Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 710: Trọng Tố Nhục Thân
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:19:08
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cổ họng Cái Đầu thắt , ngay đó mắt sáng lên, dồn hết sức lực bay về phía phát âm thanh!
"Cháu ngoan êi cháu ngoan, chú nhớ cháu c.h.ế.t mất!"
Cái Đầu một phen nước mũi một phen nước mắt, cuối cùng cũng gạt sương mù dày đặc, thấy một bóng dáng nhỏ bé mập mạp!
"Tiểu Ý êi, tâm can của chú!"
Cái Đầu lao tới, nắm lấy cánh tay đầy thịt của Tiểu Ý gào t.h.ả.m thiết!
Tiểu Ý ngây , chú Đầu ngoại trừ đối với nương, đối với khác từng buồn nôn như !
"Chú, chú Đầu, chú ?"
Cái Đầu lóc sụt sùi, "Còn nữa, lão t.ử sắp các hù c.h.ế.t ! Cái tên cha khốn kiếp của cháu !"
Cái Đầu quanh bốn phía, lập tức trở nên hùng hổ dọa .
Hại nó lo lắng lâu như , Tiêu Cảnh Diệu tiểu t.ử nếu tỉnh , nhất định bắt quỳ xuống gọi hai tiếng "Đầu đại gia"!
Tiểu Ý dùng ngón tay mập mạp chỉ về phía xa, vẻ mặt tự hào : "Chú, cha con đang ở bên trọng tố nhục đấy!"
Trọng tố nhục ?
Cái Đầu đầu tiên là sửng sốt, ngay đó là vẻ mặt cuồng hỉ!
Nó cũng thiếu nhục , lúc nên cọ một chút ?
"Lão t.ử xem một chút!"
Cái Đầu "vèo" một cái, bay còn nhanh hơn cả lúc chạy trốn!
Tiểu Ý học bộ dạng của lớn lắc đầu, tâm tư của chú Đầu, qua đường đều nha ~~
"Mẹ kiếp!"
Không bao lâu , tiếng kinh hô khoa trương của Cái Đầu từ trong sương mù xa xa truyền đến.
Tiểu Ý , lập tức vẻ mặt tò mò chạy tới.
"Chú Đầu, thế?"
Đến gần, Tiểu Ý thấy một bóng giữa màn sương xám cuồn cuộn.
Là cha!
Tiểu Ý vui vui vẻ vẻ bay tới, đó phát hiện vị trí lơ lửng của Cái Đầu, ừm... thì vô cùng vi diệu.
"Chú Đầu, chú gì thế?"
Tiểu Ý vẻ mặt thuần khiết hỏi.
Cái Đầu tiếng đầu , biểu cảm mặt khiếp sợ hỗn loạn, gọi tắt là: đổi !
Bàn tay nhỏ bé bên thái dương của nó vươn , chỉ một chỗ thể miêu tả nào đó, khoa trương kêu lên:
"Tiểu Ý, vốn liếng của cha cháu, cũng quá dọa !"
"Cháu xem, cố ý ! Cố ý lúc trọng tố nhục thế thế nọ một chút!"
Tiểu Ý nghi hoặc gãi đầu, "Thế nào thế nào? Cha cháu vẫn luôn như mà ——"
Cái Đầu:
Hề chúa là chính ?
Cú , thật là nên cảm thấy vui mừng cho Lãm Nguyệt, là cảm thấy đau lòng nữa...
"Chú Đầu, chú cứ kỳ kỳ quái quái thế?"
Tiểu Ý đột nhiên ghé sát , vẻ mặt ám chỉ đầy ẩn ý.
()
Cái Đầu: "..."
"Đi ! Trẻ con ranh ma!"
Vừa ghét bỏ Tiểu Ý xong, Cái Đầu nhịn vây quanh Tiêu Cảnh Diệu đang ngủ say lượn một vòng một vòng.
Phải là, cơ thể của tiểu t.ử , chậc chậc...
Mê !
Ngay lúc Cái Đầu hâm mộ ghen tị, hận thể gắn cái thể cái đầu của , một bóng già nua hề báo xuất hiện bên cạnh Tiêu Cảnh Diệu.
"Ta ! Lão... Tổ sư đại gia! Hù c.h.ế.t cái đầu ! Ngài xuất hiện tiên cũng lên tiếng chứ!"
Cái Đầu đang đắm chìm trong ảo tưởng của , đột nhiên xuất hiện Vương Thần Khí suýt chút nữa dọa bay nửa cái mạng của nó!
Vương Thần Khí nghiêng đầu, hướng về phía Cái Đầu: "Chít?"
Cái Đầu: "..."
Cứu mạng! Thật quỷ dị! Nó nên lắm mồm!
"Gia, ngài cứ tự nhiên!"
Mà Tiểu Ý thấy ông lão kỳ quái , nhớ tới đó ông lật tung lên, lập tức tự giác lui tránh ba thước, một đầu vùi trong sương mù xám!
Lúc , Vương Thần Khí cúi đầu, nghiêm túc quan sát Tiêu Cảnh Diệu hiện nay, xem chậc chậc tiếng, vẻ mặt kinh thán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-710-trong-to-nhuc-than.html.]
Cái Đầu thấy thế, tưởng rằng gặp tri âm, lập tức ném sự kính sợ lên chín tầng mây.
"Tổ sư đại gia, thể cường tráng ? Rất mê ? Rất chiếm của riêng ?"
Vương Thần Khí vẻ nghiêm túc gật đầu, "Ừm, là tồi, chỉ điều so với lão phu thời còn trẻ, vẫn là kém một chút xíu."
Cái Đầu đ.á.n.h giá Vương Thần Khí một chút, vì giữ mạng, cũng ý định vạch trần.
" đúng đúng, Tổ sư đại gia ngài uy vũ, ngài hùng tráng, ngài hùng phong giảm năm xưa!"
())
Vương Thần Khí câu nịnh nọt , cái eo già khỏi ưỡn lên.
"Cũng , cũng , Tiêu tướng quân dù cũng là nhân trung long phượng, nếu năm đó cũng sẽ khiến hơn một nửa thần nữ Thần Giới đổ gục vì ."
"Ngươi cái hình xem, hồn nhiên thiên thành, thuần dương chi khu, chậc chậc, hỏa khí cũng vượng lắm nha ~"
"Đến đây, để lão phu kỹ xem nào."
Vương Thần Khí xong, nắm lấy cổ tay Tiêu Cảnh Diệu.
Cái Đầu thấy thế giật nảy !
"Tổ sư đại gia, ngài sẽ táng tận lương tâm như chứ? Tiêu Cảnh Diệu hiện nay chính là vợ!"
Vương Thần Khí đang tỉ mỉ cảm nhận trạng thái của Tiêu Cảnh Diệu, câu của Cái Đầu, hàm dưỡng của lão Thần Quân suýt chút nữa vỡ nát tại chỗ!
Cái miệng tiện sống đến ngày hôm nay !
"Cấm ngôn!"
Cái Đầu há miệng, phát hiện phát âm thanh...
Vương Thần Khí hì hục thuận mấy , lúc mới trầm tâm thần xuống.
Thần lực du tẩu trong cơ thể Tiêu Cảnh Diệu, biểu cảm mặt Vương Thần Khí càng lúc càng khiếp sợ!
Lấy Thuần Dương cơ sở, Hỗn Độn thể, tuần qua , tự thành trật tự!
Tiêu Cảnh Diệu , thật sự là siêu thoát ngoài ngũ hành !
Cái gì gọi là trong họa phúc, đây chẳng là !
Nếu là huyết nhục chi khu , cho dù thuộc Hỗn Độn, cuối cùng khó thoát Ngũ Hành Thiên Đạo, hiện nay là triệt triệt để để rũ sạch sẽ!
Tốt! Tốt!
Cứ như , ngay cả Thiên Đạo cũng phát hiện sự tồn tại của Tiêu Cảnh Diệu!
Nụ mặt Vương Thần Khí ngừng mở rộng, năm đó Tiêu tướng quân tuy quý là Chiến Thần Thần Giới, ai bằng, luôn chịu sự kìm kẹp của Thiên Đạo, tự do.
Hiện nay hóa Hỗn Độn, gò bó trói buộc, chỉ sợ thành tựu còn vượt xa năm đó!
Với sự c.h.ế.t sống của đối với Nguyệt Nhi, kéo trận doanh thành vấn đề!
Cứ như , mưu đồ và nỗ lực bao nhiêu năm nay của Sơ Dương và , chẳng thể thêm trợ lực mạnh mẽ ?
Vương Thần Khí càng nghĩ càng vui vẻ, ý tràn khóe miệng!
Cái Đầu thấy Vương Thần Khí nắm tay Tiêu Cảnh Diệu bỉ ổi như , lập tức sinh lòng lo lắng.
Mắt thấy phát âm thanh, Cái Đầu quyết tâm, trực tiếp c.ắ.n mạnh một cái đùi Tiêu Cảnh Diệu, loại chảy m.á.u !
"Tiểu t.ử ngươi còn tỉnh, sự trong trắng sắp còn !"
"Mau mở mắt cho lão t.ử! Tiểu t.ử ngươi nhất định vì Lãm Nguyệt thủ như ngọc!"
Vương Thần Khí liếc thấy động tác của Cái Đầu, khỏi âm thầm lắc đầu.
Tiểu Thiên Đế thật là ma chướng , nhục thể của Tiêu tướng quân tuy rằng mê , nhưng cũng đến mức ngoạm miệng chứ!
Buồn nôn...
Cái Đầu mắt ngấn lệ nóng, nó bỏ quá nhiều!
Cái Đầu chép miệng một cái, bỗng nhiên vẻ mặt đờ đẫn.
Từ từ!
Máu của tiểu t.ử thơm thế?
Tại uống một ngụm m.á.u của Tiêu Cảnh Diệu, nó đột nhiên cảm thấy tai thính mắt tinh, tinh thần phấn chấn, hỏa khí đại vượng!
Mẹ kiếp!
Vậy mà chút ngon!
Hay là, uống thêm "tỷ" ngụm nữa?
Cái Đầu há miệng, run rẩy chuẩn c.ắ.n thêm một cái, đúng lúc , sương mù xám xung quanh bỗng nhiên cuộn trào kịch liệt!
Cái Đầu cảm giác da đầu thắt , khoảnh khắc tiếp theo, một bàn tay thon dài xách nó lên.
"Muốn c.h.ế.t ?"
Giọng trầm thấp mang theo sự ghét bỏ nồng đậm.
Cái Đầu bỗng nhiên mũi cay xè.
Nó phạm tiện! Nó mà chút nhớ nhung cái giọng !