Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 775: Danh Tiếng Của Quỷ Tôn
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:23:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tên đàn ông đầu to thấy Quỷ Tôn, bỗng nhiên cứng đờ, vèo một cái liền hóa thành một luồng khói đen chạy mất dạng.
Lãm Nguyệt thấy tiếng vui vẻ hoan hô khi : “Yeah, Tôn thượng sắp chơi với phu nhân lâu , chúng thể yên tĩnh một lúc !”
Lãm Nguyệt: “...”
Người Quỷ Vực đúng là ch.ó thật!
“Phu nhân!”
Quỷ Tôn ba bước gộp hai bước đón tới, đó một đầu vùi trong lòng Lãm Nguyệt.
Thật khoa trương, thậm chí còn nửa xổm xuống để vùi n.g.ự.c Lãm Nguyệt...
Lãm Nguyệt giơ tay chút khách khí đẩy , Quỷ Tôn lập tức tủi ấm ức ngẩng đầu.
“Phu nhân, lời, đừng đẩy ...”
Lãm Nguyệt: “...”
“Ngươi còn giả vờ?”
Người trong lòng thấy lời , cứng , một khắc đột nhiên thẳng dậy.
Hắn một mặt chột về phía Lãm Nguyệt, lấy lòng : “Quả nhiên gì giấu sư tôn.”
Thì , mắt Lãm Nguyệt Quỷ Tôn, mà là Tiêu Cảnh Diệu!
“Sư tôn, nhận ?”
Tiêu Cảnh Diệu thật sự tò mò, rõ ràng che giấu , cái đức hạnh đáng ăn đòn của Quỷ Tôn cũng diễn chân thật mà.
Lãm Nguyệt thật cũng , dù thì nàng chỉ cần một ánh mắt là thể phân biệt Quỷ Tôn, hồ ly và cả Tiêu Cảnh Diệu.
“Ta nếu vạch trần ngươi, ngươi định diễn đến khi nào?”
Tiêu Cảnh Diệu lưu luyến rời liếc sợi xích sắt huyền lưng, vốn còn dùng phận mặt dày vô sỉ của Quỷ Tôn vỏ bọc, đưa sư tôn trải nghiệm thử sợi xích lớn ...
Lãm Nguyệt thuận theo ánh mắt của Tiêu Cảnh Diệu qua, mặt nóng lên, nhưng nhịn tò mò hỏi: “Tất cả chuyện là ? Người rõ ràng thật như .”
Tiêu Cảnh Diệu , thầm cảm thán trong lòng sự lợi hại của Quỷ Tôn.
“Sư tôn, nếu đoán sai, bí cảnh nơi đây hẳn là lưu giữ một đoạn quá khứ của Quỷ Vực, mà khi chúng tiến bí cảnh, liền trở thành một phần của đoạn quá khứ .”
“Ta rơi Hắc Hắc Cốc, ở gặp Tam Đại Tướng, phản ứng và thái độ của bọn họ rõ ràng đều xem là Quỷ Tôn.”
“Loại bí pháp thao túng thời gian và gian , còn thể khiến trong cuộc cảm giác như đang ở trong cảnh thực, hề nhận cảm giác đột ngột, quả thực cao minh.”
Câu khen của Tiêu Cảnh Diệu là thật tâm thật ý, bởi vì tự hỏi bản bây giờ bản lĩnh .
Lãm Nguyệt thầm gật đầu, khác mấy so với suy đoán trong lòng nàng.
Bây giờ, tất cả con dân Quỷ Vực còn sống sót hẳn là đều ở Tác Oanh Đảo, nơi đây e là sống.
“Sư tôn, cùng xem Quỷ Vực ?”
Tiêu Cảnh Diệu bỗng nhiên đưa tay về phía Lãm Nguyệt.
Thật , lẽ thể hiểu dụng tâm lương khổ của Quỷ Tôn.
Loại thuật pháp tốn thời gian tốn sức lực tốn tâm thần, mà Quỷ Tôn tỉ mỉ bố trí thứ ở đây như , là lo lắng sư tôn khi là Quỷ Tôn phu nhân, sẽ nảy sinh hoảng sợ .
Quỷ Tôn dùng cách để cho sư tôn , con dân của Quỷ Vực đều lương thiện thuần phác, đều yêu nàng, nàng cần vì thế mà cảm thấy bất kỳ gánh nặng nào.
Điều khiến Tiêu Cảnh Diệu cảm động nhất là, những điều đều là Quỷ Tôn để thời khắc cuối cùng khi bố trí đại trận kinh thiên để mở luân hồi.
Cho dù trong thời khắc nguy nan như , vẫn đang cố gắng hết sức để mở đường cho Lãm Nguyệt, cân nhắc đến cảm nhận của Lãm Nguyệt.
Nghĩ đến đây, Tiêu Cảnh Diệu tự nhận kém Quỷ Tôn nhiều.
“Được thôi!”
Lãm Nguyệt đặt tay lòng bàn tay Tiêu Cảnh Diệu, mặt lóe lên sự mong đợi nồng đậm.
Tiêu Cảnh Diệu nắm c.h.ặ.t t.a.y Lãm Nguyệt, thấy Lãm Nguyệt hứng thú cao, khóe miệng cũng theo đó nhếch lên một nụ .
Sư tôn lẽ vĩnh viễn cũng , Quỷ Tôn năm đó dốc hết lực yêu nàng như thế nào, mà tấm lòng , cũng sẽ do của bây giờ chút giữ mà tiếp tục...
Bước qua xích sắt huyền, hết hành lang hộ thê, nhanh khỏi Quỷ Tôn Điện.
Khoảnh khắc bước khỏi cửa cung, sự ồn ào đập mặt.
“Haha, Tôn thượng thể yên tĩnh một thời gian !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-775-danh-tieng-cua-quy-ton.html.]
“Lại đây đây, mua trả nhé! Xem Tôn thượng bao lâu sẽ đuổi ngoài!”
“Lão t.ử mua phá kỷ lục, hai tháng!”
“Chậc chậc chậc, lão quỷ, ngươi tuyệt đối đ.á.n.h giá cao Tôn thượng , thể lâu như , là vì Tôn thượng giữa đường trèo qua cửa sổ đấy!”
“Ối, chuyện ngươi cũng ?”
“Đó là đương nhiên! Mẹ chồng của cháu gái con trai thứ hai của bà ngoại nhà là quản lý quét dọn trong sân của phu nhân, bà nửa đêm dậy thấy tận mắt, Tôn thượng xổm bên cửa sổ lời với phu nhân đấy!”
“Hahaha!”
“Hahaha!”
Trên đường phố vang lên một tràng vang, đều vui vẻ hết mức, chú ý, Tôn thượng mà họ đang chế giễu đang giữa đám đông, mặt đen như đáy nồi.
Lãm Nguyệt mà vô cùng thích thú, Tiêu Cảnh Diệu kéo Lãm Nguyệt tăng nhanh bước chân rời .
Quả thực là danh một đời đều hủy hết!
Lãm Nguyệt suốt đường, phát hiện cái tên Quỷ Vực tuy vẻ âm u đáng sợ, nhưng thật cuộc sống ở đây đơn giản tự tại, con dân đều sống vui vẻ!
“Lại đây! Chơi đồ hàng! Ta đóng vai phu nhân!”
“A... tại là ngươi đóng vai phu nhân, đến lượt !”
Giọng trong trẻo non nớt truyền đến, cuộc tranh cãi nho nhỏ thu hút sự chú ý của Lãm Nguyệt.
Nàng ngước mắt qua, phát hiện một đôi tiểu đồng để chỏm đang dỗi .
“Ngươi diễn Tôn thượng!”
“Ta ! Tôn thượng đen thui, diễn phu nhân, lấp la lấp lánh!”
“Kia gọi là lấp la lấp lánh, là T.ử Dương Linh Nhụy! Hơn nữa ngươi là con trai, ngươi nhỏ, ngươi diễn phu nhân !”
“Ta thích phu nhân! Nương , đều thích phu nhân, mà đều thích!”
“Vậy ngươi diễn Tôn thượng, cũng thích Tôn thượng!”
“Ta !”
“Tại ?”
“Bởi vì giống Tôn thượng, cưới vợ còn trèo cửa sổ!”
Phụt...
Lãm Nguyệt ngờ đức hạnh của Quỷ Tôn ngay cả trẻ con để chỏm ở Quỷ Vực cũng danh như sấm bên tai, khỏi chỉ Tiêu Cảnh Diệu ngừng, đến chảy cả nước mắt.
Tiêu Cảnh Diệu một mặt bất đắc dĩ, danh tiếng của Quỷ Tôn quả thực là tệ quá...
Hắn bây giờ lý do để nghi ngờ, Quỷ Tôn vì dỗ sư tôn vui vẻ, giữ những đoạn mất mặt nhất...
“Sư tôn, đột nhiên dạo nữa.”
Tiêu Cảnh Diệu lau nước mắt vì mà chảy ở khóe mắt cho Lãm Nguyệt, miệng ấm ức .
Lãm Nguyệt cố gắng nín , trêu chọc : “Sao thế? Nhìn nổi nữa ?”
Tiêu Cảnh Diệu nghiêm túc lắc đầu, “Không , chỉ là nỡ để thất vọng.”
Lãm Nguyệt nhướng mày: “Ý gì?”
Tiêu Cảnh Diệu nghiêng tới, một phát bế ngang Lãm Nguyệt lên.
“Sư tôn, sòng bạc đều mở , mở thưởng cho , chẳng là tỏ chúng keo kiệt ?”
Chân Lãm Nguyệt bỗng nhiên lơ lửng, nhất thời giật , Tiêu Cảnh Diệu như , nghĩ đến đều đặt cược một tháng, hai tháng, nhất thời cảm thấy eo mỏi nhừ.
“Không , !”
Tiêu Cảnh Diệu ôm Lãm Nguyệt sải bước về, khóe miệng ẩn hiện một nụ xa.
“Sư tôn, sợi xích sắt huyền là hàng thật giá thật, đồ nhi thử , cho dù là sư tôn, nhất thời cũng giãy .”
“Đương nhiên, sư tôn nếu dùng đồ nhi, đồ nhi một chút cũng để ý~”
Lãm Nguyệt: “...”
Ta để ý!