Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 499: Nhu Thỏ Nhất Tộc
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:09:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy những con thỏ nhỏ cầm đuốc từ từ tiến gần, Lãm Nguyệt xoa xoa mi tâm, vẻ mặt bất đắc dĩ.
Mới đến nơi lạ, đám thỏ nhỏ trông cũng giống , nàng vốn còn nghĩ đến việc dĩ hòa vi quý.
Ai ngờ rơi ngay đài tế tự của , còn phá vỡ quy củ của .
Lãm Nguyệt trong lòng đang cân nhắc, nên thể hiện chút thực lực mới đàm phán , Tiêu Cảnh Diệu đột nhiên lạnh lùng lên tiếng: “Chúng lão tổ tông nhà các triệu hồi đến.”
Con thỏ nhỏ đang chuẩn đưa đuốc về phía tay run lên, những con thỏ khác đều vẻ mặt kinh ngạc.
( óò)( óò)( óò)
“Hóa là viện binh do lão tổ tông mời đến, thất kính thất kính!”
Lãm Nguyệt thấy những con thỏ còn biến họ thành heo giờ trở nên cung kính, suýt nữa nhịn .
Nàng đầu Tiêu Cảnh Diệu, thấy mặt đỏ, thở gấp, thêm bộ râu quai nón đầy chính khí .
Lãm Nguyệt: “…”
Đừng , cũng mấy phần thuyết phục…
Toàn trường duy nhất thể giữ chút thái độ phê phán, chỉ vị đại tế tư già nua .
Dù muối ông ăn còn nhiều hơn gạo trẻ ăn!
Chỉ thấy ông lông mày nhíu , nghi ngờ : “Không đúng, lão tổ tông tại phái ba con lợn đến cứu chúng ?”
Tiêu Cảnh Diệu sắc mặt đổi, giọng điệu bình tĩnh : “Bởi vì chúng tương đối mạnh.”
Đại tế tư đột nhiên như khai sáng.
“Hóa là , thất kính thất kính!”
“Mau! Lão tổ tông hiển linh ! Mau mời ba vị Trư Trư Hiệp xuống!”
Lãm Nguyệt:?
Trư Trư Hiệp?
Não Đại thấy , “…”
“Lừa thỏ vẫn là ngươi, Tiêu Cảnh Diệu …”
Tiêu Cảnh Diệu khóe miệng nhếch lên, nắm tay Lãm Nguyệt trong sự vây quanh của đám thỏ, đến mặt đại tế tư.
“Mời, ba vị Trư Trư Hiệp mời…”
Vị đại tế tư vẻ mặt khách sáo đưa tay về phía .
Đến gần hơn, Lãm Nguyệt mới phát hiện, đầu họ, chính là tai thỏ thật!
Trong lòng nàng quá nhiều nghi vấn, chỉ là bây giờ mới sự tin tưởng của đám thỏ, tiện hỏi quá nhiều.
Theo một cử chỉ của đại tế tư, đám thỏ lập tức chia thành hai hàng, giống như xếp hàng chào đón, dành cho họ sự đãi ngộ cực cao.
()/\()
Vị đại tế tư dẫn đường, miệng hỏi: “Ba vị, lão tổ tông cho các vị chỉ thị gì, Nhu Thỏ nhất tộc chúng để thoát khỏi tình cảnh hiện tại?”
Đám thỏ lập tức vẻ mặt tha thiết qua, như thể đặt hết hy vọng Lãm Nguyệt và .
Lãm Nguyệt , khỏi đầu liếc Tiêu Cảnh Diệu một cái, phen lộ tẩy nhỉ?
Tiêu Cảnh Diệu cho Lãm Nguyệt một ánh mắt yên tâm, vẻ mặt bình tĩnh hỏi: “Đại tế tư, ngài thấy thế nào?”
Đại tế tư trầm ngâm một lúc, vẻ mặt sầu não : “Công chúa lúc chắc chắn đang chịu đủ t.r.a t.ấ.n, ý của lão thỏ vẫn là hy vọng mau ch.óng cứu công chúa , càng nhanh càng !”
Tiêu Cảnh Diệu lập tức vẻ mặt đồng tình gật đầu, “Ta cũng nghĩ , chỉ là chi tiết cần bàn bạc, chúng còn cần lên kế hoạch cẩn thận.”
Đại tế tư vô cùng đồng tình : “Trư đại hiệp lý, phía chính là nơi ở của lão thỏ, mời…”
Lãm Nguyệt thấy Tiêu Cảnh Diệu dễ dàng đối phó với câu hỏi của đại tế tư, khỏi nhướng mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-499-nhu-tho-nhat-toc.html.]
Không , Tiêu Cảnh Diệu cũng tài đấy chứ…
Chỉ là, vị công chúa trong miệng đại tế tư dường như đang ở trong tình cảnh mấy .
Chẳng trách thỏ khôn ba hang, phía mà đại tế tư , Lãm Nguyệt và theo bảy tám vòng mới thấy một ngôi nhà gỗ vách đá.
“Chuẩn đồ ăn thức uống ngon cho ba vị Trư Trư Hiệp.”
Đại tế tư đầu dặn dò một câu, liền dẫn Lãm Nguyệt và bay lên nhà gỗ.
Lãm Nguyệt đường quan sát kỹ, nàng phát hiện những chỉ tai thỏ, mà tập tính sinh hoạt cũng giống thỏ.
Nhà gỗ của đại tế tư khô ráo thoáng mát, đất trải nhiều cỏ xanh, vô cùng thoải mái.
Lãm Nguyệt gần như ngay lập tức chú ý đến bức chân dung thờ ở chính giữa đại sảnh.
Người đàn ông trong tranh vô cùng tuấn mỹ cao quý, điều hiếm thấy là đỉnh đầu ông một đôi tai thỏ trắng muốt.
Đại tế tư tiên cung kính cúi đầu bức chân dung, lúc mới đầu với Lãm Nguyệt và :
“Đây là lão tổ tông của tộc , ba vị Trư Trư Hiệp triệu hồi đến, chắc hẳn cũng gặp qua .”
Lãm Nguyệt lập tức lông mày nhướng lên, vị đại tế tư cũng dễ lừa như tưởng tượng, đây là đang thăm dò họ.
Tiêu Cảnh Diệu tay áo rộng nắm nhẹ tay Lãm Nguyệt, thật với đại tế tư: “Lúc chúng triệu hồi đến, lão tổ của quý tộc hiện , vì may mắn chiêm ngưỡng dung nhan.”
Đại tế tư , khuôn mặt đầy nếp nhăn cuối cùng cũng giãn .
“Ba vị gặp cũng là bình thường, ngay cả lão thỏ cũng từng gặp. Đây là vẽ theo điển tịch trong tộc, e là bằng một phần vạn phong thái của lão tổ tông.”
Lãm Nguyệt nắm tay Tiêu Cảnh Diệu, hai ánh mắt chạm , tâm ý tương thông.
Quả nhiên là thăm dò!
“Đại tế tư, vẫn là về chuyện của công chúa .”
Lãm Nguyệt vội vàng thêm thông tin, cũng đúng lúc hợp ý của đại tế tư.
Ông thở dài một , lúc mới lo lắng : “Nhu Thỏ nhất tộc chúng thật sự sa sút , thậm chí còn bằng quý tộc ăn xong ngủ, ngủ xong ăn.”
Lãm Nguyệt: “…”
Cuộc sống của Thiên Trư tộc thật sự thoải mái như ?
“Haiz, tất cả đều là vì cái Lệnh Hồ tộc c.h.ế.t tiệt ! Chúng tàn nhẫn độc ác, hết đến khác truy cùng g.i.ế.c tận chúng !”
“Để sống yên , chúng trốn xuống lòng đất , mà chúng vẫn chịu buông tha cho chúng !”
Vị đại tế tư đến đây thì tức giận bừng bừng, cả tức đến run rẩy, khiến Lãm Nguyệt kinh hãi.
“Mấy ngày , mấy đứa nhỏ trong tộc ham chơi lẻn ngoài, Lệnh Hồ tộc bắt , định lột da ăn sống ngay tại chỗ.”
“Công chúa lúc đó ở gần đó, để cứu mấy đứa nhỏ , nàng dùng để trao đổi.”
Nói đến đây, tay của đại tế tư bắt đầu run rẩy, khuôn mặt già nua của ông đột nhiên lộ sự căm hận đến xương tủy.
“Lũ Lệnh Hồ tộc ti bỉ vô sỉ ! Chúng lừa công chúa! Sau khi công chúa tự nguyện bắt, chúng lột da sống mấy đứa nhỏ ngay mặt công chúa!”
Lãm Nguyệt đến đây, lông mày nhíu c.h.ặ.t, mặt mơ hồ lộ một tia lạnh lẽo.
“Công chúa thật sự quá lương thiện, nhưng nàng , tất cả chúng thà c.h.ế.t là , cũng nàng bắt !”
Sự kiên định mặt đại tế tư hề giả dối, nhưng nhanh biến thành sự tự trách đậm đặc thể tan.
“Lệnh Hồ tộc mạnh hơn chúng quá nhiều, chúng vốn ưu thế bẩm sinh, nếu Nhu Thỏ nhất tộc chúng cũng ép đến mức !”
“Lão thỏ dùng nửa tuổi thọ còn để dựng đàn tế, cầu nguyện lão tổ tông, xin ngài phù hộ cho Nhu Thỏ tộc.”
“Ngài phái ba vị đến đây, xem , Nhu Thỏ tộc của cuối cùng cũng sắp bước ngoặt !”
“Xin ba vị giúp Nhu Thỏ tộc chúng cứu công chúa, thấy ánh sáng mặt trời trở !”