Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 761: Kỳ Lân Lập Công
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:22:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quy Tắc chi lực rốt cuộc đến, Tiêu Cảnh Diệu dám lơ là, vẫn dùng tốc độ nhanh nhất bay về phía Lãm Nguyệt. Sau lưng , Hỗn Độn và quỷ khí quấn quýt lấy , kéo một cái bóng đen khổng lồ.
Lãm Nguyệt Quy Tắc chi lực gần trong gang tấc, khỏi khẩn trương siết c.h.ặ.t lòng bàn tay.
Nàng còn thể c.h.ế.t, nàng còn đưa Thần Đài cho nương.
“Kỳ Lân, ngươi ít nhất cũng chừa cho một tàn đấy nhé!” Lãm Nguyệt thầm cầu nguyện trong lòng.
lúc , một chuyện tưởng xảy .
Quy Tắc chi lực rõ ràng sắp sửa chui mi tâm của Lãm Nguyệt, ngay cả mặt Tiêu Cảnh Diệu cũng kìm mà lộ vẻ sợ hãi tột độ.
Thế nhưng, ngay tại thời khắc mấu chốt , Quy Tắc chi lực bỗng nhiên rẽ ngoặt một cái, vòng qua Lãm Nguyệt.
Lãm Nguyệt chỉ cảm thấy trán như một cơn gió thổi qua, lay động tóc mái của nàng, đó... liền biến mất vô hình.
Hơi thở dồn dập của nàng bỗng nhiên ngưng bặt, ngơ ngác đầu , liền thấy một cái hố đen sâu thấy đáy.
“Cái ...”
Một màn kịp trở tay khiến ngay cả kiến thức rộng rãi như Lãm Nguyệt cũng ngơ ngác.
Tiêu Cảnh Diệu ở xa, thấy rõ ràng mồn một, ngay khi Quy Tắc chi lực sắp đ.á.n.h trúng Lãm Nguyệt, cái hố đen lưng nàng bỗng nhiên phát một luồng t.ử quang mờ ảo.
Khoảnh khắc tiếp theo, Quy Tắc chi lực giống như nhận sự triệu hồi, chút do dự chui tọt trong hố đen!
Tiêu Cảnh Diệu chỉ thấy trong hố đen kim quang lóe lên biến mất, Quy Tắc chi lực liền còn tiếng động gì nữa.
Ai thể ngờ , đạo Thí Thần Chi Kiếp thứ hai cứ thế mà qua ...
Tiêu Cảnh Diệu rốt cuộc cũng đến bên cạnh Lãm Nguyệt, tiên Lãm Nguyệt từ xuống một lượt thật kỹ càng, thấy nàng bình an vô sự, rốt cuộc mới thở phào nhẹ nhõm.
Ngay đó, và Lãm Nguyệt cùng im lặng cái hố đen .
“Sư tôn, đây là cái gì?”
“Ách... Vi sư cũng ...”
“Chủ nhân, là !”
Một bóng dáng màu tím đột nhiên xuất hiện bên cạnh Lãm Nguyệt. Lãm Nguyệt tiên là sửng sốt, nhưng đợi khi rõ, khỏi giật kinh hãi.
“Kỳ Lân, bộ giáp tím của ngươi từ mà ?”
Chủ yếu là, chất liệu vô cùng quen thuộc, nhưng Lãm Nguyệt nhất thời nhớ nổi.
Thanh Phượng và Huyền Vũ ngay đó cũng hiện , nhưng chúng nó hề giáp tím.
Kỳ Lân thấy quả nhiên cứu chủ nhân Thí Thần Chi Kiếp, dù đoan trang trầm như nó, lúc cũng khỏi vui mừng mặt.
“Chủ nhân, đây là bộ hộ giáp đồng hóa từ T.ử Ngọc Cự Môn trong mấy vạn năm Kỳ Lân hóa đá!”
Lãm Nguyệt là kinh ngạc: “T.ử Ngọc Cự Môn còn thể đồng hóa?”
Thanh Phượng và Huyền Vũ đến đây, khỏi hổ cúi đầu, bởi vì... ngay cả chúng nó cũng !
Kỳ Lân hưng phấn gật đầu: “ ! Ta khi tìm tòi vạn năm cuối cùng cũng phát hiện, T.ử Ngọc Cự Môn thực chính là do vạn thú chúng dùng thể và linh khí đúc thành, chúng thành tựu nó, nó tự nhiên cũng thể để cho chúng sử dụng!”
“Vừa , triệu hồi t.ử giáp từ cửa, cửa liền để một cái lỗ, chủ nhân, thế giới cánh cửa bao la vạn tượng, ngay cả Quy Tắc chi lực cũng thể hấp thu đấy!”
Kỳ Lân càng vui vẻ, đầu của Thanh Phượng và Huyền Vũ càng cúi thấp hơn.
Lãm Nguyệt nhất thời nên bày tỏ lòng ơn đối với Kỳ Lân như thế nào, nếu quả thực như , thì đạo Thí Thần Chi Kiếp thứ ba cũng thành uy h.i.ế.p nữa !
“Kỳ Lân, cảm ơn ngươi!”
Kỳ Lân Lãm Nguyệt cảm ơn với nó, lập tức hoảng sợ lùi hai bước: “Chủ nhân cao quý vô song, thể cảm ơn với Kỳ Lân!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-761-ky-lan-lap-cong.html.]
Lãm Nguyệt Kỳ Lân cũng là kẻ khẩu xà tâm phật (ngoài miệng chê nhưng thể thành thật), lập tức nhiều nữa, chỉ bước lên xoa xoa đầu nó.
Kỳ Lân nheo hai mắt , quả nhiên lập tức lộ biểu cảm vô cùng hưởng thụ vinh hạnh.
Thanh Phượng và Huyền Vũ thấy cảnh , hâm mộ hối hận đến mức c.ắ.n góc chăn!
Sau Thí Thần Chi Kiếp , chúng nó nhất định học tập Kỳ Lân mà “cuốn” lên, đồng hóa cái T.ử Ngọc Cự Môn thành cái sàng luôn!
Đạo Thí Thần Chi Kiếp thứ ba sẵng sàng, theo cách của Vương Thần Khí, đạo kiếp thứ ba là trí mạng nhất, bởi vì uy lực của nó còn nhiều hơn tổng hòa của hai đạo !
Dù tránh đạo , coi như là thoát khỏi sự giảo sát của Quy Tắc.
Vì , cho dù hố đen T.ử Ngọc Cự Môn, Lãm Nguyệt cũng dám chút lơ là nào.
Rất nhanh, tiếng nổ vang truyền đến, , ngay cả Hỗn Độn tiếng cũng khỏi lui , thật sự là so với Thiên Đạo và Quy Tắc to lớn cường thịnh, Hỗn Độn ở nơi quá ít ỏi.
Lần , Tiêu Cảnh Diệu lựa chọn bên cạnh Lãm Nguyệt, bởi vì chịu đựng sự kinh hãi như thêm một nào nữa.
Ầm ——
Bên ngoài Thần Khí Tông, bộ Vĩnh Tiên Đạo đều chìm bóng tối cực độ, của Tiên Linh Giới từ xa, cứ như thể Vĩnh Tiên Đạo lúc là một thế giới khác.
Bọn họ rõ cảnh tượng bên trong, chỉ thấy tiếng sấm sét chồng chất , cũng sợ mất mật.
Đạo Thí Thần Chi Kiếp thứ ba, đến !
Hỗn Độn và quỷ khí trong cơ thể Tiêu Cảnh Diệu đều thôi động đến cực hạn, hắc khí đáy vực cuộn trào.
Kỳ Lân thủ hộ ở một bên khác của Lãm Nguyệt, nó tập trung tinh thần, thời khắc chú ý đến sức chịu đựng của hố đen!
Quy Tắc chi lực gào thét lao tới, điều khiến khiếp sợ là, hai đạo Thí Thần Chi Kiếp đều thanh thế to lớn, tới, chỉ là một mũi tên vàng bắt mắt!
Thế nhưng, khoảnh khắc mũi tên vàng xuất hiện, bất kể là Lãm Nguyệt Tiêu Cảnh Diệu, sắc mặt bọn họ đều ngưng trọng từng !
Nhỏ mà tinh, đạo Thí Thần Chi Kiếp thứ ba kinh khủng nhất cô đọng thành một mũi tên nhỏ xíu như , uy lực của nó thể tưởng tượng !
“Sư tôn, thể mạo hiểm, mũi tên vàng tuyệt đối thể để cận !”
Tiêu Cảnh Diệu mặt mày ngưng trọng xong, nữa chắn Lãm Nguyệt.
Mũi tên vàng dường như phá dây cung mà đến, mang theo tiếng rít ch.ói tai, nơi nó qua, Hỗn Độn trực tiếp tiêu tan!
Tiêu Cảnh Diệu thấy thế, lập tức dốc hết lực, đem quỷ khí dồn hết .
Quỷ khí khổng lồ cuộn trào, sự thôi hóa của nó, thứ gì đó từ nơi sâu nhất đáy vực thu hút, đang cực tốc áp sát về phía bên !
Mũi tên vàng sắc bén vô cùng, Lãm Nguyệt cảm giác sự đau đớn như da thịt xé rách, thể tưởng tượng , Tiêu Cảnh Diệu đang chắn nàng chịu đựng áp lực như thế nào.
Vút ——
Tiếng tên rít ch.ói tai mang theo kim quang gì địch nổi, trong lòng Lãm Nguyệt sợ hãi tột độ, sợ Quy Tắc chi lực cũng sẽ tổn thương Tiêu Cảnh Diệu.
“Diệu nhi, con lui lưng !”
Lãm Nguyệt hô to, chuẩn trực tiếp dùng hố đen đỡ lấy mũi tên vàng .
Thế nhưng lúc , Tiêu Cảnh Diệu như thể thấy tiếng của Lãm Nguyệt, chỉ tập trung tinh thần chằm chằm một chỗ nào đó.
Trong lòng Lãm Nguyệt cấp bách, đang định bước lên phía , nhưng khoảnh khắc tiếp theo, ngay cả nàng cũng ngẩn .
Nàng tự chủ về phía ánh mắt Tiêu Cảnh Diệu đang hướng tới, trong lòng trào dâng sự rung động thể kìm nén.
Khí tức thật quen thuộc!
Đó... rõ ràng là khí tức của Diệu nhi!
Nếu Lãm Nguyệt lúc thể thấy biểu cảm của Tiêu Cảnh Diệu, nhất định thể phát hiện trong mắt ánh sáng lấp lánh, đang trào dâng vẻ vui mừng nồng đậm!