Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 737: Hạ Thủ Giải Đáp

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:19:35
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lãm Nguyệt trơ mắt Bạch Trí Dật càng càng xa trong phong lôi, tuy từng giao lưu, nhưng dường như sự thấu hiểu mới đối với cha trầm mặc .

 

Nàng yên tại chỗ, kiêng kị ngẩng đầu trời, chung quy dám đuổi theo.

 

Lúc , nàng đột nhiên thấy một bóng già nua ngược chiều tới, lướt qua vai Bạch Trí Dật. Ông chống lên kết giới quanh , trong phong lôi tàn phá vẫn bất động như núi. Tóc bạc trắng như tơ, năm tháng tuy để dấu vết sâu đậm ông, ban cho ông sự hiền hòa và yên tĩnh.

 

“Tổ sư...”

 

Lãm Nguyệt khẽ mở đôi môi mỏng, lão nhân nuôi lớn đang đón gió sấm về phía nàng, dường như trong nháy mắt an ủi trái tim trăm cảm mối ngổn ngang của nàng.

 

Nghe thấy tiếng gọi của Lãm Nguyệt, lão giả chậm rãi ngẩng đầu, mi mắt ôn hòa tản , sự yêu thương và thương xót trong đó còn bất kỳ che giấu nào nữa.

 

Kết giới Bạch Trí Dật thiết lập đối với ông mà giống như gì, ông chút trở ngại xuyên qua kết giới tới cửa Tố Tĩnh Hiên. Mà ở phía xa, Bạch Trí Dật về phía bên một cái, giữa mi mắt trào dâng sự hâm mộ khó diễn tả bằng lời, kiên định xoay , biến mất mắt Lãm Nguyệt.

 

“Nguyệt Nhi...”

 

Vương Thần Khí khẽ gọi một câu, Lãm Nguyệt từ nhỏ đến lớn, ông đều gọi nàng như . Lãm Nguyệt khi dung hợp thần hồn, sớm tiếp nhận tình cảm và ký ức của nửa thần hồn , thần tình thương yêu của Vương Thần Khí, đối với nàng mà quen thuộc vô cùng.

 

“Sư tôn...”

 

Lãm Nguyệt nhịn mở miệng, gọi xưng hô từng.

 

Vương Thần Khí bỗng nhiên nhếch môi, râu vểnh lên, khôi phục dáng vẻ cà lơ phất phơ bình thường.

 

“Hài t.ử ngoan, trách sư tôn giấu con chứ?”

 

Lãm Nguyệt lắc đầu, nguyên do trong đó phức tạp như thế, nàng thể hiểu nỗi khổ tâm của Bạch Trí Dật và Vương Thần Khí. Chỉ là hiện giờ, còn nhiều nghi vấn Vương Thần Khí giúp giải đáp.

 

Nhìn thần sắc chút nôn nóng của Lãm Nguyệt, Vương Thần Khí bỗng nhiên , chủ động vấn đề Lãm Nguyệt quan tâm nhất.

 

“Nguyệt Nhi, Tiêu tướng quân còn sống.”

 

Lãm Nguyệt , run lên bần bật. Tuy rằng từ trong lời của Cô Tẩy bọn họ đoán sự thật , nhưng cho đến giờ phút Vương Thần Khí chính miệng xác nhận, trái tim Lãm Nguyệt mới bay bổng lên.

 

Hơi nóng mãnh liệt đỏ hốc mắt nàng, Lãm Nguyệt nhớ tới nỗi đau khổ và dày vò giấu kín đáy lòng suốt những ngày qua, suýt chút nữa nhịn rơi lệ mặt Vương Thần Khí và Bạch Hành Yến.

 

Đã lâu như , từ khi tỉnh Vạn Xuân Đồng Cảnh, nàng còn dám nhắm mắt nữa. Bởi vì chỉ cần nàng nhắm mắt, sẽ trở ngày Tiêu Cảnh Diệu tự bạo, lặp lặp trải qua nỗi tuyệt vọng đau thấu tim gan . Không gì g.i.ế.c hơn sự mất mát. Cho nên, nàng thể hiểu nỗi đau thương của Bạch Trí Dật, thậm chí cảm đồng thụ.

 

“Sống... còn sống là ...”

 

Trong miệng Lãm Nguyệt lẩm bẩm, nhưng ngay cả giọng cũng run rẩy, mà suýt chút nữa nên lời chỉnh.

 

Vương Thần Khí thu hết thần sắc của Lãm Nguyệt mắt, nỡ để nàng chịu thêm khổ nạn, nhanh:

 

“Lúc đầu ép Tiêu tướng quân tự bạo, là kế sách tạm thời của Sơ Dương, ngay tại chỗ bảo vệ thần hồn của Tiêu tướng quân, cũng để lão phu mang về Thần Khí Tông. Tiêu tướng quân cũng tranh khí, nhục thể của trọng tố thành công, chỉ là hiện giờ các con gặp mặt, chút khó khăn.”

 

Lãm Nguyệt hít sâu mấy , xua sự ẩm ướt nơi cổ họng, trầm giọng : “Là vì Cô Tẩy Thần Quân ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-737-ha-thu-giai-dap.html.]

 

Vương Thần Khí chuyện thủy kính từ chỗ Bạch Trí Dật, cho nên ông cũng ngạc nhiên khi Lãm Nguyệt chuyện.

 

, Cô Tẩy dây dưa với Tiêu tướng quân lợi hại, Tiêu tướng quân tuy là tự do, dám dẫn dụ Cô Tẩy đến mặt con. mà, Tổ sư trở về, sẽ nghĩ cách giữ chân Cô Tẩy, để các con mau ch.óng đoàn tụ.”

 

Vương Thần Khí từng câu từng chữ đều suy nghĩ cho Lãm Nguyệt, thể là cực kỳ quan tâm. Lãm Nguyệt trong lòng ấm áp, Cô Tẩy dễ đối phó, cảm kích gật đầu với Vương Thần Khí.

 

Lúc , Bạch Hành Yến tiến lên một bước, vái chào thật sâu với Vương Thần Khí, khách khí : “Thần Quân thể giải đáp nghi hoặc cho ?”

 

Vương Thần Khí chuyển ánh mắt sang Bạch Hành Yến, sự thương yêu trong mắt hề giảm bớt, :

 

“Yến Nhi, con đều gọi là Vương gia gia, gì cứ hỏi , cha con cho phép, cái gì thể , tuyệt đối giấu giếm.”

 

Bạch Hành Yến hít sâu một , đè nén tâm trạng đang dâng trào xuống.

 

“Vương gia gia, chuyện năm đó, là hiểu lầm ông ?”

 

Vương Thần Khí tự nhiên Bạch Hành Yến là chuyện gì, ông dùng ánh mắt thương hại Bạch Hành Yến một cái, chậm rãi gật đầu. Có đôi khi, đáng đồng cảm chỉ là oan uổng, che giấu trong bóng tối cũng chịu đựng sự dày vò kém.

 

Bạch Hành Yến thấy Vương Thần Khí gật đầu, trái tim đập mạnh một cái, đôi chân như đóng đinh tại chỗ, chỉ một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu.

 

Lãm Nguyệt thấy thần tình Bạch Hành Yến kích động khó kiềm chế, bèn tiếp lời : “Sư tôn, t.ử vẫn nên gọi là Tổ sư , nếu mặt chưởng môn bọn họ, vai vế sẽ loạn mất. Tổ sư, t.ử , lưới sấm sét , thật sự là Thời Gian Hề Kính ?”

 

Vương Thần Khí lúc rốt cuộc lộ một tia kinh ngạc: “Các con ngay cả Thời Gian Hề Kính cũng ?”

 

Lãm Nguyệt , liền Thần Diện đoán đúng . Điều lên rằng, Đại Tố cũng còn sống!

 

, quên mất Thần Diện còn ở bên cạnh con.”

 

Vương Thần Khí chú ý tới Thần Diện vẫn luôn cố gắng giảm bớt sự tồn tại bên hông Lãm Nguyệt, hiểu rõ gật đầu.

 

“Năm đó sinh mệnh của Đại Tố đến thời khắc cuối cùng, chúng đau lòng tột độ nhưng bó tay biện pháp. lúc , con phát một trận t.ử quang, đó là ánh sáng của thần thuật ‘Thời Gian Hề Kính’. Sơ Dương gợi ý, ngay tại chỗ liền thi triển Thời Gian Hề Kính, kéo Đại Tố trong đó, giữ cho nàng một thở cuối cùng.”

 

Lãm Nguyệt đến đây, khỏi cảm thấy an tâm một trận. Vẫn là câu : “Còn sống là ...”

 

Hôm nay, Lãm Nguyệt thật sự quá nhiều tin tức . Chỉ là, nàng còn nghi ngờ. Theo cách của Thần Diện, thi triển Thời Gian Hề Kính trả giá lớn, cái giá Bạch Trí Dật trả, là gì đây?

 

Nghe Lãm Nguyệt hỏi đến cái , ánh mắt Vương Thần Khí lóe lên, nhớ tới lời dặn dò của Bạch Trí Dật:

 

“Hạ Thủ, hai đứa nhỏ đều thông tuệ, đến lúc đó bọn chúng nhất định sẽ hỏi cái giá của Thời Gian Hề Kính, đừng cho bọn chúng , còn đến lúc.”

 

Vương Thần Khí nghĩ đến đây, trong lòng nghẹn , chỉ là ông dù cũng duy mệnh lệnh của Sơ Dương là theo, Sơ Dương đến lúc, thì thể dễ dàng tiết lộ.

 

Vì thế ông chỉ thể dối: “Cái đó... lúc trả cái giá nhỏ, nhưng hiện giờ mấy chục năm trôi qua, cái giá đó sớm đáng nhắc tới .”

 

Vương Thần Khí vô cùng thành khẩn, ông đều là lão nhân tinh , bất cứ ai cũng đừng hòng dễ dàng thấu lời dối của ông.

 

 

Loading...