Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 619: Lấy Mắt Trả Mắt

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:15:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Yên tâm , ngươi còn c.h.ế.t , tay chừng mực."

 

Lãm Nguyệt lạnh lùng ném Nhu Thỏ xuống đất, định nàng tại chỗ, đó lao nhanh về phía Tiêu Cảnh Diệu.

 

Nàng quanh kim quang cuộn trào, nơi qua, Luân Chuyển Đoạt Xá Trận lập tức ảm đạm xuống.

 

mà, chờ Lãm Nguyệt trực tiếp nhấc chân tầng kim quang bao bọc Tiêu Cảnh Diệu, phát hiện bên trong trống .

 

Tiêu Cảnh Diệu căn bản ở đó!

 

Lãm Nguyệt sắc mặt khẽ biến, nàng thuận thế thu hết đoàn Thiên Đạo chi lực trong khí hải, đầu thần thức liền bao phủ ngoài.

 

lúc , trung đột nhiên vang lên một tiếng gầm giận dữ, bàn tay khổng lồ uốn lượn mà xuống , kịch liệt vặn vẹo.

 

Tâm thần Lãm Nguyệt khẽ động, ánh mắt ném về phía mắt trận màu vàng đó.

 

Bàn tay khổng lồ đang bao phủ ở phía , chỉ là lúc trong lòng bàn tay đang tràn từng sợi hắc khí.

 

Lãm Nguyệt thấy thế ánh mắt chợt sáng lên, là quỷ khí!

 

Chẳng trách bàn tay khổng lồ vẫn luôn tới quấy rầy nàng, hóa là Diệu nhi kiềm chế nó!

 

Lãm Nguyệt đang tiến lên, bỗng nhiên bàn tay khổng lồ mạnh mẽ nâng lên, tiếng gầm giận dữ ầm ầm nổ vang giữa trung!

 

Mùi m.á.u tanh nồng đậm hề dấu hiệu báo lan tràn , bàn tay khổng lồ nâng lên m.á.u chảy như suối!

 

Lãm Nguyệt định thần , chỉ thấy lòng bàn tay khổng lồ trống rỗng một mảng, khoét một cái lỗ lớn!

 

"Sư tôn!"

 

Giọng của Tiêu Cảnh Diệu truyền đến từ trong một vũng m.á.u loãng.

 

Lãm Nguyệt vội vàng đón lên, một đoàn quỷ khí khổng lồ bỗng nhiên tụ tập mặt nàng.

 

Lãm Nguyệt dừng bước ngẩng đầu, liền thấy một bóng tắm m.á.u từ giữa quỷ vụ nồng đậm chậm rãi bước , phía dường như còn mang theo vật lớn gì đó.

 

"Diệu nhi, con chứ?"

 

Lãm Nguyệt đ.á.n.h giá Tiêu Cảnh Diệu, thấy sắc mặt trắng, khóe miệng ẩn ẩn còn vết m.á.u, hiển nhiên cũng là trải qua một phen khổ chiến.

 

Lúc , đôi tai hồ ly của đang cao cao dựng lên, cái đuôi hồ ly xù xù lông lá đè ép tới.

 

Tay tay áo Lãm Nguyệt run lên, trường hợp đắn như , nàng suýt chút nữa nhịn tiến lên chà đạp một phen...

 

Tiêu Cảnh Diệu chú ý tới ánh mắt săn kỳ lạ trong mắt Lãm Nguyệt, thần thái sáng láng, như dâng bảo vật nhường thứ lưng.

 

"Sư tôn, khoét con mắt xuống cho !"

 

Lãm Nguyệt:?

 

Nàng theo ánh mắt Tiêu Cảnh Diệu, thấy một cái Kim Mâu khổng lồ quỷ khí bao quanh, lơ lửng ở đó.

 

Lãm Nguyệt: "..."

 

Cái ...

 

Xem bất luận kiếp kiếp , Tiêu Cảnh Diệu ít nhiều chút tình yêu đặc biệt với việc khoét mắt ở bên trong...

 

"Cùng màu với Sư tôn, cũng huyền cơ gì , bàn tay khổng lồ cái nguyên cớ, dứt khoát khoét về từ từ nghiên cứu."

 

Lãm Nguyệt: "..."

 

Lục Thần Sứ cũng giống nàng đấy, ...

 

"Mấy tên Thần Sứ cũng , lát nữa bắt về cùng quan sát luôn." Tiêu Cảnh Diệu vẻ mặt vân đạm phong khinh .

 

Hiện giờ Sư tôn cũng thoát khốn, bọn họ nhiều như , bắt sống hai Thần Sứ hẳn là thành vấn đề.

 

Lãm Nguyệt: "..."

 

Được , đúng chỗ...

 

Bên ngoài Luân Chuyển Đoạt Xá Trận, sáu vị Đại Thiên Yêu thế nào cũng nghĩ thông, còn vạn phần nguy cấp, đến tim bọn họ đều sắp nhảy ngoài, thoáng cái liền nhẹ nhàng thành như ...

 

Ít nhiều chút để cái tay trời mắt ...

 

"Trước tiên thu con mắt ."

 

Con mắt lớn như , Lãm Nguyệt nhất thời thật nên xử lý thế nào.

 

"Thu túi linh thú ." Tiêu Cảnh Diệu đề nghị.

 

Cái Đầu đang xem kịch trong túi linh thú:?

 

"Lão t.ử phản đối, cái tròng mắt quá quỷ dị! Lão t.ử sợ hãi!"

 

Tiêu Cảnh Diệu vung tay lên, Kim Mâu lập tức biến mất, "Phản đối vô hiệu."

 

"A ——"

 

Đáp là tiếng kêu t.h.ả.m thiết cha gọi của Cái Đầu...

 

Bàn tay khổng lồ mất con mắt, cứ như ruồi bọ đầu.

 

Máu chảy như suối khiến nó nhanh liền trở nên khô quắt.

 

Tiếng kinh nộ dần dần bình , tất cả đều cho rằng, bàn tay khổng lồ còn uy h.i.ế.p.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-619-lay-mat-tra-mat.html.]

ngay lúc , bàn tay khổng lồ đột nhiên lấy thế sét đ.á.n.h kịp bưng tai thò xuống.

 

Mục tiêu của nó, là Nhu Thỏ định tại chỗ cũ!

 

Lúc , sáu vị Đại Thiên Yêu vẫn luôn chú ý cục diện gần như đồng thời kinh hô thành tiếng.

 

Bọn họ lo lắng cho Nhu Thỏ, mà là Hồ Đồng còn ở nàng !

 

Không thu hồi Hồ Đồng, Lãm Nguyệt sẽ cách nào khôi phục ký ức của Nguyệt Nha!

 

Lãm Nguyệt cũng ý đồ của bàn tay khổng lồ, ngờ nó nhất thời đối phó bọn họ, đ.á.n.h chủ ý lên Nhu Thỏ!

 

Đây là để nàng tập hợp đủ sáu món chí bảo!

 

Lãm Nguyệt cùng Tiêu Cảnh Diệu gần như cùng lúc phi lên, chẳng qua Lãm Nguyệt là lao về phía Nhu Thỏ, mà Tiêu Cảnh Diệu là bay về phía bàn tay khổng lồ!

 

"Sư tôn, đến lúc !"

 

Tiêu Cảnh Diệu đầu cũng ngoảnh , cao giọng .

 

Lãm Nguyệt trong mắt hiện lên một tia sáng.

 

! Thời cơ rốt cuộc chín muồi !

 

Có Tiêu Cảnh Diệu ở đây, bàn tay khổng lồ đáng để lo!

 

Bên ngoài trận pháp là sáu vị Đại Thiên Yêu đang trông mong, cũng là lúc đáp sự mong đợi của bọn họ !

 

Lãm Nguyệt nhẹ nhàng đáp xuống mặt Nhu Thỏ.

 

Nhu Thỏ dường như dự cảm cái gì, kịch liệt run rẩy.

 

"Không... Đừng động mắt của ."

 

Nàng liều mạng lắc đầu, hy vọng một đường sinh cơ cuối cùng.

 

Khóe miệng Lãm Nguyệt khẽ cong, lộ một tia châm chọc.

 

"Rốt cuộc là mắt của ai a?"

 

"Ngươi... Ta... Ngươi mắt mà!"

 

Nhu Thỏ bắt đầu năng lộn xộn, nàng bày một bộ biểu tình cầu xin.

 

"Thủy Yêu tỷ tỷ, tha cho , để đôi mắt cho ?"

 

"Mắt của tỷ vẫn , đôi mắt , thì cái gì cũng thấy nữa!"

 

"Được ? Thủy Yêu tỷ tỷ, cầu xin tỷ!"

 

Lãm Nguyệt bộ dáng chật vật hèn mọn của Nhu Thỏ, nụ mặt dần dần tan .

 

"Ngươi nhưng phàm cứng cỏi một chút, còn thể coi trọng ngươi một phần."

 

"Quả nhiên, bùn loãng rốt cuộc trát lên tường ."

 

Nhu Thỏ thấy Lãm Nguyệt khó như , vẻ nhu nhược mặt chợt thu , rốt cuộc trở nên âm ngoan oán độc.

 

"Ta quỷ cũng sẽ tha cho ngươi!"

 

"Ngươi cướp tất cả từ , sẽ đòi !"

 

Lãm Nguyệt nhịn khẽ một tiếng, "Đổi trắng đen ngươi ngược bản lĩnh."

 

"Chỉ là, khuôn mặt của ngươi thật sự là xứng với đôi mắt , đặc biệt... còn lộ biểu tình khó coi như !"

 

Thần sắc Nhu Thỏ chợt cứng đờ, ánh mắt Lãm Nguyệt trở nên lạnh lẽo.

 

"Nỗi đau khoét sống Hồ Đồng, nỗi khổ m.á.u chảy cạn mà c.h.ế.t, khổ nạn lúc các ngươi gây con thỏ nhỏ , hôm nay liền tự thể nghiệm một chút !"

 

Nhu Thỏ chợt lạnh, nàng kinh hoảng lùi , nhưng tay Lãm Nguyệt chút do dự lướt qua mặt nàng.

 

Trong chốc lát, huyết sắc văng khắp nơi!

 

"A ——"

 

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết dữ tợn đột nhiên vang lên, tuyệt vọng mà thê lương, đến rợn tóc gáy.

 

Nhu Thỏ mạnh mẽ ngã xuống đất, kịch đau khiến nàng ngừng lăn lộn.

 

Nàng lấy tay che mặt, m.á.u tươi mới theo kẽ tay nàng ồ ạt chảy xuống, k.h.ủ.n.g b.ố vô cùng.

 

Lãm Nguyệt từ cao xuống Nhu Thỏ một cái, trong mắt chút gợn sóng.

 

Lúc , lòng bàn tay nàng hướng lên , hai viên minh châu đỏ rực lơ lửng trong lòng bàn tay nàng, đang tản mát ánh sáng ấm áp.

 

Đây chính là... Hồ Đồng mà Hồ ly tặng cho Nguyệt Nha a...

 

Tay Lãm Nguyệt vẫy một cái, năm đạo quang mang từ trong cơ thể nàng bay , cùng Hồ Đồng vây quanh nàng sáng lên một mảnh rực rỡ.

 

Lãm Nguyệt khỏi nhớ tới con gái tùy ý bá đạo , nàng một bộ váy dài, tóc đen tung bay, quá giống với tính tình của nàng, khiến nàng sinh lòng hướng tới.

 

"Nguyệt Nha a..."

 

Lãm Nguyệt nhịn nhếch khóe miệng, sự mong đợi trong mắt thế nào cũng che giấu .

 

"Rất vui ngươi, hy vọng của hiện tại, cũng sẽ ngươi thất vọng."

 

 

Loading...