Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 560: Ra Tay Tương Trợ
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:13:36
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"A ——"
Con Quý Xà kêu t.h.ả.m thiết một tiếng, mắt thấy sắp lưỡi d.a.o thép đang tới gần trực tiếp c.h.é.m ngang lưng.
Đột nhiên một đạo lục quang từ lóe lên, ảnh của liền biến mất trong rừng rậm sắt thép.
Trên đài cao, Xích Lệ thấy một màn , khỏi khẽ ồ một tiếng.
"Thu Ngư, cục cưng của nhà ngươi đơn giản nha, gan lớn tâm tế, hành sự còn quyết đoán."
Còn đợi Thu Ngư khiêm tốn hai câu, Hắc Hùng lập tức tiếp lời.
" ! Đặc biệt là cái dáng vẻ túm túm , vài phần giống Tiểu Nguyệt..."
Thanh âm đột nhiên im bặt.
Hắc Hùng giơ tay che miệng , nhận lỡ lời.
Năm khác lẳng lặng Hắc Hùng, đài cao nhất thời lâm sự trầm mặc quỷ dị.
Những khác là cảm thấy Hắc Hùng miệng che đậy, rốt cuộc bọn họ tìm chuyển thế của Tiểu Nguyệt Nha.
Hắc Hùng như , cũng may Nhu Thỏ hiện tại mặt, nếu trong lòng sẽ khó chịu bao nhiêu a.
Mà Thu Ngư Hắc Hùng vô tâm , trong lòng bỗng nhiên lộp bộp một chút.
Rốt cuộc là bạn từng kề vai sát cánh, tuy rằng Tiểu Nguyệt Nha rời bỏ bọn họ gần vạn năm, nhưng nhất ngôn nhất hành của nàng đều phảng phất khắc sâu trong lòng bọn họ.
Hiện giờ nàng chân chính xuất hiện, bọn họ thể cảm thấy quen thuộc chứ?
Chỉ là nội gián trừ, chỉ mong bọn họ nhận Tiểu Nguyệt Nha muộn một chút mới .
Hắc Hùng thấy sắc mặt đều lắm, khỏi ngượng ngùng gãi gãi đầu.
"Khụ khụ, hôm nay thời tiết thật , đúng , ha ha..."
Hắc Hùng xong ngẩng đầu trời, khi thấy thời tiết âm trầm...
Bầu khí hình như càng hổ hơn ...
Chúng Thiên Yêu: "..."
Ngươi nếu câm miệng, đó mới là trời nắng.
"Nhu Thỏ ? Nàng ở ?"
Xích Lệ liếc xéo Hắc Hùng một cái, nàng cũng trông cậy mấy lão nam nhân sẽ phá vỡ bầu khí trầm mặc .
Dù một vạn năm qua, điều tiết khí luôn là nàng.
"Kia kìa kìa!"
Hắc Hùng lập tức như đại xá, thể chờ đợi chỉ chỉ góc bên trái màn sáng.
Chúng Thiên Yêu tiếng ngước mắt xem Nhu Thỏ, chỉ Quý Lâu chớp mắt chằm chằm Lãm Nguyệt, trong mắt tràn đầy kinh nghi.
Năm đó, khi và Nguyệt Nha mới quen, nàng liền giống như , kiêu ngạo bóp lấy bảy tấc của , vẻ mặt gợi đòn :
"Nghe , điểm yếu của rắn là bảy tấc?"
Thần thái, ngôn ngữ, còn phong cách xử sự của nữ t.ử , quả thực giống hệt Nguyệt Nha năm đó!
Lúc , Quý Lâu đột nhiên đầu Thu Ngư một cái.
Cái tên tay sai một vẫn luôn duy Nguyệt Nha như thiên lôi sai đ.á.n.h đó , thấy chuyển thế của Nguyệt Nha, vui mừng khôn xiết như trong tưởng tượng...
Mấy ngày bởi vì chuyện chấn động quá lớn, nhất thời để ý đến thái độ của Thu Ngư, hiện giờ nghĩ , xác thực đúng lắm a...
Ánh mắt Quý Lâu bất tri bất giác rơi Lãm Nguyệt, lúc nàng đang chạy nhanh trong rừng rậm sắt thép nguy cơ trùng trùng.
Bước chân nàng kiên định, tóc dài khẽ bay, tuy đổi bộ dáng, nhưng đây rõ ràng mới là dáng vẻ hăng hái mà Nguyệt Nha nên ...
Nghĩ đến đây, Quý Lâu bỗng nhiên khẽ run, trong mắt lộ một tia thể tin tưởng...
Thu Ngư ngờ Lãm Nguyệt đối phó một con Quý Xà, thể dùng thần thái giống hệt năm đó thu phục Quý Lâu.
Rốt cuộc đó là chuyện xưa giữa Tiểu Nguyệt Nha và Quý Lâu, trừ bỏ hai bọn họ, những khác cũng .
Cho nên, Thu Ngư còn tưởng rằng Lãm Nguyệt che giấu , lúc đang ung dung con thỏ gian nan xuyên qua rừng rậm sắt thép.
Nàng bởi vì ngay ngắn đài cao, cây to đón gió, lúc đang một lượng lớn yêu quái vây truy chặn đường.
Bọn họ chính là kiến thức một chút, con thỏ rốt cuộc bản lĩnh gì mà thể ngang hàng với các vị Thiên Yêu đại nhân.
Lúc Nhu Thỏ công chúa thở hổn hển, đang dùng hết sở học bình sinh gian nan cầu sinh!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-560-ra-tay-tuong-tro.html.]
Vốn tưởng rằng thế Nguyệt Nha là hưởng thụ vinh quang, lợi cho tộc nhân, là chuyện lớn.
Không nghĩ tới thóp đầy rẫy , hiện giờ càng là hợp tấn công!
Nàng thật là một niệm tham lam, một cái đại oan chủng thuần túy!
Con thỏ đang mắng to chính mỡ heo che tâm, lúc tiếng xé gió nối gót tới.
Lại tới nữa!
Trong mắt con thỏ hiện lên một mạt vô lực, những thật sự gà tặc, mỗi đều thừa dịp lưỡi d.a.o thép dị động tay với nàng !
Nàng tránh né lưỡi d.a.o thép, ứng phó chúng yêu, thật sự là giật gấu vá vai !
Lúc , bốn phía tiếng ồn ào vang lên.
"Bà nội nó, con thỏ cũng thật trơn trượt!"
"Các ngươi xem, lão t.ử một cái móc thể cho nàng treo lên cây!"
"Để lão t.ử tới!"
Mọi ở trong bụi lưỡi d.a.o thép di động chen chân , cái vẻ nhắm , cứ như thể Nhu Thỏ thâm thù đại hận gì với bọn họ .
Nhu Thỏ lúc cũng ẩn ẩn nhận thích hợp.
Những xuống tay tàn nhẫn lưu tình, giống như luận bàn, ngược giống như mạng của nàng !
Nàng chân ướt chân ráo tới Thiên Đô , trừ bỏ chiếm một chỗ bên cạnh sáu vị Thiên Yêu, còn chuyện gì thương thiên hại lý ?
Không !
Suy nghĩ căm giận đến nơi , con thỏ bỗng nhiên chấn động.
Chẳng lẽ, bọn họ nhắm là con nàng , mà là cái phận nàng hiện giờ đang chiếm giữ ?
Cái suy đoán Nhu Thỏ công chúa thất thần trong nháy mắt, mấy chục đạo công kích thừa cơ ập đến!
Sau khi nàng phản ứng lập tức hoảng hốt tránh né, mặt tức khắc trắng bệch một mảnh.
Đừng quên, rừng rậm sắt thép lúc còn đang ngừng di động!
Khi Lãm Nguyệt chạy nhanh tới, thấy chính là hình ảnh Nhu Thỏ công chúa vây công đó nguy ngập nguy cơ.
Nàng khó khăn lắm mới tránh thoát công kích chính diện, yêu khí phía đ.á.n.h úp , tránh cũng thể tránh!
Thời điểm nguy cấp như , Lãm Nguyệt còn cách nào thần quỷ âm thầm tương trợ nữa .
Nếu để Nhu Thỏ công chúa tiếp tục thi đấu, nàng liền chỉ thể tìm cái cớ, quanh minh chính đại giúp nàng một phen!
Nghĩ đến đây, Lãm Nguyệt bỗng nhiên đại nghĩa lẫm nhiên quát lạnh một tiếng:
"Lấy nhiều h.i.ế.p ít, ỷ mạnh h.i.ế.p yếu, chuyện cách nào yên !"
Lãm Nguyệt xong tay vung lên, lôi linh khí b.ắ.n nhanh , thời khắc nguy cơ Nhu Thỏ công chúa chặn công kích phía !
Nhu Thỏ công chúa vốn tưởng rằng chính tất thua nghi ngờ, mặt tràn đầy thê hoàng.
Đột nhiên một giọng thanh lượng vang lên, là duy nhất trong bộ kết giới chịu tay cứu giúp nàng !
Linh khí ở phía nàng va chạm cùng yêu lực, gắt gao bảo hộ nàng ở ngoài lực đ.á.n.h .
Phần cẩn thận và chu đáo , còn sự trượng nghĩa tương trợ thời khắc nguy cơ Nhu Thỏ công chúa nháy mắt đỏ hoe hốc mắt!
Nàng thể chờ đợi về phía xa xa, vượt qua tầng tầng lớp lớp lưỡi d.a.o thép, đối thượng một đôi mắt bình phàm thanh tú.
Đó là một nữ t.ử tướng mạo bình thường sắc mặt kiên nghị, chính là nữ t.ử , ở trong đám yêu quái thấy chuyện bất bình, giúp nàng tuyệt chỗ phùng sinh!
Trong lòng Nhu Thỏ công chúa cảm động thôi, nàng nhớ rõ, vị nữ t.ử là thừa kế Thu Ngư đại nhân chọn trúng, các nàng từng vài gặp mặt.
Dưới tình cảnh quả bất địch chúng như , nàng nếu dễ dàng đào thải, tất sẽ đối mặt với sự trào phúng và khinh bỉ càng thêm trắng trợn táo bạo của chúng yêu!
Nữ t.ử lẽ chỉ là tiện tay mà , nhưng nàng , nàng rốt cuộc cứu vớt nàng khỏi tình cảnh như thế nào a!
Lãm Nguyệt mới giúp Nhu Thỏ công chúa giải quyết công kích phía , sự tay của nàng cũng hấp dẫn sự chú ý của một bộ phận Yêu tộc.
Lãm Nguyệt thầm nghĩ, nàng nếu dẫn một bộ phận hỏa lực, Nhu Thỏ công chúa hẳn là thể ứng phó .
Nàng nghĩ như , ánh mắt liền liếc Nhu Thỏ công chúa một cái.
Giữa lúc đối diện, đôi mắt rõ ràng giống nàng như .
là lúc giờ phút , sự cảm kích, kinh hỉ, kính phục trong mắt Nhu Thỏ công chúa, đầy đến mức sắp tràn ngoài !