Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 433: Thuyết Phục Lư Ban, Ám Dòng Hung Hiểm
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:06:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lãm Nguyệt cùng Tiêu Cảnh Diệu một đường nhanh, cuối cùng cũng thấy một mảnh sân viện ở lưng chừng núi.
Vừa thấy nhiều phòng ốc như , Lãm Nguyệt lập tức cảm thấy đau đầu.
Lúc Lư Ban đại sư chỉ trao đổi Lưu Quang Kính với chưởng môn, hiện giờ nghĩ , giá như nàng cũng lưu Lưu Quang Kính của Lư Ban đại sư thì .
Các trọng tài của Tượng Thần Đại Bỉ tu vi đều thấp, cho nên bọn họ cũng thể lỗ mãng tùy ý sử dụng thần thức.
Hiện giờ xem , chỉ thể dùng cách ngốc nghếch là kiểm tra từng gian một.
Lãm Nguyệt cùng Tiêu Cảnh Diệu nắm tay nhẹ nhàng tiến lên, thu liễm khí tức kiểm tra từng gian, ngờ trong phòng thấy bóng , ngược thấy hai đang đ.á.n.h cờ bên bờ vực.
Lãm Nguyệt định thần , nhưng Lư Ban đại sư.
Lãm Nguyệt thấy thế đang định tiếp lên đỉnh núi, đột nhiên hai chữ "Vương Lôi" lọt tai, Lãm Nguyệt liền dừng bước.
"Mộ , tại hạ cảm thấy, trận chung kết vẫn là Vương Lôi khả năng thắng lớn hơn."
Ồ? Chuyện cũng chắc, Tiểu Phong cũng coi như là nó lớn lên, tạo nghệ luyện khí của nó cho rằng một chút cũng kém Vương Lôi.
"Điều cũng đúng, chỉ là so với Vương Lôi, cảm thấy Mạc thiếu chủ vẫn kém chút linh tính a."
Lãm Nguyệt hai đang thảo luận về ứng cử viên Tượng Thần, lập tức mất hứng thú tiếp.
Mạc Nhiễm Phong mất tích , tuy Lãm Nguyệt cho rằng gặp nguy hiểm, nhưng thể đến tham gia chung kết còn .
Vô cớ mất một kình địch, còn âm mưu đang chờ đợi bọn họ, Lãm Nguyệt đối với trận chung kết còn mong đợi gì.
Nàng nhấc chân định , vị trọng tài gọi là "Mộ " đột nhiên hạ thấp giọng, ẩn ý một câu.
"Vị ... gần đây chút bình thường ?"
Người đối diện lời , sắc mặt khẽ biến, lập tức quanh bốn phía một lượt, đó mới nhẹ nhàng gật đầu.
"Hôm đó bên cạnh , thở dồn dập, sắc mặt cũng ẩn ẩn trắng bệch, chuyện ... nên a."
"Có xảy chuyện gì lớn ?"
Hai đến đây, một cái, đó sôi nổi đưa mắt bàn cờ mặt, ăn ý thêm gì nữa.
Lãm Nguyệt sắc mặt khẽ động, nếu nàng nhớ lầm, lúc trận thi đấu thứ hai của Tượng Thần Đại Bỉ diễn , hai bọn họ phân biệt ở hai bên trái của Mạc Tư Vĩnh...
Cho nên, Mạc Tư Vĩnh thật sự thương ...
Lãm Nguyệt đợi một lát, nhưng hai đều dồn sự chú ý bàn cờ, chuyện nữa.
Lãm Nguyệt thấy thế Tiêu Cảnh Diệu một cái, hai lúc mới tiếp tục lên đỉnh núi.
Nhà cửa đỉnh núi đều là những viện lạc độc lập, khéo gian viện đầu tiên bọn họ kiểm tra chính là nơi ở của Lư Ban.
Vị đại sư giám định pháp khí lúc đang tâm ý giám định pháp khí lừa từ tay những bạn khác.
"Đại sư, là , Vương Lôi."
Lãm Nguyệt thấy bốn bề vắng lặng, dứt khoát mở miệng gọi một câu.
Lư Ban đang tập trung tinh thần, giọng bất thình lình gọi một tiếng, sợ tới mức suýt chút nữa ngã xuống đất.
"Lôi... Lôi nhi?"
Lãm Nguyệt giơ tay ấn xuống cánh tay Tiêu Cảnh Diệu, hiệu án binh bất động, còn bản nàng thì hiện hình.
Khoảnh khắc thấy Lãm Nguyệt, Lư Ban giật nảy .
Dù chung kết sắp đến, hiện giờ đang là thời điểm nhạy cảm, Lãm Nguyệt xuất hiện ở đây quả thực chút nào.
Lãm Nguyệt cũng sự đường đột của , chỉ là tình thế cấp bách, chính vì chung kết sắp đến, nàng thực sự thể đợi nữa.
Lãm Nguyệt lập tức kể những chuyện xảy gần đây, bắt đầu từ tên tiểu tư đưa Yêu Nguyệt, đến việc Mạc Nhiễm Phong mất tích.
Lư Ban xong sắc mặt đại biến, đặc biệt khi tin Vương Ngũ Hành mất tích, lập tức mất sự bình tĩnh.
"Ngươi kẻ màn khả năng là Mạc... , thể nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-433-thuyet-phuc-lu-ban-am-dong-hung-hiem.html.]
Lư Ban thô trong tế, dù kinh ngạc như , cũng quên dùng thần thức truyền âm với Lãm Nguyệt.
"Tại ?"
Lãm Nguyệt Lư Ban chắc chắn như , lập tức hỏi.
Lư Ban thần sắc ngưng trọng, đối với Mạc Tư Vĩnh thể hiện sự tin tưởng tâm ý.
"Hắn là lòng từ bi thực sự, quen mấy chục năm, ngay cả mạng con kiến cũng nỡ hại, huống chi là tính mạng của nhiều tu sĩ như ?"
"Lôi nhi, manh mối của các ngươi sai sót ? Hơn nữa, trái với Từ Bi Đạo của chính như , tạo nghiệp quá sâu, tu vi của cơ bản coi như phế bỏ, tại như ?"
Lãm Nguyệt thấy Lư Ban vẻ mặt kinh nghi, trong mắt cũng khỏi thoáng qua sự mờ mịt sâu sắc.
Đây cũng chính là chỗ nàng nghĩ thông, rốt cuộc là thứ gì, đáng để Mạc Tư Vĩnh tự tìm đường c.h.ế.t đây...
"Đại sư, hiện giờ manh mối đều chỉ thẳng Mạc môn chủ, cho dù là , chúng cũng cẩn thận đề phòng."
"Đây cũng là vì cứu chưởng môn, cứu nhiều tu sĩ mất tích như , ngài đúng ?"
Lãm Nguyệt đối với nhân phẩm của Lư Ban vẫn lòng tin, cho dù chịu tham gia kế hoạch , nể tình giao tình giữa và chưởng môn, cũng sẽ giữ kín như bưng cho bọn họ.
Nghe Lãm Nguyệt nhắc đến Vương Ngũ Hành, tuy trong lòng vẫn còn nghi ngờ về việc , Lư Ban cuối cùng vẫn gật đầu.
Chỉ cần thể cứu Ngũ Hành, sẽ !
Nếu mạo phạm Mạc môn chủ, nhất định thành tâm thành ý đeo gai nhận tội!
Lãm Nguyệt thấy Lư Ban đồng ý nhanh như , trong lòng khỏi vui mừng.
Lúc chung kết, Lư Ban đại sư với tư cách là trọng tài, sẽ cùng một chỗ với Mạc Tư Vĩnh, một khi Mạc Tư Vĩnh bất kỳ dị động nào, sẽ nhanh phát hiện .
Nghĩ đến đây, Lãm Nguyệt đưa cho Lư Ban Lưu Quang Kính của , đồng thời truyền âm : "Đại sư, kế hoạch của chúng là như thế ..."
Lư Ban càng mày nhíu càng c.h.ặ.t, đợi Lãm Nguyệt xong, vẻ mặt lo lắng : "Lôi nhi, như , nguy hiểm ngươi gánh chịu quá lớn, ngươi xác định suy nghĩ ?"
Lãm Nguyệt kiên định lắc đầu, kế hoạch trong lòng nàng xoay chuyển trăm ngàn , là phương án nhất .
Nếu sửa đổi, rút dây động rừng, kịp nữa ...
Lư Ban thấy thế thở dài một thật sâu, khuôn mặt luôn sảng khoái hiếm khi lộ vẻ buồn bã và lo âu.
"Chỉ mong tất cả những chuyện là do các ngươi đoán sai thì bao..."
Lưu Quang Kính của Lư Ban khi đồng ý trọng tài liền thu , tạm thời thể trao đổi với Lãm Nguyệt.
Mà Lãm Nguyệt thấy lời chuyển đến, liền vội vàng rời .
"Lôi nhi, nhất định cẩn thận a! Ngũ Hành cũng hy vọng thấy ngươi xảy bất kỳ chuyện gì !"
Lãm Nguyệt gật đầu với , đó đến bên cạnh Tiêu Cảnh Diệu.
Bóng dáng nàng nháy mắt ẩn nấp, Lư Ban mắt thấy Lãm Nguyệt biến mất còn tăm , trong lòng ngược kinh ngạc một chút.
Không Lãm Nguyệt dùng pháp ẩn nấp gì, thế mà hề sơ hở!
Chỉ là, hiện giờ nghĩ đến chuyện Lãm Nguyệt đề cập, liền đau đầu thôi.
Hai ngày những bạn khác mới nhắc với , trạng thái của Mạc môn chủ dường như lắm.
Chẳng lẽ, thật sự là ...
Còn Ngũ Hành, thật vất vả mới gặp y, còn cùng y hàn huyên tâm sự...
Nghĩ đến Vương Ngũ Hành, thần sắc Lư Ban liền trở nên kiên định.
Lãm Nguyệt thật vẫn , nàng lẳng lặng một bên, thần sắc Lư Ban biến đổi nhiều , cho đến cuối cùng vẻ mặt kiên định, trái tim đang treo lơ lửng của nàng mới hạ xuống.
Nói nàng thảo mộc giai binh cũng , nàng thần hồn nát thần tính cũng , Lãm Nguyệt chỉ , thứ nàng bây giờ là vạn vô nhất thất!
Bên phía Lư Ban đại sư giải quyết xong, nàng nên tìm Song Ảnh ...