Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 673: Chấp Niệm Của Tiêu Cảnh Diệu
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:17:31
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lãm Nguyệt ngờ vách núi sâu đến thế.
Từ lúc nàng nhảy xuống đến giờ, dường như hề điểm cuối!
Lãm Nguyệt thử dùng thần thức tìm kiếm tung tích của Tiêu Cảnh Diệu, nhưng như đá ném biển rộng, hồi âm.
Diệu Nhi, ngươi rốt cuộc đang ở …
Trong lòng Lãm Nguyệt đau đớn khôn nguôi, nàng cúi đầu xuống, chỉ thấy bên mênh m.ô.n.g mờ mịt, quả thật là một hư vô.
Nàng siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, đột ngột tăng tốc độ rơi xuống.
Mặc cho bên là vô gian địa ngục dòng chảy gian hỗn loạn, nàng cũng sợ!
“Nương? Có nương đến ?”
Lãm Nguyệt đột nhiên thấy giọng mềm mại non nớt của Tương Tư Ý.
“Tiểu Ý! Là nương đây! Các con ở !”
Lãm Nguyệt mừng rỡ như điên, vội vàng gọi lớn.
Thế nhưng, bốn phía vô biên vô tận, âm thanh rốt cuộc truyền đến từ .
“Sao thể chứ? Lãm Nguyệt nàng về Đệ Ngũ gia mà! Ai, lão t.ử thật sự sắp tức c.h.ế.t , lúc đầu Tiêu Cảnh Diệu nên giấu Lãm Nguyệt!”
Giọng bực tức của Não Đại truyền tới.
“Não Đại! Là ! Các ngươi ở !”
Lãm Nguyệt truyền linh khí giọng , vang vọng xa.
“Hu hu hu, chắc chắn là Tiểu Ý quá nhớ nương, nên mới sinh ảo giác.”
Giọng đầy tủi của Tiểu Ý truyền đến.
Lãm Nguyệt tìm kiếm khắp nơi, nhưng chỉ thấy tiếng, thấy .
“Ai, Tiêu Cảnh Diệu bây giờ nhốt trong chấp niệm của chính , trừ khi tỉnh , nếu chúng cả đời đừng hòng ngoài!”
“Sớm lão t.ử nhảy xuống cùng, ở đó chờ Lãm Nguyệt cũng .”
“Tiểu t.ử Tiêu Cảnh Diệu chí tiến thủ như chứ, chấp niệm thì thôi , còn cứ mãi ảo tưởng Lãm Nguyệt bắt nạt thế?”
Giọng của Não Đại đứt quãng truyền đến, giọng điệu của nó, dường như Tiêu Cảnh Diệu hiện tại nguy hiểm đến tính mạng.
Lãm Nguyệt yên tâm một chút.
“Tiểu Ý, lúc thì Lãm Nguyệt coi là lô đỉnh, sống dở c.h.ế.t dở, lúc thì mặn nồng tình ý với Lãm Nguyệt, ba năm ôm hai đứa, rốt cuộc là ?”
Giọng nghi hoặc của Não Đại truyền tới.
“Chú Não Đại, cái chú hiểu ? Ta rõ nhất suy nghĩ của cha !”
“Hắn đối với nương dùng tình sâu đậm, cái gọi là cái cái mất của đàn ông!”
Tiểu Ý hài lòng với câu trả lời của .
“Cái cái mất?”
“Vậy cái cũng ác quá , tưởng tượng lô đỉnh? Khụ khụ, vẫn là Tiêu Cảnh Diệu chơi hơn…”
Lãm Nguyệt trọn vẹn những cuộc đối thoại , trong thời khắc căng thẳng như , vẫn hai tên dở cho mặt mày bất đắc dĩ.
Xem , Diệu Nhi quả nhiên vẫn giữ ký ức của kiếp …
Chấp niệm của , là mối thù lô đỉnh của kiếp đó ?
Trong đầu Lãm Nguyệt bất giác lướt qua những cảnh tượng mà nàng tự trải qua khi dung hợp thần hồn.
Ngay lúc , giọng của Tiêu Cảnh Diệu đột nhiên hề báo mà truyền đến.
“Sư tôn, nếu là , thì bao.”
“Nếu là , cam tâm tình nguyện…”
Lãm Nguyệt run lên dữ dội, thấy giọng quen thuộc , nỗi lo lắng và nhớ nhung đột nhiên bùng nổ.
“Diệu Nhi! Ngươi ở !”
Lãm Nguyệt đang bối rối quanh bốn phía, bỗng một đôi tay từ lưng vòng tới, ôm c.h.ặ.t nàng lòng.
Nhiệt độ và sức lực quen thuộc khiến Lãm Nguyệt khẽ run rẩy, cần đầu , nàng cũng , là Tiêu Cảnh Diệu đến …
Hắn ôm c.h.ặ.t eo nàng, cằm tựa lên vai nàng, nhẹ nhàng cọ tóc mai của nàng.
“Sư tôn, nếu thể xuất hiện trong cuộc đời , sớm hơn một chút, thì bao…”
Giọng của Tiêu Cảnh Diệu mang theo sự tiếc nuối vô tận.
Hắn quá nhiều quá nhiều chấp niệm, nhưng cuối cùng gộp một chỗ, đều biến thành hai chữ —— Lãm Nguyệt.
Không Lãm Nguyệt coi là lô đỉnh, mà là sư tôn , là Nguyệt Nhi của , là Tiểu Nguyệt Nha của …
Đôi khi, nhịn mà nghĩ, nếu Nguyệt Nhi đến sớm hơn một chút, thì .
Chuyện lô đỉnh xảy , vẫn là thiếu niên lang quang phong tễ nguyệt , thể dâng trái tim trong sạch tinh khôi đến mặt nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-673-chap-niem-cua-tieu-canh-dieu.html.]
Thế nhưng, mỗi mơ về, kết cục của câu chuyện đều là lô đỉnh, đều là lưỡng bại câu thương.
Sau nghĩ, nếu coi là lô đỉnh là sư tôn , là Nguyệt Nhi, thì .
Có thể giúp Nguyệt Nhi nâng cao tu vi, một nghìn một vạn đều cam tâm tình nguyện.
… .
Chuyện lô đỉnh, bao giờ thẳng thắn với sư tôn.
Nếu nàng , liệu ghét bỏ , cho dù đây biến thành một đoạn quá khứ mấy trong ký ức.
“Sư tôn…”
Tiêu Cảnh Diệu mấp máy môi, điều gì đó, nhưng vì sợ mất , từ từ nuốt trở .
Lãm Nguyệt cảm nhận sự hoang mang bất an của Tiêu Cảnh Diệu, nhẹ nhàng đặt tay lên tay .
“Diệu Nhi, bây giờ ngươi vẫn đang vượt qua sự phản phệ của quy tắc chi lực, trong lòng ngươi chấp niệm.”
Tiêu Cảnh Diệu khẽ run lên, thể tin nổi mà buông tay, đến mặt Lãm Nguyệt.
là dung mạo mà ngày đêm mong nhớ, nhưng… mắt là ảo giác của ?
Lãm Nguyệt sự nghi ngờ của Tiêu Cảnh Diệu, nàng chủ động nắm lấy tay , :
“Diệu Nhi, là , từ đỉnh vách đá của Thần Khí Tông nhảy xuống.”
“Tổ sư , chỉ cần giúp ngươi thoát khỏi chấp niệm, ngươi liền thể dùng Hỗn Độn chi lực để tránh sự phản phệ.”
Lời của Lãm Nguyệt, cuối cùng cũng kéo Tiêu Cảnh Diệu đang chìm sâu trong ảo cảnh trở về thực tại.
“Sư tôn, đừng tức giận, đồ nhi cố ý che giấu chuyện phản phệ.”
Tiêu Cảnh Diệu phản ứng , việc đầu tiên là sợ Lãm Nguyệt giận .
Lãm Nguyệt lắc đầu, những chuyện còn quan trọng nữa.
Đối với nàng mà , quan trọng nhất là giúp Tiêu Cảnh Diệu bình an vượt qua sự phản phệ!
“Diệu Nhi, chấp niệm của ngươi, là chuyện lô đỉnh …”
Lãm Nguyệt lời , sắc mặt Tiêu Cảnh Diệu lập tức đại biến!
Hắn đột ngột lùi một bước, ánh mắt gắt gao khuôn mặt Lãm Nguyệt.
Trong lòng thấp thỏm yên, thậm chí còn nảy sinh một tia sợ hãi.
Bởi vì sợ, sợ thấy sự khinh bỉ và ghét bỏ khuôn mặt Lãm Nguyệt.
“Sư tôn, … ?”
Lãm Nguyệt Tiêu Cảnh Diệu đang kinh hãi thất sắc, ít khi để lộ cảm xúc d.a.o động lớn như , thể thấy chuyện lô đỉnh gây tổn thương sâu sắc đến mức nào cho .
Giây phút , Lãm Nguyệt kịp mở miệng, thấy lòng dâng lên nỗi sợ hãi.
Nếu Diệu Nhi , sư tôn độc ác coi là lô đỉnh, trăm kiểu tổn thương, vạn kiểu sỉ nhục chính là nàng, hận nàng …
Nàng thật sự thể chịu đựng , trong ánh mắt Tiêu Cảnh Diệu nàng, là sự căm hận và chán ghét.
Thế là, hai vốn luôn thẳng thắn với , vì sợ mất đối phương, bất giác cùng rơi im lặng.
Trên khuôn mặt Tiêu Cảnh Diệu dần dần lộ một tia tuyệt vọng…
Sự im lặng của Lãm Nguyệt khiến cảm xúc tự chán ghét bản của bùng nổ.
Sư tôn ghét bỏ là , một kẻ ti tiện dơ bẩn như , vốn xứng với vầng minh nguyệt như sư tôn…
Sắc mặt Tiêu Cảnh Diệu trắng bệch, cảm giác tim như d.a.o cắt sâu sắc đến mức gần như bóp nghẹt cổ họng .
“Sư tôn, …”
Hắn gần như quỳ xuống, cầu xin Lãm Nguyệt đừng ghét bỏ , đừng rời xa …
Lãm Nguyệt c.ắ.n c.h.ặ.t môi , nghĩ đến vẻ mặt tuyệt vọng tan nát của Tiêu Cảnh Diệu lúc đó, nỗi oán hận khắc sâu xương tủy , thấy tim đập loạn nhịp.
Nếu nàng sự thật, thật sợ Tiêu Cảnh Diệu sẽ phất tay áo bỏ ngay tại chỗ, cùng nàng ân đoạn nghĩa tuyệt.
Mối thù lô đỉnh , rốt cuộc hóa giải thế nào đây…
Lãm Nguyệt lòng rối như tơ, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc Tiêu Cảnh Diệu hiện vẫn đang sự phản phệ của quy tắc chi lực uy h.i.ế.p, nàng siết c.h.ặ.t t.a.y, vẫn quyết định sự thật.
Dù , bất cứ chuyện gì, quan trọng hơn tính mạng của Tiêu Cảnh Diệu!
Lúc , Tiêu Cảnh Diệu rơi vực sâu của chấp niệm.
Hắn từ từ cụp mắt, huyết quang lưu chuyển nơi đáy mắt, nảy sinh ý nghĩ tự hủy diệt đáng sợ.
“Sư tôn… Sư tôn nếu chuyện , thì bao…”
Tiêu Cảnh Diệu lẩm bẩm một .
Lúc , Lãm Nguyệt như thể liều , đột nhiên tiến lên, một tay nắm c.h.ặ.t lấy tay Tiêu Cảnh Diệu.
“Diệu Nhi, g.i.ế.c xẻ thịt tùy ngươi xử!”
“Ta chính là phụ nữ độc ác coi ngươi là lô đỉnh!”