Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 522: Hải Chi Môn
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:10:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước mắt rơi một mảnh bóng tối cực hạn, Lãm Nguyệt chỉ cảm thấy một trận trời đất cuồng, cảm giác lôi kéo quen thuộc ập tới.
"Tiểu Sửu Ngư, sắp ngươi hại c.h.ế.t !"
Thanh Vũ c.ắ.n răng run giọng kêu lên, một cái đuôi cá bay phấp phới ở phía .
Lãm Nguyệt vỗ vỗ tay Thanh Vũ trấn an, biểu cảm mặt thản nhiên.
So với áp lực suýt chút nữa xé nàng thành hai nửa , lực lôi kéo hiện tại quả thực giống như gãi ngứa.
Hai các nàng một đường bay lượn, quanh Lãm Nguyệt bắt đầu từ từ tản mát ánh sáng màu xanh lam, cho Thanh Vũ cảm giác an vững chắc.
Ca ca của nàng chính là bỏ mạng trong xoáy nước , cho nên Thanh Vũ đối với việc vẫn luôn mang theo nỗi sợ hãi khó diễn tả bằng lời.
lúc theo Lãm Nguyệt, nàng phát hiện trong ngoại trừ bóng tối, chỉ là một mảnh giếng cổ gợn sóng.
Vậy... lúc đầu nhiều như c.h.ế.t thế nào?
Trong lòng Thanh Vũ đang kinh nghi bất định, đột nhiên liền thấy Lãm Nguyệt quát khẽ một tiếng:
"Cẩn thận! Có thứ gì đó tới !"
Tim Thanh Vũ thót lên, trong nháy mắt nắm c.h.ặ.t lấy eo Lãm Nguyệt.
Sau một khắc, một trận cuồng phong cuốn tới, sức gió cạo , truyền đến đau đớn như lăng trì!
Lãm Nguyệt hai tay kết ấn, nhanh ch.óng chống lên một cái kết giới bảo vệ, bóng dáng hai hất lên thật cao, phảng phất như bèo tấm phiêu dạt trong gió!
Lưỡi d.a.o gió sắc bén như , quả thực giống như máy xay thịt!
"Thanh Vũ, kiên trì!"
Lãm Nguyệt ngước mắt về phía bão tố ập đến, nơi đó một tia sáng rực rỡ trong bóng tối!
Lãm Nguyệt dự cảm, đó chính là điểm đột phá!
"Đi thôi!"
Lãm Nguyệt vung hai cánh tay, kiên định tiến lên trong bão tố tàn phá, điểm sáng màu xanh lam ngừng dung nhập trong kết giới bảo vệ, từ xa, phảng phất như một đóa bọt sóng đang nâng đỡ các nàng!
Thanh Vũ cố gắng giảm nhẹ trọng lượng của , lúc nàng giúp gì, thì cố gắng đừng tăng thêm gánh nặng cho Lãm Nguyệt.
như giọng trong bóng tối , con cái của biển, sợ sóng gió, sợ bão tố!
Lãm Nguyệt cưỡi sóng mà , mang theo Thanh Vũ từng bước tiếp cận tia rạng đông duy nhất trong bóng tối!
Thanh Vũ ngẩng đầu thấy cảnh , khỏi hốc mắt ướt, bão tố k.h.ủ.n.g b.ố như thế, nghĩ đến mấy thể chịu đựng ?
Khó trách khi tìm thấy ca ca... đầy thương tích như ...
Nếu Tiểu Sửu Ngư nắm lấy nàng, như nàng yêu lực cạn kiệt hút xoáy nước, cũng thoát khỏi phận giống hệt ca ca ...
Lãm Nguyệt bạch quang càng ngày càng gần, trong lòng cũng nhịn thình thịch nhảy loạn, phía đó... rốt cuộc là cái gì?
Ào ào ——
Trước mắt lóe lên một đạo bạch quang ch.ói mắt, phảng phất như cá chép vượt khỏi mặt nước, Lãm Nguyệt chỉ cảm thấy nhẹ bẫng!
Nàng mạnh mẽ mở mắt , đập mắt là hình ảnh thần kỳ tuyệt diệu.
Nàng và Thanh Vũ mà trong nháy mắt thành quá trình xuyên qua từ đáy biển đến bầu trời!
Giữa trời xanh mây trắng, ánh mặt trời chiếu rọi xuống, phảng phất như dễ như trở bàn tay.
Không thể tin nổi nhất là, vô màn sáng rực rỡ trôi nổi giữa những đám mây nhẹ, phảng phất như từng tấm gương thủy nguyệt phóng to!
"Đây là..."
Thanh Vũ vẻ mặt thể tin nổi hết thảy mắt, đều đang run rẩy nhè nhẹ.
Trong những màn sáng trôi nổi , rừng rậm chim hót hoa thơm, hẻm núi u thâm âm u, càng núi cao hùng vĩ tráng lệ!
Vô núi sông trôi qua mắt, thậm chí thể thấy các yêu tộc đang nghỉ ngơi, tranh đấu trong đó!
Lãm Nguyệt hồi lâu mới từ trong sự chấn động hồn, nàng đầu thấy biểu cảm của Thanh Vũ, khỏi mở miệng hỏi:
"Ngươi nơi là ?"
Thanh Vũ hít sâu một , chậm rãi tìm giọng của .
"Nếu đoán sai, đây là Hải Chi Môn mà Giới chủ đại nhân thủ hộ."
"Hải Chi Môn?"
Trong lòng Lãm Nguyệt động, cái tên cảm giác ít nhiều liên quan đến Hải Chi Tức.
"!" Thanh Vũ càng nghĩ càng thấy suy đoán của sai, nàng trầm mặt, tiếp tục :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-522-hai-chi-mon.html.]
"Vạn năm Giới chủ đại nhân chịu tình thương, quyết định bế tỏa Thủy Yêu Giới, liền dùng yêu lực thông thiên xóa bỏ bộ Thủy Yêu Giới khỏi bản đồ lớn của Yêu Giới."
"Mà lối của Thủy Yêu Giới, Giới chủ đại nhân ngưng tụ thành Hải Chi Môn, vẫn luôn bảo quản trong tay Giới chủ đại nhân."
Lãm Nguyệt đến đây, bỗng nhiên hai mắt sáng lên!
Cho nên Hải Chi Môn chính là lối rời khỏi Thủy Yêu Giới?
Vậy chẳng nàng hiện tại thể rời !
"Thanh Vũ, ngươi ngoài ?"
Lãm Nguyệt kích động, một phen nắm lấy cổ tay Thanh Vũ.
Thanh Vũ thấy Lãm Nguyệt xưa nay vẫn luôn vô cùng trầm đột nhiên vui mừng mặt như , khỏi nhướng mày.
"Ngươi ngoài? Tại ? Thủy Yêu Giới mới là nơi thích hợp nhất với thủy yêu chúng , bên ngoài..."
"Bởi vì nhất định gặp." Lãm Nguyệt trầm giọng , biểu cảm mặt đặc biệt kiên định.
Thanh Vũ ngẩn , trầm mặc một lát , lúc mới chậm rãi :
"Nếu ngươi thật sự gặp nào đó như , chỉ cần ý niệm của ngươi đủ mãnh liệt, Hải Chi Môn sẽ tìm cho ngươi."
Lãm Nguyệt trong lòng vui vẻ, nàng xoay đối diện với hướng hư , tim đập bỗng nhiên như trống chầu vang dội.
Hai tay tay áo của nàng nắm , cuối cùng trong lòng mặc niệm cái tên ngày nhớ đêm mong !
Thanh Vũ ở lưng Lãm Nguyệt trầm mặc hết thảy, mặt xẹt qua một lát do dự, nhanh hạ quyết tâm.
Phi Ngư tộc trọng tình trọng nghĩa, nàng từng , Tiểu Sửu Ngư xả cứu nàng, như chân trời góc biển, nàng đều theo con cá xí !
Nếu nàng nhất định rời khỏi Thủy Yêu Giới, nàng sẽ cùng nàng !
Ngay khi Thanh Vũ âm thầm hạ quyết tâm, nàng thấy những hình ảnh trôi nổi xung quanh bắt đầu chuyển động.
Chúng đan xen xoay chuyển, hưởng ứng tiếng gọi nơi sâu thẳm nội tâm Lãm Nguyệt.
Sau một khắc, một màn sáng màu đỏ từ chân trời xa xôi lao nhanh tới!
Lãm Nguyệt trong lòng cảm giác, lập tức ngước mắt sang, ngay cả hô hấp cũng bất giác dồn dập lên.
Trong nháy mắt, màn sáng lóe lên mặt Lãm Nguyệt, trong hình ảnh là một thảo nguyên bao la bát ngát thấy biên giới.
Một bóng màu đen lao nhanh đó, tay trái ôm một đứa bé b.ú sữa, tay túm một con hồ ly già, vai còn một con rùa nhỏ bò.
Lãm Nguyệt thấy trong lòng nhớ thương, đáy mắt chua xót, khóe miệng bất giác nhếch lên.
Hắn ở mặt ngoài luôn lạnh lùng nhạt nhẽo, hiện giờ bộ dạng bầu đoàn thê t.ử , ngược phai nhạt ít sự lạnh lùng .
Mắt thấy Tiêu Cảnh Diệu tận chức tận trách ôm Tương Tư Ý, Lãm Nguyệt nảy sinh một loại cảm giác chưởng quầy phủi tay.
"Cha! Nương đang nhớ ! Người bây giờ cảm thấy trách nhiệm, giống như một tra nữ trêu chọc xong bỏ chạy, sinh xong nuôi!"
Tương Tư Ý đột nhiên ngẩng đầu lên, cái cằm tinh xảo của Tiêu Cảnh Diệu, nãi thanh nãi khí .
Tiêu Cảnh Diệu đang bay về phía mạnh mẽ khựng , khỏi nhướng mày.
"Nàng ngược là cái tự hiểu lấy ..."
Tiêu Cảnh Diệu trầm trầm đáp một câu, trong lời ít nhiều mang theo chút mùi vị tủi .
Lãm Nguyệt:?
Khoan ! Chuyện gì xảy !
Tương Tư Ý tại nàng đang nghĩ gì?
Hơn nữa, Tiêu Cảnh Diệu mà còn hùa theo lời Tương Tư Ý!
Nàng chính là tự trêu chọc một chút, nàng một chút cũng tra !
"Cha, nương đổi ý , cảm thấy xinh như tiên, băng tuyết thông minh, hiểu lòng , là cô gái nhất đời."
Tương Tư Ý vặn vẹo cái m.ô.n.g nhỏ, mà che miệng khúc khích.
Không còn cách nào khác, nương ruột quá tự luyến, nó ít nhiều cũng mặt dày truyền đạt một chút.
Lãm Nguyệt:!
Nàng xác định ! Tương Tư Ý quả nhiên thể suy nghĩ của nàng!
"Ừ, đây cũng là lời thật."
Tiêu Cảnh Diệu vẻ mặt tán đồng gật đầu, khóe miệng nhếch lên, trong mắt xẹt qua một tia dịu dàng khó diễn tả bằng lời.
Sư tôn của , vốn dĩ là cô gái nhất đời...