Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 766: Nương

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:22:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bạch Trí Dật dẫn thẳng trong, Lãm Nguyệt kinh ngạc phát hiện, tốc độ dòng thời gian trong Hề Kính dường như trở nên nhanh hơn.

 

Đợi khi Bạch Trí Dật đẩy cửa phòng , trong Hề Kính vặn lặp đến lúc Đệ Ngũ Đại Tố sinh sản xong.

 

Bà sắc mặt tái nhợt giường, một khuôn mặt nhu mỹ đang gầy với tốc độ mắt thường thể thấy .

 

Vương Thần Khí vẻ mặt lo lắng ghé sát Bạch Trí Dật, mở miệng hỏi: “Sơ Dương, Thời Gian Hề Kính giải thế nào a?”

 

Bạch Trí Dật Đệ Ngũ Đại Tố thật sâu một cái, đó xoay Lãm Nguyệt.

 

“Phương pháp phá giải Thời Gian Hề Kính, thế gian chỉ một .”

 

Lãm Nguyệt cảm giác ánh mắt Bạch Trí Dật rơi , khỏi giật kinh hãi.

 

“Con?”

 

khoảnh khắc tiếp theo, Lãm Nguyệt liền nhịn nảy sinh hoảng sợ: “ mà, con cái gì cũng nhớ rõ.”

 

Bạch Trí Dật sự lo lắng của Lãm Nguyệt, vội vàng lên tiếng giải thích: “Nguyệt nhi, con cần lo lắng, năm đó cha... cha sử dụng Thời Gian Hề Kính, cũng là vì theo gợi ý của con.”

 

“Gợi ý của con?”

 

Vẻ mờ mịt mặt Lãm Nguyệt càng sâu hơn, nếu Bạch Trí Dật chỉ nàng năm đó, lúc nàng rõ ràng mới sinh ...

 

Bạch Trí Dật gật đầu: “, lúc Tố Tố hấp hối, con còn đang trong tã lót bỗng nhiên phát một trận t.ử quang, ở trong t.ử quang thấy phương pháp thi triển Thời Gian Hề Kính, tình thế cấp bách lập tức theo.”

 

“Hiện giờ xem , lựa chọn lúc đó của là đúng.”

 

“Chỉ là thời gian khẩn cấp, cũng kịp xem xét phương pháp phá giải, Hề Kính, thể cái gì từ trong t.ử quang nữa.”

 

“Nguyệt nhi, hiện giờ, cũng chỉ con mới thể thử xem.”

 

Lãm Nguyệt đến đây, sắc mặt trở nên chút khó coi.

 

Cảnh tượng trong Thời Gian Hề Kính, nàng trải qua vài , t.ử quang mà Bạch Trí Dật , nàng cũng ấn tượng.

 

Thế nhưng, nàng căn bản từng thấy phương pháp phá giải gì trong t.ử quang...

 

Lãm Nguyệt thật sự lo lắng, lo lắng cuộc giải cứu sẽ chậm trễ ở chỗ nàng.

 

Tiêu Cảnh Diệu dường như nỗi sợ hãi của Lãm Nguyệt, đạo lý quan tâm sẽ loạn, hiểu rõ hơn bất cứ ai.

 

Vì thế nắm tay Lãm Nguyệt, vẻ mặt bình tĩnh : “Sư tôn, hai nhất định từng nghĩ tới việc cảm nhận kỹ luồng t.ử quang , đừng lo lắng, đó là pháp thuật của chính , ai hiểu rõ hơn .”

 

Lời của Tiêu Cảnh Diệu khiến Lãm Nguyệt an tâm hơn một chút, nàng gật đầu, sắc mặt ngưng trọng : “Vậy con thử xem.”

 

Bạch Trí Dật thấy Tiêu Cảnh Diệu thể khích lệ Lãm Nguyệt thời khắc mấu chốt, trong lòng thầm gật đầu.

 

“Nguyệt nhi, tập trung chú ý, t.ử quang sắp tới !”

 

Trong căn phòng ở Hề Kính vang lên tiếng bi thống mà kìm nén của Bạch Trí Dật, ánh mắt Đệ Ngũ Đại Tố tan rã, đến cuối sinh mệnh.

 

Ngay lúc đau đớn tột cùng, tiểu Lãm Nguyệt Vương Thần Khí ôm trong lòng bỗng nhiên to một tiếng, t.ử quang ch.ói mắt trong nháy mắt tràn ngập tầm của tất cả .

 

Lãm Nguyệt nín thở tập trung tinh thần, tim đập như sấm.

 

Trước đó chiến Vô Xạ, nàng cũng từng căng thẳng như .

 

Khoảnh khắc t.ử quang ập mặt, Lãm Nguyệt mở to mắt, cầu xin thể thấy chút gì đó.

 

Trước chú ý, , nàng thật sự ở trong t.ử quang đối diện với một đôi mắt màu ám kim!

 

Đôi mắt sạch sẽ vô cùng, mang theo sự đơn thuần và vô tội trải sự đời, lúc khi đối diện với nàng, lộ một tia ý!

 

Đó là chính nàng khi mới sinh lâu!

 

Lãm Nguyệt mạnh mẽ bước lên phía , tuy rằng cảnh tượng mắt hoang đường, nhưng nàng vẫn mở miệng hỏi: “Ngươi gì với ?”

 

Tiểu Lãm Nguyệt vẫy vẫy tay, ngón tay nhỏ nhắn non nớt bỗng nhiên chỉ về phía giường.

 

Lãm Nguyệt cũng xoay , chỉ thấy chiếc giường thấm đẫm màu m.á.u đỏ, Đệ Ngũ Đại Tố yếu ớt đang về phía bên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-766-nuong.html.]

 

Trong đôi mắt xám xịt của bà bỗng nhiên lướt qua một tia sáng, đó là sự vui sướng và yêu thương thể diễn tả bằng lời, còn sự quyến luyến và nỡ nồng đậm.

 

Hai Hề Kính, Lãm Nguyệt đều tưởng Đệ Ngũ Đại Tố tiểu Lãm Nguyệt mới sinh .

 

lúc giữa hai , Lãm Nguyệt mới kinh ngạc phát hiện, ánh mắt , hướng về tiểu Lãm Nguyệt phía , mà là... nàng của hiện tại!

 

Trái tim Lãm Nguyệt đập mạnh một cái, một tia minh ngộ dâng lên trong lòng.

 

Nàng chậm rãi xoay , thăm dò nắm lấy ngón tay của tiểu Lãm Nguyệt.

 

Vào tay, là xúc cảm ấm áp, ngón tay nhỏ bé non nớt như , phảng phất xứng đáng nhận tất cả sự che chở và yêu thương.

 

“Khanh khách khanh khách...”

 

Tiếng vui vẻ bỗng nhiên từ trong miệng tiểu Lãm Nguyệt truyền , đôi mắt màu ám kim sáng lấp lánh.

 

Cùng lúc đó, mặt Lãm Nguyệt kìm mà tràn một tia cuồng hỉ!

 

Nàng đột ngột xoay , lập tức nhào tới giường, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo và khô héo !

 

Tất cả còn là ảo ảnh, Lãm Nguyệt chân chân thực thực nắm tay của Đệ Ngũ Đại Tố!

 

Hóa ... hóa phương pháp phá giải Thời Gian Hề Kính, ngay nàng!

 

Giờ khắc , Hề Kính và thế giới hiện thực giao thoa Lãm Nguyệt, nàng chính là , thể kéo Đệ Ngũ Đại Tố từ trong Thời Gian Hề Kính !

 

“Nương!”

 

Lãm Nguyệt đối diện với đôi mắt dịu dàng vô hạn như gió núi , trong n.g.ự.c dâng lên sự chua xót dày đặc, phần cảm kích và kính yêu , thể dùng ngôn ngữ diễn tả.

 

Một tiếng “Nương”, là sự tương phùng thấp thỏm mong chờ vạn phần của Lãm Nguyệt, là sự áy náy và đau lòng thể hóa giải đối với khổ nạn năm mươi năm nay.

 

Đệ Ngũ Đại Tố đang hấp hối bên bờ sinh t.ử dùng hết lực cong khóe miệng, bà thử nắm c.h.ặ.t t.a.y Lãm Nguyệt, coi như là cuối cùng…… ôm lấy đứa con ngoan mà m.a.n.g t.h.a.i mười tháng, dồn hết tình yêu và hy vọng thêm một nữa.

 

Ong ——

 

Ngay khoảnh khắc Đệ Ngũ Đại Tố đáp Lãm Nguyệt, liên kết giữa hai chính thức thiết lập.

 

T.ử quang tan hết, vách ngăn giữa Thời Gian Hề Kính và thế giới hiện thực phá vỡ !

 

Đệ Ngũ Đại Tố, trở !

 

“Tố Tố!”

 

Bạch Trí Dật thấy Lãm Nguyệt đang nắm tay Đệ Ngũ Đại Tố, mặt hiện sự cuồng hỉ thể kìm nén!

 

Có thể chạm , chứng tỏ lúc Tố Tố đang ở cùng một thời với bọn họ!

 

Bạch Hành Yến hiển nhiên cũng đoán sự thật , ngẩn ngơ giường, niềm vui sướng xông thẳng lên não, thế mà khiến tê dại, nên lời.

 

Chỉ là, khoảnh khắc trở thế giới hiện thực, thở cuối cùng của Đệ Ngũ Đại Tố phảng phất cũng sắp tan.

 

Lãm Nguyệt nắm bàn tay lạnh lẽo , trong lòng run rẩy ngừng, trong miệng hô to: “Cha! Thần Đài! Mau cứu nương!”

 

Bạch Trí Dật lúc ở bên giường, che giấu tất cả cảm xúc mặt, với Vương Thần Khí ở bên cạnh: “Hạ Thủ giúp !”

 

Vương Thần Khí chút do dự, tràn thần lực màu vàng, trong tay kết lên thủ ấn mà Lãm Nguyệt từng thấy qua.

 

Bạch Trí Dật ném Thần Đài của Vô Xạ ngoài, thần lực màu trắng cuộn trào mãnh liệt, cùng với thần lực màu vàng, ép Thần Đài của Vô Xạ mi tâm của Đệ Ngũ Đại Tố!

 

Khuôn mặt tiều tụy của Đệ Ngũ Đại Tố ánh sáng xanh vẻ dịu dàng mà bất lực, Lãm Nguyệt nắm c.h.ặ.t t.a.y bà, dám buông .

 

Khoảnh khắc tiếp theo, sự trợ lực của hai vị Thần Quân, Thần Đài từng tấc từng tấc, chậm rãi chìm trong mi tâm của Đệ Ngũ Đại Tố!

 

Khoảnh khắc Thần Đài nhập thể, một đạo lam quang từ mi tâm bà chạy , trong nháy mắt khắp .

 

Nơi lam quang qua, sinh cơ điên cuồng sinh trưởng, như nắng hạn gặp mưa rào!

 

Vô Xạ Thần Quân mới, sắp sửa sinh ở nơi !

 

 

Loading...