Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 742: Chuyện Cũ Tử Nguyệt
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:19:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Vấn đề của Cô Tẩy tạm thời coi như giải quyết, điều Nguyệt nhi, chuyện vẫn thương lượng với cha con một chút."
Trong lòng Vương Thần Khí suy nghĩ ngổn ngang, bắt đầu suy tính xem nên mở lời với Sơ Dương như thế nào.
Lãm Nguyệt gật đầu, việc chuyện nhỏ, nàng tự nhiên sẽ lỗ mãng.
Lúc , Vương Thần Khí nhịn hỏi: "Nguyệt nhi, con nắm chắc ? Tổ sư đùa với con, chuyện , và Sơ Dương đều thể tay giúp con."
Lãm Nguyệt bình tĩnh đối diện với Vương Thần Khí, lập tức thành thật lắc đầu, "Tổ sư, con chỉ thể , cố gắng hết sức thử một ."
Vương Thần Khí hít sâu một , hồi lâu gì.
, chuyện thí thần , ngay cả ông và Sơ Dương cũng dám là vạn vô nhất thất.
Lãm Nguyệt một khi hạ quyết tâm, liền ném tất cả sợ hãi đầu.
"Tổ sư, Nguyệt nhi phiền cho con về con Vô Xạ, còn thực lực của ."
Vương Thần Khí quyết tâm của Lãm Nguyệt, ông khẽ thở dài một , tuy thương lượng với Sơ Dương, lúc dốc hết sức giải đáp cho Lãm Nguyệt.
Vương Thần Khí với vẻ mặt ngưng trọng, Lãm Nguyệt liên tục gật đầu, thỉnh thoảng dựa lời của Vương Thần Khí hỏi vài câu, nhanh hiểu khá chỉnh về con Vô Xạ.
Trong lòng nàng âm thầm tính toán, ngừng điều chỉnh kế hoạch thiết lập ban đầu.
Sau khi Vương Thần Khí xong, vẻ mặt nghiêm túc Lãm Nguyệt.
"Đều rõ chứ?"
Lãm Nguyệt gật đầu, "Gần như ạ."
"Không từ bỏ?"
Lãm Nguyệt lắc đầu.
Vương Thần Khí mặt vẻ ngoài ý , ông thở dài một , "Đã , để thương lượng với Sơ Dương một chút, Nguyệt nhi, con đợi ở đây."
Lãm Nguyệt vô cùng ngoan ngoãn gật đầu, Vương Thần Khí liền hóa thành một đạo kim quang biến mất tại chỗ.
Bạch Hành Yến cùng Lãm Nguyệt đợi ở cửa, hai ngạch cửa, chống cằm gì.
Qua hồi lâu, Bạch Hành Yến mới bỗng nhiên : "Nguyệt nhi, sẽ cố gắng kéo chân Cô Tẩy càng lâu càng ."
Lãm Nguyệt nghiêng đầu, đau lòng Bạch Hành Yến, "Ca, tính tình Cô Tẩy giống với tất cả nữ t.ử từng gặp, lo bà ..."
Bạch Hành Yến lắc đầu, "Nguyệt nhi, con cần lo lắng, ca tự cách. Con và Tiêu Cảnh Diệu cửu biệt trùng phùng, hy vọng thể tranh thủ thêm chút thời gian cho các con."
Lãm Nguyệt chợt ngước mắt, ngờ lúc Bạch Hành Yến còn suy nghĩ cho nàng như .
Bạch Hành Yến cong môi, thương yêu giơ tay xoa đầu Lãm Nguyệt.
"Sau khi chuyện kết thúc, ca chuyện đàng hoàng với Tiêu Cảnh Diệu, phu của , yêu cầu cao lắm đấy!"
Trong đầu Lãm Nguyệt khỏi hiện lên dáng vẻ Tiêu Cảnh Diệu thành thật mặt Bạch Hành Yến lắng dạy bảo, nhịn khẽ thành tiếng, tâm thần vốn đang căng thẳng cũng thả lỏng hơn một chút.
"Ca, cảm ơn , vì nhiều chuyện." Lãm Nguyệt chân thành .
Bạch Hành Yến lắc đầu, nhẹ nhàng xoa mái tóc cài trâm của Lãm Nguyệt.
"Nguyệt nhi, ca còn cho con nhiều hơn nữa."
Hai , đều ăn ý thêm gì nữa.
Sau khi màn đêm buông xuống, Vương Thần Khí mà Lãm Nguyệt mong mỏi cuối cùng cũng đến.
Lãm Nguyệt chợt dậy, đôi mắt ánh lôi quang sáng rực vô cùng.
Vương Thần Khí đối diện với ánh mắt của Lãm Nguyệt, vẻ mặt ngưng trọng gật đầu.
"Nguyệt nhi, cha con đồng ý ."
Khóe miệng Lãm Nguyệt nhịn nhếch lên, tuy trận chiến tiếp theo vô cùng gian nan, nhưng Bạch Trí Dật đồng ý, hiển nhiên ông cũng thấy một tia sinh cơ trong đó.
Việc do , Bạch Trí Dật chọn vô điều kiện tin tưởng nàng!
"Nguyệt nhi, khi nào?" Vương Thần Khí hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-742-chuyen-cu-tu-nguyet.html.]
Lãm Nguyệt chút do dự : "Ngay lúc !"
Vương Thần Khí hiển nhiên cũng hiểu Lãm Nguyệt, cũng bất ngờ.
"Như , lão phu đưa Yến nhi dụ Cô Tẩy , đón con."
Vô Xạ vì g.i.ế.c Lãm Nguyệt, thần thức thời khắc tra xét Tiên Linh Giới, một khi Lãm Nguyệt khỏi Lôi Đình Tàng , lập tức sẽ Vô Xạ phát hiện tung tích.
Cho nên Lãm Nguyệt nếu Thần Khí Tông, còn do Vương Thần Khí đích đưa , dọc đường dùng Thần lực che giấu khí tức của nàng.
Đến vách núi Thần Khí Tông, nơi đó bộ đều là Hỗn Độn, liền cần lo lắng sẽ Vô Xạ phát hiện nữa.
Lãm Nguyệt gật đầu, nhịn sang Bạch Hành Yến.
Bạch Hành Yến cho Lãm Nguyệt một ánh mắt an tâm, chút do dự theo Vương Thần Khí rời .
Lãm Nguyệt một cửa Tố Tĩnh Hiên, khi nơi chỉ còn một nàng, nàng mới để lộ chút cảm xúc.
Nàng dựa khung cửa, nghĩ đến việc sắp gặp , trái tim gần như kìm nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Nàng túm c.h.ặ.t y phục n.g.ự.c, đáy mắt lộ một luồng nước nóng hổi.
"Diệu nhi..."
Vương Thần Khí để Lãm Nguyệt đợi lâu, ông đạp phong lôi mà đến, mang theo một tin .
"Nguyệt nhi, Cô Tẩy , chúng về thôi."
Lãm Nguyệt đón lấy, nhịn hỏi: "Cô Tẩy cứ thế dễ dàng ?"
Vương Thần Khí nhớ cảnh tượng , khỏi cảm thấy buồn .
Ngươi Cô Tẩy thâm tình , bà dù cũng chung tình với Tiêu tướng quân vạn năm, thu giữ di vật của cực kỳ thỏa đáng.
Ngươi bà bạc tình , ông chẳng qua chỉ mở miệng nhắc tới Bạch Hành Yến một cái, đôi mắt của bà sáng lên, suýt chút nữa mù mắt ông!
Không cần ông thêm câu nào nữa, Cô Tẩy tót tìm Bạch Hành Yến .
Sự việc thuận lợi hơn tưởng tượng nhiều...
Lãm Nguyệt theo Vương Thần Khí rời khỏi Lôi Đình Tàng, đường, Vương Thần Khí bỗng nhiên :
"Nguyệt nhi, chuyện con và Vô Xạ chút chuyện cũ, cảm thấy vẫn nên cho con ."
Lãm Nguyệt nghi hoặc nghiêng đầu Vương Thần Khí, "Chuyện cũ?"
Vương Thần Khí gật đầu, thần sắc chút kỳ quái.
"Chuyện nhiều, cũng là một tình cờ lão Thần Quân lỡ miệng ."
"Thực năm đó, Vô Xạ từng ái mộ con, còn si mê, mấy cầu xin lão Thần Quân đến cửa cầu với con."
Lãm Nguyệt trừng lớn mắt, hiển nhiên ngờ còn một đoạn quá khứ như .
"Lão Thần Quân chỉ một đứa con trai , thương con sốt ruột, chịu nổi Vô Xạ cầu xin, còn thực sự đích đến cửa ."
"Khụ khụ, cũng khéo, ông còn kịp mở miệng, đụng Tiêu tướng quân từ trong nội trạch của con , ngay lập tức dập tắt cái ý nghĩ ."
Vương Thần Khí đến nay vẫn còn nhớ nguyên văn lời lão Thần Quân lúc đó, ông :
"Vị Tiêu tướng quân mặc thường phục, từ trong nội trạch của Thần nữ , đuôi mắt ửng đỏ, vẻ quyến rũ tan, hai , tình ý triền miên, bản quân mới , lúc đó là phá hỏng chuyện của hai bọn họ, cái ... ngươi chuyện thật là..."
Vương Thần Khí nhịn ho hai tiếng, "Lần đó khi trở về, Vô Xạ còn loạn mấy , về lão Thần Quân thế nào, tóm Vô Xạ liền nhắc chuyện nữa."
"Đây vốn cũng chuyện lớn gì, đều qua , chỉ là con giao phong chính diện với , chuyện tổ sư nghĩ nghĩ , vẫn là thể giấu con."
"Con đứa nhỏ là thông tuệ, quyết đoán, chuyện tiếp theo liền dựa chính con ."
Nói , Vương Thần Khí đưa Lãm Nguyệt đáp xuống đất.
Trong lúc Lãm Nguyệt còn đang ngẩn ngơ, Vương Thần Khí cong môi , mang theo chút trêu chọc :
"Nguyệt nhi, còn ngẩn đó gì, đến ."
"Mau gặp, nửa cái mạng của con ..."