Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 622: Con Mắt Thứ Ba

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:15:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lãm Nguyệt vẻ mặt ngẩn ngơ tại chỗ, một trận gió mát thổi qua, mắt trống rỗng, cái gì cũng lưu ...

 

T.ử Nguyệt? Tộc trưởng?

 

Tộc nhân ở ? Nàng nên cứu bọn họ?

 

Thật , Lãm Nguyệt quen với những phận áo lót (ma giáp) luôn đột ngột ập tới , nàng học từng bước bóc tơ rút kén, tìm kiếm chân tướng thật sự.

 

mà, một đời dường như quá mức trầm trọng, đối mặt, là vĩnh biệt...

 

Lãm Nguyệt cảm giác vai dường như gánh nặng ngàn cân, chỉ thể đầy mặt mờ mịt.

 

"Sư tôn."

 

Tiêu Cảnh Diệu lập tức từ phía đón lên, nhẹ nhàng ôm lấy Lãm Nguyệt.

 

Một màn đều thấy , mặc cho ai cũng ngờ tới, Lục Thần Sứ liều mạng với bọn họ, hóa một nhà.

 

Tiêu Cảnh Diệu thể đồng cảm với sự vô lực của Lãm Nguyệt.

 

Lúc con dân Quỷ Cảnh ở Tác Oanh Đảo thành kính quỳ lạy , tuy , nhưng trong lòng cũng hận sự vô năng và yếu nhỏ của .

 

"Sư tôn, chúng đang sức tiến lên , tất cả những gì từng, chúng sẽ tìm trở về."

 

"Có lẽ, một đời T.ử Nguyệt , cũng từng là một khác, cùng tồn tại với ."

 

"Đây chuyện của một , là chuyện của chúng , đúng ?"

 

Tiêu Cảnh Diệu dùng đuôi hồ ly nhẹ nhàng vòng lấy Lãm Nguyệt, sắc mặt ôn nhu đến cực điểm, cùng Lãm Nguyệt một đường tới đây, là một đàn ông vô cùng trưởng thành .

 

Lời nhỏ nhẹ ôn nhu của khiến tâm tình Lãm Nguyệt chậm rãi bình tĩnh .

 

Tương Tư Ý thấy thời cơ sai biệt lắm, lập tức vèo một cái nhảy , bắt lấy Lãm Nguyệt cọ một trận.

 

"Nương, Tiểu Ý sẽ cùng cha luôn ở bên cạnh ~~"

 

Cái m.ô.n.g to mềm mại của Tương Tư Ý dường như tròn trịa thêm một vòng.

 

"Ai da, đè c.h.ế.t Lão t.ử ! Tiểu Ý, ngươi lời chú Não Đại, suy nghĩ giảm cân !"

 

"Cái m.ô.n.g to đều lớn hơn cả mặt mâm của Lão t.ử !"

 

"Lo lắng giống như Lão t.ử, ế vợ!"

 

Cái Đầu ồn ào nhô đầu , dăm ba câu liền chọc Lãm Nguyệt đang trầm uất.

 

Cái Đầu thấy Lãm Nguyệt tươi , vẻ mặt hài lòng gật đầu.

 

"Vui ? Vậy mau lôi con mắt trong túi linh thú ! Da đầu Lão t.ử đều sắp tê dại !"

 

Con mắt cứ chằm chằm nó, tròng mắt cũng thèm chuyển động, hù c.h.ế.t cái đầu !

 

Túi linh thú của nó dọn chỗ, chỉ thể dọn cho Cực phẩm Nguyên tinh!

 

Cái Đầu đang oán thầm, bỗng nhiên cảm giác nửa khuôn mặt còn ở trong túi linh thú nóng hầm hập.

 

Trên mặt Cái Đầu đầy vẻ khó hiểu, "Từ từ, Lão t.ử cảm giác mặt nóng?"

 

Nó cúi đầu trong túi linh thú, đột nhiên cả cái đầu b.ắ.n , oa oa kêu to!

 

"Yêu thọ ! Sáng ! Con mắt sáng !"

 

Lông mày Tiêu Cảnh Diệu khẽ nhíu, tay vung lên, tròng mắt liền chuyển dời đến mặt .

 

Lãm Nguyệt vẻ mặt ngưng trọng ngẩng đầu, đúng như Cái Đầu , con mắt ám kim lúc đang tản mát ánh sáng ch.ói mắt!

 

"Có khi nào sắp nổ !"

 

Cái Đầu vẻ mặt hoảng sợ, cuống quýt trốn vai Lãm Nguyệt.

 

Kim quang càng thêm ch.ói mắt, Tiêu Cảnh Diệu lo lắng thương Lãm Nguyệt, đang giơ tay bố hạ kết giới.

 

Kết quả kim quang bỗng nhiên khẽ ngưng trệ, Kim Mâu theo quang mang thu liễm đang cấp tốc thu nhỏ!

 

Nhóm Lãm Nguyệt thể tin nổi một màn , đối với bọn họ mà , Kim Mâu là tồn tại xa lạ.

 

Kim quang thu liễm đến cực hạn, con mắt vốn dài mấy trượng biến thành kích cỡ mắt bình thường!

 

Khoảnh khắc tiếp theo, tròng mắt xoay tròn đối với bọn Lãm Nguyệt, bỗng nhiên lao nhanh tới!

 

Cái Đầu thấy thế sợ hãi hét lớn một tiếng: "Mắt... Mắt thành tinh !"

 

"Sư tôn cẩn thận!"

 

Tiêu Cảnh Diệu một lòng bảo vệ Lãm Nguyệt, chút do dự chắn Lãm Nguyệt!

 

Con mắt chớp chớp, bỗng nhiên xoay một cái, trực tiếp vòng lưng Lãm Nguyệt!

 

Trong lòng Lãm Nguyệt khẽ kinh hãi, nàng luôn cảm thấy con mắt giống như là hướng về phía nàng!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-622-con-mat-thu-ba.html.]

 

Lãm Nguyệt đang nghĩ đến đây, liền thấy giọng của Cái Đầu đột nhiên cao lên tám độ, chấn đến lỗ tai nàng đau nhức!

 

"A! Lãm Nguyệt! Nó hướng về phía Lão t.ử! Cứu..."

 

Lãm Nguyệt sắc mặt kịch biến, chút do dự đưa tay chộp lấy con mắt, ngờ con mắt ngoan ngoãn vô cùng, mạnh mẽ tăng tốc, thẳng tắp khảm giữa mi tâm Cái Đầu!

 

Cái Đầu chỉ cảm thấy cả cái đầu "Ong" một tiếng vang, vô hình ảnh bay lướt qua trong đầu nó.

 

"Tiểu Đầu Tử, con cha, những thứ đều nghiêm túc học."

 

"Thằng nhãi con đúng là da dày thịt béo! Cha dạy con những thứ , là thể giữ mạng đấy!"

 

"Cha thật với con, chúng yêu thú bình thường gì, chúng là Quyến Thần Giả Thiên Đạo chọn trúng!"

 

"Tộc tên là —— Thiên Đế (Thiên Đạo)!"

 

Lịch sử bụi phủ chậm rãi xốc lên, những ký ức lãng quên vì còn nhỏ dồn dập ập tới, Cái Đầu bỗng nhiên ngây dại ở đó.

 

"Cái Đầu! Ngươi chứ!"

 

Lãm Nguyệt vẻ mặt sốt ruột nâng Cái Đầu, lo lắng thôi!

 

Cái Đầu chớp chớp mắt, giữa mi tâm nó, con mắt cũng chớp theo nó.

 

Tương Tư Ý nhịn sáp gần, khuôn mặt nhỏ đầy thịt tràn đầy kinh kỳ.

 

"Oa, chú Não Đại biến thành ba mắt nè! Ngầu quá ~"

 

Cái Đầu lời mạnh mẽ rùng một cái, bàn tay nhỏ ở thái dương vươn , đối với mặt chính là một trận sờ loạn.

 

Lãm Nguyệt thấy Cái Đầu tinh thần mười phần, dường như bất kỳ dị dạng nào, lúc mới từ từ thở một .

 

Không ngờ Cái Đầu lúc bỗng nhiên gân cổ lên kêu rên một tiếng.

 

"Xong ! Lão t.ử biến thành quái vật ! Sau càng tìm vợ !"

 

Lãm Nguyệt: "..."

 

Cái Đầu thằng nhãi thật sự là...

 

Mọi đang nhạo Cái Đầu sắc tâm bất t.ử, bỗng nhiên Cái Đầu mạc danh kỳ diệu thần sắc chấn động.

 

Loại biểu tình nghiêm túc trang nghiêm từng xuất hiện mặt Cái Đầu, khiến bọn Lãm Nguyệt hiểu .

 

"Chú Não Đại? Sao tự nhiên nghiêm túc ?"

 

Tương Tư Ý ghé vai Lãm Nguyệt, còn đang mềm mại đùa.

 

Ai ngờ Cái Đầu đột nhiên mở miệng, ngay cả giọng cũng trầm thấp hơn nhiều.

 

"Ngô danh Thiên Đế, tiểu nhi miệng còn hôi sữa ở , dám bất kính với Bản tôn!"

 

"..."

 

Bốn phía bỗng nhiên rơi một mảnh yên tĩnh, khoảnh khắc tiếp theo bộc phát tiếng vang dội.

 

Thanh Phượng sớm thò đầu qua, thấy Cái Đầu ngày thường cà lơ phất phơ tự xưng Bản tôn, lập tức đến nghiêng ngả.

 

"Thanh Phượng đại nhân, chú ý nghi thái Thần Thú, khinh phù như thế, quả thực trò cho thiên hạ!"

 

Cái Đầu nghĩa chính ngôn từ, vẻ mặt ngưng túc, ẩn ẩn còn lộ chút đau lòng nhức óc.

 

"Cạc?"

 

Tiếng của Thanh Phượng mạnh mẽ ngưng bặt, lão già mấy vạn năm , suýt chút nữa câu hù dọa.

 

Lãm Nguyệt rốt cuộc ý thức thích hợp.

 

Cái Đầu ngày thường chính là thích chơi, đối với bọn Thanh Phượng, nó luôn theo Tiêu Cảnh Diệu lớn nhỏ gọi bậy.

 

Lúc ngay cả "Thanh Phượng đại nhân" cũng gọi khỏi miệng ?

 

Lãm Nguyệt đang kinh nghi biến hóa Cái Đầu, Tiêu Cảnh Diệu trầm mặc lâu rốt cuộc mở miệng.

 

Hắn ký sinh t.ử khế ước với Cái Đầu, lúc ai rõ ràng trạng thái của Cái Đầu hơn .

 

"Cái Đầu ch.ó ngáp ruồi , con mắt hình như bổ sung thiên phú thần thông của nó."

 

Tương Tư Ý mặt lập tức xụ xuống, "Vậy chú Não Đại sẽ đều vô vị như chứ?"

 

Tiêu Cảnh Diệu lắc đầu, "Trạng thái huyền diệu bực , thời gian duy trì sẽ quá lâu , nó lát nữa sẽ biến trở về thôi."

 

Tương Tư Ý lời , lập tức mặt mày hớn hở, mắt to nó đảo một cái, đột nhiên vẻ mặt thể chờ đợi kéo kéo Lãm Nguyệt.

 

"Nương! Mau đưa Lưu Ảnh Cầu cho con! Con ghi dáng vẻ lão cổ hủ của chú Não Đại!"

 

"Nếu lát nữa nó nhất định sẽ giảo biện!"

 

 

Loading...