Tiêu Cảnh Diệu tới một gian nhã thất.
Lát nữa nếu tới, nô gia sẽ dẫn đến gian phòng ở đầu ~
"Gian phòng ngăn cách thần thức, bên ngoài là thấy bên trong , yên tâm ~"
"Hai vị phía gì phân phó, lắc chuông là ~"
Lâm tỷ tỷ xong đưa cho Lãm Nguyệt một cái chuông nhỏ màu vàng.
Lãm Nguyệt đưa tay nhận lấy, trịnh trọng lời cảm tạ: "Đa tạ Lâm tỷ tỷ, phiền tỷ phí tâm ."
Lâm tỷ tỷ mị nhãn cong cong, vốn dĩ chính là lấy tiền việc, nghĩ tới Lãm Nguyệt khách khí như , ngược tâm trạng nàng hơn vài phần.
Nghĩ như , nàng cũng hảo tâm dặn dò thêm một câu: "Lần cô nương và tiểu t.ử hầu hạ vị gia , vị gia sinh mãnh thật sự, hai vị cẩn thận nhiều hơn nha ~"
Lãm Nguyệt: "..."
Sinh mãnh...
Khụ khụ, nàng kiến thức qua , còn là loại hiện trường trực tiếp...
Lâm tỷ tỷ thấy Lãm Nguyệt sắc mặt ửng đỏ, chính là kinh nghiệm, khỏi khẽ một tiếng, uốn éo eo thon rời .
Trong phòng một sự trầm mặc trong nháy mắt, dù cũng là sắp đối mặt với chuyện hổ như , tay chân Lãm Nguyệt đều chút để .
Tiêu Cảnh Diệu khôi phục dung mạo, tiến lên nắm lấy tay Lãm Nguyệt.
Trong lòng Lãm Nguyệt đang nghĩ chuyện sắp xảy lát nữa, ngoài miệng thuận miệng liền hỏi một câu: "Diệu nhi, con chuẩn một chút ?"
Lông mày Tiêu Cảnh Diệu nhíu , trong mắt bỗng nhiên liền tản mát ánh sáng nguy hiểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-403-giam-chua-ngap-troi-cuong-hon-trung-phat.html.]
"Sư tôn đồ nhi chuẩn cái gì? Ăn mặc trang điểm lộng lẫy gặp nam nhân khác ?"
Hơi thở ấm áp đột nhiên tới gần, Lãm Nguyệt thuận thế ngẩng đầu lên, liền thấy thần sắc biệt nữu của Tiêu Cảnh Diệu.
Trong lòng Lãm Nguyệt lộp bộp một tiếng, còn đợi nàng xin , một cỗ đại lực đột nhiên liền đẩy nàng về phía .
Lãm Nguyệt sự thô lỗ bất thình lình của Tiêu Cảnh Diệu cho giật , mắt thấy lưng sắp đụng khung cửa, bỗng nhiên một bàn tay to ôm lấy bả vai nàng, giam cầm nàng thật c.h.ặ.t giữa khung cửa và l.ồ.ng n.g.ự.c.
Lãm Nguyệt luống cuống ngẩng đầu lên, liền thấy Tiêu Cảnh Diệu trầm giọng một câu:
"Khẩu che lấp là trừng phạt, sư tôn..."
Tiêu Cảnh Diệu xong, đưa tay nâng cằm Lãm Nguyệt lên, cho phép kháng cự mà chiếm lấy môi mỏng của nàng.
Tiêu Cảnh Diệu so với bất kỳ lúc nào đây đều thô lỗ hơn, ép buộc Lãm Nguyệt ngẩng đầu, linh lưỡi chút do dự cạy mở hàm răng nàng.
Tựa trừng phạt, tựa trêu đùa, sự nóng bỏng của giống như mưa rền gió dữ, cho phép trốn tránh, cho phép lui về phía .
Lãm Nguyệt dựa khung cửa phía , động thừa nhận sự bá đạo của Tiêu Cảnh Diệu, cảm giác tê dại lan tỏa , cả bủn rủn.
Sự trừng phạt thô bạo vốn của Tiêu Cảnh Diệu trong sự ôn nhuyễn ngưng , động tác khỏi liền nhẹ nhàng hơn chút, ôm nàng càng c.h.ặ.t hơn.
"Sư tôn, chỉ chuẩn vì nàng..."
Tiếng nỉ non trầm thấp từ giữa môi răng tràn , mang theo nồng đậm ủy khuất, còn sự chung tình độc nhất vô nhị .
Lãm Nguyệt ý loạn tình mê câu , trong lòng rung động thôi, giơ tay vòng lấy cổ Tiêu Cảnh Diệu, chủ động sâu thêm nụ hôn .
Tiêu Cảnh Diệu cảm giác sự kiều nhuyễn chủ động dán lên, đầy bụng ủy khuất lập tức phành phạch tiêu tan sạch sẽ, chỉ tâm ý chìm đắm trong phần tình ý đầy thương xót .
Hai triền miên thẳng đến tâm thần nóng bỏng, gần như thể tự kiềm chế, lúc mới chậm rãi tách .
Tiêu Cảnh Diệu nhẹ nhàng tựa trán trán Lãm Nguyệt, tay nâng má phấn của nàng, yêu thương vuốt ve.
Lãm Nguyệt hô hấp dồn dập, hai tay vòng lấy eo thon của Tiêu Cảnh Diệu, đôi mắt sóng nước lấp loáng.
"Còn giận ?" Lãm Nguyệt giọng mềm mại hỏi.
Tiêu Cảnh Diệu lắc đầu, lui một chút, đôi môi sưng đỏ của Lãm Nguyệt, trong lòng sinh một tia áy náy.
Là chính đề nghị sư tôn dẫn dụ Vương Truyền Thừa, nhưng thật sự đến lúc , trong lòng biệt nữu đến chịu .
Lãm Nguyệt thấy Tiêu Cảnh Diệu còn bá đạo tùy ý giờ mi mắt rũ xuống, giống như phạm sai lầm, khỏi chút buồn .
"Con nếu qua cửa ải trong lòng , gì cậy mạnh ?"
Trong lòng Lãm Nguyệt vẫn luôn tỉnh táo, Tiêu Cảnh Diệu là của thế giới , nam t.ử ở đây kém xa nam t.ử ở thời đại nàng sống cởi mở như .
Cho nên Lãm Nguyệt bao giờ dùng bất kỳ tiêu chuẩn nào yêu cầu Tiêu Cảnh Diệu.
Tiêu Cảnh Diệu cũng vẫn luôn dùng phương thức của riêng tôn trọng nàng, thương xót nàng, yêu nàng.
Chỉ là, để Tiêu Cảnh Diệu giả tiểu quan thanh lâu gì đó, quả thực là quá ủy khuất , Tiêu Cảnh Diệu hiển nhiên nội tâm cũng giãy giụa.
Nghe Lãm Nguyệt như , mặt Tiêu Cảnh Diệu hiếm khi lướt qua một tia nhiệt khí.
nhanh liền lắc đầu, mặt lộ một phần thản nhiên.
"Vừa cảm thấy miễn cưỡng, hiện tại cảm thấy nữa."
Lãm Nguyệt liếc một cái: "Thật sự? Ta cảm thấy quá ủy khuất con ."
Tiêu Cảnh Diệu vẻ mặt nghiêm túc lắc đầu: "Không ủy khuất."
Hắn dán sát Lãm Nguyệt, hít hà mùi hương Lãm Nguyệt, gần như thành kính : "Sư tôn, vì , để cái gì cũng , thật sự..."
Lãm Nguyệt lời , tay vòng lấy Tiêu Cảnh Diệu siết c.h.ặ.t, dựa đầu vai , trong mắt khỏi ướt át.
"Ta mà, con xưa nay lời giữ lời..."
Hai đang hưởng thụ cảm giác tâm ý tương thông, bỗng nhiên trong lòng n.g.ự.c Lãm Nguyệt vang lên tiếng chuông lanh lảnh.
Lãm Nguyệt vội vàng lui , lấy chuông , giọng kiều mị của Lâm tỷ tỷ liền truyền .
Hai vị, tới ~
Lãm Nguyệt mắt sáng lên, liền thấy Lâm tỷ tỷ tiếp tục : "Thế nhưng, một nam một nữ nha ~"