Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 682: Thăm Dò Lôi Đình Tàng
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:17:40
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Hành Chỉ hiển nhiên uy nghi của Thiếu chủ Bạch gia .
Sau khi lão giả lên tiếng nhắc nhở, Bạch Hành Chỉ đáp , vẫn bên trong.
Lão giả thấy thế cũng chỉ thể cung kính thi lễ, lên tiếng nữa.
Đợi đến khi bóng dáng Bạch Hành Chỉ xa, lão giả đầu đối mặt với Lãm Nguyệt bọn họ, là một khuôn mặt lạnh lùng.
"Hai vị đường xa mà đến, hôm nay liền đưa các ngươi nghỉ ngơi , ngày mai bắt đầu."
Nói xong, lão giả đầu trong.
Bạch gia gia đại nghiệp đại, tự nhiên sẽ bạc đãi tu sĩ tới đào mỏ.
Bọn họ dùng kết giới chuyên môn mở một nơi nghỉ ngơi mỏ, ngăn cách lôi tức.
Lão giả đang định sắp xếp chỗ ở cho Lãm Nguyệt bọn họ, Tiêu Cảnh Diệu chủ động mở miệng :
"Chúng cần một gian là ."
Lão giả sắc mặt khẽ động, ánh mắt từ mặt hai bọn họ lướt nhanh qua.
Lôi tu sinh đến xác thực tú khí chút, quan sát thần thái hai , luôn một tia mật như như , chẳng lẽ bọn họ...
Nghĩ tới đây, mặt lão giả hiện lên một tia ghét bỏ, tiện tay chỉ cho bọn họ một gian, liền vẻ mặt xui xẻo mất.
Lãm Nguyệt thấy bốn bề vắng lặng, khỏi âm thầm trừng Tiêu Cảnh Diệu một cái.
Bọn họ hiện giờ đều là bộ dáng nam t.ử, cần gì lời khiến hiểu lầm như ?
Tiêu Cảnh Diệu vẻ mặt vô tội chớp chớp mắt.
Chỉ cần thể thời khắc ở bên cạnh Sư tôn, một chút cũng để ý, nghi ngờ sở thích Long Dương!
Hai sóng vai phòng, Lãm Nguyệt liền bắt đầu lẩm bẩm một , "Không ngờ sẽ gặp Bạch Hành Chỉ ở đây."
Nàng đối với Bạch gia cảm quan đều cực , lúc Tượng Thần Đại Bỉ, vốn dĩ còn đáp ứng luyện chế cho Bạch Hành Chỉ một cây thước.
Chỉ tiếc đó cục diện bắt buộc, nàng xa Tiên Vân Hải, chuyện liền gác .
Hiện giờ Thần Binh giáng lâm Bạch gia, Bạch Hành Chỉ Thiếu chủ Bạch gia, theo lý nên thuận theo thiên mệnh.
Tuy Bạch Hành Chỉ hiện giờ thái độ thế nào, nhưng giữa các nàng định lập trường trái ngược, là cách nào như lúc , bằng hữu chí thú tương hợp nữa ...
Nghĩ tới đây, mặt Lãm Nguyệt khỏi toát một tia buồn bã.
"Sư tôn nhân lúc thăm dò hư thực của Lôi Đình Tàng ?"
Tiêu Cảnh Diệu sự buồn bã mất mát của Lãm Nguyệt, đoán liền Lãm Nguyệt đang suy nghĩ gì, dứt khoát chuyển chủ đề.
Lãm Nguyệt quả nhiên kéo sự chú ý.
Lôi Đình Tàng bất phàm như thế, Lôi Đình Ngọc sản xuất càng là trân quý vô cùng, nàng cũng tò mò, mỏ rốt cuộc chỗ nào huyền diệu!
"Diệu nhi, hộ pháp cho ."
Tiêu Cảnh Diệu gật đầu, liền thấy Lãm Nguyệt quỳ một gối xuống đất, tay đặt mặt đất.
Sau một khắc, mi tâm Lãm Nguyệt, lôi ngân màu t.ử kim bỗng nhiên hiển hiện.
Tiếp theo, một vòng sáng t.ử kim mờ ảo lấy Lãm Nguyệt trung tâm nhanh ch.óng chìm xuống, đó khuếch tán bốn phương tám hướng!
Lãm Nguyệt nhắm mắt ngưng thần, thần thức theo, nhanh liền thấy một thế giới lòng đất kỳ lạ!
Chỉ thấy Lôi Đình Tàng, vô lưới sấm sét đan xen quấn quýt, mức độ nồng đậm của lôi linh khí, thể là Lãm Nguyệt bình sinh ít thấy!
Trong lưới sấm sét nhiều điểm sáng, chúng tản ánh sáng màu tím đặc biệt sáng ngời!
Lãm Nguyệt ngưng thần kỹ, những điểm sáng thế mà chính là Lôi Đình Ngọc Bạch gia khai thác!
Mà phạm vi bao phủ của lưới sấm sét lòng đất, cũng vượt xa tưởng tượng của Lãm Nguyệt!
Nàng thầm kinh hãi, trong vòng mười dặm đều dò xét một , trong lòng rốt cuộc xác định, lưới sấm sét k.h.ủ.n.g b.ố chính là do lôi tức Lôi Đình Ngọc quanh năm suốt tháng tản tích tụ mà thành!
Xem như , Lôi Đình Tàng t.h.a.i nghén Lôi Đình Ngọc, mà là Lôi Đình Ngọc tạo nên Lôi Đình Tàng!
Nghĩ đến chỗ , Lãm Nguyệt khỏi càng thêm nghi hoặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-682-tham-do-loi-dinh-tang.html.]
Có bản lĩnh như thế, còn hào hoành như thế, đem lượng Lôi Đình Ngọc khổng lồ bực thu thập , còn đặt ở nơi , sẽ là phương nào đây?
Lãm Nguyệt tiếp tục dò xét, nhưng trong phạm vi thần thức thể chạm tới còn phát hiện nào nữa.
Lãm Nguyệt đang định thu hồi thần thức, bỗng nhiên trong đầu linh quang lóe lên, về phía lưới sấm sét.
Dưới lưới sấm sét , sẽ là thứ gì đây?
Lãm Nguyệt là phái hành động, lập tức đem thần thức dò xuống .
Mới đầu còn thuận lợi, nhưng từ từ, Lãm Nguyệt cảm giác thần thức xuống càng ngày càng khó khăn, một cỗ lực đẩy khổng lồ đang ngăn cản nàng thâm nhập!
Lãm Nguyệt lông mày nhướng lên, lưới sấm sét quả nhiên mờ ám!
"Sư tôn, ?"
Tiêu Cảnh Diệu sự vất vả của Lãm Nguyệt.
Lãm Nguyệt mở miệng : "Dưới Lôi Đình Tàng một mảnh lưới sấm sét khổng lồ, lưới sấm sét dường như còn bí mật!"
"Có thể tra xét ?"
Lãm Nguyệt do dự một chút, vẻ mặt chắc chắn : "Ta chỉ thể thử xem ."
Nàng xưa nay đối với sấm sét việc đều thuận lợi, thậm chí đến mức thể đồng hóa thiên lôi để sai khiến.
lưới sấm sét nơi thực sự quá mức quỷ dị, chỉ thờ ơ với sự triệu hoán của nàng, càng là kín kẽ kẽ hở, thể xuyên thấu!
"Diệu nhi, thể dùng một liều t.h.u.ố.c mạnh ."
Lãm Nguyệt nhíu mày, trầm giọng .
Tiêu Cảnh Diệu chút do dự gật đầu, "Sư tôn cứ ."
Được Tiêu Cảnh Diệu ủng hộ, Lãm Nguyệt do dự nữa, quanh sáng lên t.ử quang doanh doanh.
Sau một khắc, lôi linh khí màu t.ử kim của nàng liền xuyên qua mặt đất, dũng mãnh lao lòng đất!
Khoảnh khắc màu t.ử kim xuất hiện, mục tiêu rõ ràng, giống như một lưỡi d.a.o sắc bén, lao thẳng xuống lưới sấm sét!
Lãm Nguyệt hô hấp dồn dập, nàng thấy lôi linh khí của một đầu đ.â.m tầng lưới sấm sét cùng nhất!
Sắp thành công !
Không ngờ đúng lúc , lưới sấm sét bốn phía giống như kích thích, nhao nhao sáng lên ánh sáng ch.ói mắt!
Sau một khắc, cả Lôi Đình Tàng đều run rẩy lên, Lãm Nguyệt thấy lôi linh khí của lưới sấm sét bạo động chậm rãi c.ắ.n nuốt!
Không , động tĩnh lớn !
Lãm Nguyệt sắc mặt biến đổi, vội vàng thu hồi thần thức, kết quả cái liếc mắt cuối cùng bỗng nhiên phát hiện, hóa lưới sấm sét ch.ói mắt cũng rải rác vô quy tắc.
Chúng sắp xếp trật tự, tạo thành một đồ án cực kỳ phức tạp quỷ dị, qua giống như là... trận pháp!
Lãm Nguyệt vẻ mặt ngẩn ngơ thu tay về, lúc , Tiêu Cảnh Diệu bỗng nhiên hề báo từ phía một phen bế bổng Lãm Nguyệt lên, một cái xoay đè nàng lên giường!
Lãm Nguyệt lông mày nhíu, Diệu nhi ... đói khát như ?
Theo lý mà , xưa nay chuyện hợp thời nghi như thế.
Ngay lúc , tiếng rên rỉ ám từ trong cổ họng Tiêu Cảnh Diệu tràn , từ từ lan tỏa trong phòng, khiến xong miên man bất định.
Lãm Nguyệt bám lấy vai Tiêu Cảnh Diệu, đang định mở miệng hỏi thăm, thần thức liền phát hiện bên ngoài phòng tới.
Khí tức , là lão giả Bạch gia !
Ông ở cửa dừng vài thở, bỗng nhiên phất tay áo bỏ , tiếng bước chân, còn vài phần ý vị hoảng hốt luống cuống.
Qua vài thở, Tiêu Cảnh Diệu lông mày mắt cong, lúc mới ghé sát Lãm Nguyệt, giọng khàn :
"Sư tôn, đồ nhi diễn... ?"
Lãm Nguyệt từ lúc thấy lão giả xuất hiện, liền đoán dụng ý của Tiêu Cảnh Diệu, khỏi vẻ mặt chân thành gật đầu.
"Chiêu của , cao!"