Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 800: Chân Tình Như Cũ

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:23:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Thủ thấy dáng vẻ căng thẳng của Cô Tẩy, khỏi cảm thấy vô cùng mới lạ.

 

"Ngươi đây là đang lo lắng cho Nguyệt nhi ?"

 

Cô Tẩy ném Hạ Thủ trở ghế, hào phóng thừa nhận: "Đương nhiên a, Hành Yến chính là phu quân của , T.ử Nguyệt chẳng chính là em chồng của ?"

 

Hạ Thủ đến đây, ánh mắt khẽ chuyển, lập tức nảy kế sách.

 

"Ngươi nếu thật sự lo lắng cho Nguyệt nhi, ngươi cứ đến Di Tắc Cung tìm nàng là ."

 

"Ta ? Ngươi ?" Cô Tẩy khó hiểu hỏi.

 

Hạ Thủ lắc đầu: "Ta thể , sư xuất vô danh, nếu gây sự nghi ngờ của khác, ngược ."

 

Cô Tẩy gật đầu, nhưng nhanh nhận lỗ hổng trong lời .

 

"Ngươi thì sư xuất vô danh, thì sư xuất hữu danh chắc?"

 

Hạ Thủ lắc đầu: "Không, ngươi cũng ."

 

Cô Tẩy mặt đen : "Lão già , ngươi ý gì!"

 

Hạ Thủ vuốt râu, : "Ai chẳng Cô Tẩy ngươi là đàn bà điên nổi tiếng ở Thần Giới a, ngươi thì , ai dám cản ngươi?"

 

Cô Tẩy ngẫm nghĩ một chút, quả thật là đạo lý sai.

 

Cái danh hiệu đàn bà điên là do nàng vất vả lắm mới tích lũy , chính là để thể gì thì ở Thần Giới!

 

Nghĩ đến đây, nàng vỗ hai tay : "Được, lão nương Di Tắc Cung một chuyến đây! Di Tắc cái tên xa , lão nương ngược xem xem trong hồ lô rốt cuộc bán t.h.u.ố.c gì!"

 

Hạ Thủ Cô Tẩy hùng hùng hổ hổ mất, khỏi lắc đầu khẽ.

 

Cô Tẩy đúng là Yến nhi nắm thóp , một câu cũng thể khiến Cô Tẩy cam tâm tình nguyện cứu tình địch ngày xưa.

 

Nghĩ đến Lãm Nguyệt đang ở Di Tắc Giới, mặt Hạ Thủ hiện một tia thương yêu, nhưng nhanh sự lo lắng mãnh liệt bao phủ.

 

Bởi vì... đến giờ vẫn tìm cha của Nguyệt nhi.

 

Kể từ Thiên Đạo triệu hồi, Sơ Dương quả thực giống như bốc khỏi thế gian ...

 

Hiện giờ... chỉ còn một nơi xem qua.

 

Nghĩ đến đây, Hạ Thủ bỗng nhiên dậy, vẻ mặt kiên nghị ngoài...

 

Lãm Nguyệt lẳng lặng một tòa kiến trúc huy hoàng, hành động thiếu suy nghĩ.

 

Khoảnh khắc bước cửa hang, nàng cùng Tiêu Cảnh Diệu và T.ử Cực liền tách .

 

Lúc , nàng đang đợi một xuất hiện.

 

Rất nhanh, phía truyền đến một trận tiếng bước chân.

 

Lãm Nguyệt đầu , chỉ thản nhiên hỏi: "Thần Quân đại nhân, ngài đây là lối Thời Gian Hề Kính, tộc nhân của đang ở ?"

 

"Thần nữ vẫn khỏe chứ."

 

Di Tắc trả lời một nẻo.

 

Lãm Nguyệt khỏi đầu , chỉ thấy Di Tắc một bộ trang phục khác, đang đó nàng.

 

Khoảnh khắc Di Tắc thấy Lãm Nguyệt, trong mắt nhịn tràn một tia sáng. Vì để đến gặp nàng, đặc biệt bộ trường bào mặc lúc mới gặp .

 

"Phu quân của và T.ử Cực ?" Lãm Nguyệt hỏi.

 

Nghe Lãm Nguyệt nhắc tới hai chữ "phu quân", nụ mặt Di Tắc cứng , niềm vui tràn đầy xuất hiện vết nứt.

 

"Bọn họ Thiên Đạo tìm, sẽ gì bọn họ ."

 

Di Tắc thu biểu cảm, vẫn trả lời Lãm Nguyệt, nhưng ngón tay chắp lưng liên tục cử động, dường như đang thao túng cái gì đó.

 

"Thiên Đạo điểm danh mạng của , Thần Quân hiện giờ ý gì đây? Dụ g.i.ế.c ?"

 

Giữa trán Lãm Nguyệt lộ một tia lạnh lẽo, biểu cảm giống hệt T.ử Nguyệt năm xưa.

 

Di Tắc thấy thế trong lòng rung động, cũng lộ vài phần tâm tư thật lòng.

 

"Không !"

 

Hắn gấp gáp phủ nhận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-800-chan-tinh-nhu-cu.html.]

 

Lúc , Lãm Nguyệt bỗng nhiên xoay về phía tòa kiến trúc mặt, đây là một đình viện tĩnh mịch trang nhã, mà điều khiến nàng để ý là tên của đình viện —— Dao Nguyệt.

 

Thấy Lãm Nguyệt chú ý tới, mặt Di Tắc nóng lên, nhưng nhanh hóa thành ý ôn nhu.

 

"Vào xem thử ? Giống hệt nơi nàng từng ở ."

 

Lãm Nguyệt lùi một bước, vẻ xa cách mặt càng đậm.

 

"Thần Quân đại nhân, hiểu đây là ý gì. Cho nên, nơi căn bản lối Thời Gian Hề Kính gì cả, đúng ?"

 

Sự lạnh lùng của Lãm Nguyệt đau Di Tắc, mâu sắc trầm xuống, lộ vài phần ý tứ chiếm hữu.

 

"Ta như , Thần nữ thể cam tâm tình nguyện theo đây chứ?"

 

"Nàng và là chỗ quen cũ, vạn năm gặp, nàng hà tất hùng hổ dọa như ?"

 

Hắn mạnh mẽ bước lên một bước, từ cao xuống Lãm Nguyệt, trong mắt dường như ngọn lửa đang nhảy múa.

 

Lãm Nguyệt vì sự đến gần của Di Tắc mà lộ bất kỳ thần sắc khác thường nào.

 

"Chỗ quen cũ? Là loại quen mạng của ?"

 

Nàng nhếch khóe miệng, mang theo một tia trào phúng.

 

Di Tắc sắc mặt biến đổi, rốt cuộc lộ một tia tức giận.

 

"Năm đó nếu nàng đừng quá mức trương dương, cũng sẽ đ.â.m thọc đến mặt Thiên Đạo, từng biện bạch cho nàng mặt Thiên Đạo !"

 

"Hơn nữa, ở Vạn Cổ Trường Đạo nếu nàng chịu tự phế tu vi mà đầu hàng, nhất định thể bảo vệ nàng thật ."

 

"Bảo vệ thật ?"

 

Lãm Nguyệt nghiêng đầu, dáng vẻ tự cho là bỏ nhiều của Di Tắc, lạnh giọng mở miệng:

 

"Thần Quân đại nhân là chỉ giống như hiện tại, giam cầm cả đời trong thế giới của ngươi, con chim trong l.ồ.ng, chim hoàng yến ?"

 

Di Tắc mặt là ngẩn , nhanh liền đột nhiên đại biến.

 

"Nàng phát hiện từ khi nào?"

 

Lãm Nguyệt lùi một bước, kéo cách giữa hai , vẻ mặt bình tĩnh :

 

"Thần Quân đại nhân cho rằng từ hạ giới tới, kiến thức nông cạn, căn bản Thời Gian Hề Kính là gì, cho nên dễ dàng mở miệng lừa ."

 

"Lối Thời Gian Hề Kính từ khoảnh khắc bố trí xong liền cố định, tuyệt đối khả năng tùy tiện mở như ngươi."

 

"Hơn nữa, ngươi dùng thần lực khống chế T.ử Cực dẫn hang, hiểu chí tình chí nghĩa, đối với càng là một mảnh trung thành son sắt."

 

"Cái cửa hang ngươi mở , cho dù tất cả tộc nhân đều ở trong đó, cũng chỉ sẽ khuyên rời ."

 

Di Tắc đến đây, sắc mặt rốt cuộc âm trầm xuống.

 

"Nàng đây là cái bẫy, còn dám tới?"

 

Lúc , Lãm Nguyệt trả lời nữa.

 

Trong lòng Di Tắc ẩn ẩn dự cảm , thần thức lập tức thả ngoài, mắt thấy Tiêu Cảnh Diệu và T.ử Cực vẫn còn đang chịu khổ trong trận pháp tỉ mỉ thiết kế, trái tim mới lặng lẽ an định .

 

Cho dù T.ử Nguyệt và Tiêu Cảnh Diệu hiện giờ đạt trạng thái đỉnh phong, vẫn dám lơ là.

 

Thấy Lãm Nguyệt dù ở hiểm cảnh vẫn bình tĩnh thản nhiên, cỗ tâm tư phức tạp yêu hận của Di Tắc dâng lên.

 

Người phụ nữ , thật sự khiến , nhưng quá khó chinh phục.

 

"Đến hôm nay, nàng vẫn chịu cân nhắc ? Ta thể bảo vệ nàng, câu hiện giờ vẫn tính."

 

"Nàng đây là thế giới của , từng ngọn cây ngọn cỏ của thế giới , đều là xây dựng vì nàng."

 

"Gần vạn năm nàng rời , vẫn luôn thiện nơi , nàng chỉ cần xem thử, liền một mảnh chân tình như cũ."

 

Di Tắc chân thành tha thiết , thấy Lãm Nguyệt gần trong gang tấc, nhịn trong lòng nóng rực.

 

Đó là một loại xúc động thể chờ đợi chiếm hữu, đè nén gần vạn năm, ngược càng cào tim gãi phổi, ngừng mà !

 

Nghĩ đến đây, Di Tắc tình nan tự cấm tiến lên nắm lấy tay Lãm Nguyệt.

 

Trong lòng Lãm Nguyệt băng lãnh đến cực điểm, nàng mạnh mẽ hất tay cự tuyệt sự tiếp cận của Di Tắc, trong miệng quát khẽ: "Làm càn!"

 

 

Loading...