Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 802: Âm Lãnh Cùng Nóng Bỏng

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:23:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Không cần ngươi dắt, tự ."

 

Lãm Nguyệt vượt qua Di Tắc thẳng trong Dao Nguyệt viện, đồng thời thần thức giao tiếp với Thanh Phượng bọn chúng trong khí hải.

 

"Thế nào, thể ngoài ?"

 

Thanh Phượng lắc đầu: "Chủ nhân, thiên địa tu di do Di Tắc sáng tạo, trong quy tắc thiết lập sự tồn tại của thần thú, chúng nhất thời khó phá vỡ gông cùm ."

 

Kỳ Lân ở bên cạnh gật đầu, tán đồng : "Tên Di Tắc quả thực chút bản lĩnh về quy tắc gian."

 

Long Nữ lập tức trợn trắng mắt: "Bây giờ là lúc khen kẻ địch ! Cứu chủ nhân quan trọng hơn a! Hỉ phục đều mặc !"

 

"Ta khen Di Tắc, chỉ là sự thật thôi!" Kỳ Lân phục phản bác.

 

Lãm Nguyệt thấy bọn chúng cái gì, liền xua tay: "Không , đừng tranh cãi nữa, Diệu nhi sẽ đến."

 

Lúc ở cửa phủ thành chủ, nàng vốn còn hạ quyết tâm nên cái cửa hang do Di Tắc mở . khi đối mắt với Tiêu Cảnh Diệu, nàng trong nháy mắt liền quyết đoán, bởi vì Tiêu Cảnh Diệu với nàng: "Sư tôn, tin tưởng ."

 

Nàng , Tiêu Cảnh Diệu nhất định là phát hiện điều gì đó trong quá trình Di Tắc thi pháp.

 

Nàng lựa chọn tin tưởng Tiêu Cảnh Diệu vô điều kiện.

 

Nghĩ đến đây, Lãm Nguyệt âm thầm đề thần, sải bước trong Dao Nguyệt viện.

 

Di Tắc thấy Lãm Nguyệt lời, lập tức thu hồi mây đen đầy trời, dung nhan cũng một nữa ôn hòa trở .

 

"Nguyệt nhi, Nguyệt Cung của nàng chỉ qua một , nhưng những gì thấy lúc đó, đều phục khắc hảo."

 

"Nghe Nguyệt nô... , tộc nhân của nàng , Nhật Nguyệt Phi Các là nơi nàng thích nhất, đặc biệt tỉ mỉ điêu khắc qua, xem thử ?"

 

Bước chân Lãm Nguyệt chợt khựng , nàng thấy cái xưng hô ch.ói tai .

 

"Nguyệt nô? Trong Di Tắc Cung của ngươi cũng tộc nhân của đúng ?"

 

Di Tắc thấy Lãm Nguyệt cắt ngang, hứng thú tan: "Nguyệt nhi, chỉ cần nàng nữ chủ nhân của Di Tắc Cung , nàng sẽ gặp bọn họ."

 

Bọn họ...

 

Cho nên chỉ một .

 

Lãm Nguyệt âm thầm ghi nhớ, tiếp tục nhấc chân về phía .

 

Di Tắc thấy Lãm Nguyệt coi như lời, hứng thú bừng bừng giới thiệu.

 

Hắn cố ý vô tình đến gần Lãm Nguyệt, đưa nàng Nhật Nguyệt Phi Các.

 

Nơi bốn mặt thông thoáng, lầu cao đón gió, thể ngắm nhật nguyệt tinh tú, quả thực là một nơi chốn .

 

Lãm Nguyệt thấy chiếc mỹ nhân tháp màu tím quen thuộc ở đây.

 

Di Tắc một bên, thấy gió nhẹ thổi bay ngọn tóc Lãm Nguyệt, đung đưa trong trung, gần như gãi trong lòng .

 

Quả nhiên, những nữ tu khác so với nàng, căn bản đáng nhắc tới...

 

Trong lòng Di Tắc chợt động, bỗng nhiên vịn lấy vai Lãm Nguyệt.

 

Lãm Nguyệt sắc mặt băng lãnh, thần lực gần như theo phản xạ bùng nổ .

 

Lòng bàn tay Di Tắc nóng lên, lập tức vung tay lùi một bước, trong mắt ẩn ẩn lộ một tia khiếp sợ.

 

Ở cửa phủ thành chủ, đoán chắc Lãm Nguyệt phi thăng tức là Địa giai, hiện giờ xem , e là vẫn đ.á.n.h giá thấp Lãm Nguyệt ...

 

nhanh, sự khiếp sợ trong lòng tức giận thế.

 

T.ử Nguyệt cho chạm , nhưng nàng rõ ràng ngay cả nguyên âm cũng cho Tiêu Cảnh Diệu!

 

Chỉ cần nghĩ đến Thần nữ cao thể với tới mắt từng uyển chuyển thừa hoan kẻ khác, Di Tắc liền cảm thấy đầu óc đau nhức, ghen tị đến sắp phát điên!

 

"T.ử Nguyệt, nàng đem chính đều cho Tiêu Cảnh Diệu, hiện giờ chỉ chạm nàng một cái, nàng chịu?"

 

Đôi mắt đỏ lên, ghen tị cùng d.ụ.c vọng đan xen trong lòng , ấp ủ một tia cuồng nhiệt.

 

Chiếc mỹ nhân tháp bên cạnh lúc trong mắt dường như sức hấp dẫn trí mạng.

 

Lãm Nguyệt gần như thể cảm nhận ác niệm trào dâng Di Tắc. cho dù năm đại thần thú, Lãm Nguyệt cũng tự tin sẽ Di Tắc bài bố.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-802-am-lanh-cung-nong-bong.html.]

 

"Ta và là phu thê, phu thê chi thực, cũng là thường tình của con mà?"

 

"Phu thê..."

 

Di Tắc ẩn ẩn nghiến răng: "Bắt đầu từ hôm nay, phu thê với nàng là !"

 

Lãm Nguyệt ngước mắt Di Tắc một cái, bỗng nhiên : "Thần Quân đại nhân nếu dám chiếu cáo thiên hạ, cưới T.ử Nguyệt vợ, cho một cái song tu điển lễ long trọng, còn thể cân nhắc một chút."

 

Nàng dám như , là vì chắc chắn Di Tắc dám.

 

Nàng cái kẻ ác nhân Thiên Đạo hạ lệnh truy sát , ngoại trừ Tiêu Cảnh Diệu, ai dũng khí quang minh chính đại cùng một chỗ với nàng!

 

Quả nhiên, mặt Di Tắc hiện một tia khó xử.

 

"Nguyệt nhi, những thứ đều thể cho nàng..."

 

" cần đổi diện mạo, tồn tại với một phận khác đúng ?"

 

Lãm Nguyệt nốt lời dứt của Di Tắc, bên miệng kéo một tia trào phúng.

 

Di Tắc trúng tâm sự, đặc biệt là nụ của Lãm Nguyệt, đ.â.m sâu nỗi đau của .

 

Hắn thậm chí cảm thấy căn bản thể thuyết phục T.ử Nguyệt, dứt khoát gạo nấu thành cơm tại nơi , để nàng tâm tro ý lạnh, ngoan ngoãn thần phục !

 

Nghĩ đến đây, trong mắt Di Tắc tràn hào quang âm lãnh nóng bỏng.

 

Chỉ thấy tay vung lên, trong khí thế mà lăng vươn dây leo màu xanh lục, b.ắ.n nhanh về phía Lãm Nguyệt.

 

Lãm Nguyệt sắc mặt ngưng trọng, tay lật một cái, vô lôi mang xèo xèo sinh , ngăn cách dây leo ở bên ngoài.

 

Di Tắc thấy thế nhẹ nhàng một tiếng: "Nguyệt nhi, xem nàng vẫn chỗ huyền diệu của thiên địa tu di ."

 

Tay Di Tắc giơ lên, nhẹ nhàng chộp về phía Lãm Nguyệt.

 

Lãm Nguyệt chỉ cảm thấy căng thẳng, gian xung quanh thế mà xảy đảo lộn, rõ ràng là lôi mang thiên y vô phùng, lúc theo gian cắt .

 

Mà dây leo màu xanh lục căn bản chịu ảnh hưởng, từ giữa khe hở gian vươn , quấn lấy mắt cá chân Lãm Nguyệt.

 

Lãm Nguyệt cảm nhận quy tắc xung quanh vỡ vụn, rốt cuộc hiểu lời Di Tắc , là chủ tể của thế giới .

 

Nàng ngước mắt Di Tắc, ngờ Di Tắc mắt cá chân nàng, đang vẻ mặt động tình.

 

Lãm Nguyệt bỗng nhiên nhớ tới lời tổ sư từng : Di Tắc Thần Quân chủ Mộc linh căn, tu luyện đến cực hạn, thể cảm đồng thụ với cỏ cây.

 

Lúc , hai sợi dây leo đang ma sát da thịt nơi mắt cá chân nàng...

 

Lãm Nguyệt run lên, trong lòng đột nhiên trào dâng một trận cảm giác chán ghét nồng đậm.

 

Mà Di Tắc hiển nhiên đủ, đang điều khiển dây leo tiếp tục leo lên .

 

"T.ử Nguyệt..."

 

Hắn lẩm bẩm trong cổ họng, đuôi mắt dâng lên một tia mị ý.

 

Hắn tưởng Lãm Nguyệt bó tay hết cách, ánh mắt cũng càng thêm càn rỡ.

 

Lãm Nguyệt đôi mắt tràn đầy d.ụ.c vọng đến một trận buồn nôn, đột nhiên quát lạnh:

 

"Di Tắc, tất cả trong thiên địa tu di quả thực đều trong sự kiểm soát của ngươi, nhưng, ở trong đó cũng thuộc về ngươi!"

 

Lãm Nguyệt nâng ngón tay điểm mi tâm , lôi ngân chợt hiện, cả nàng đều tản mát t.ử quang nồng đậm.

 

Di Tắc chỉ cảm thấy dây leo bỗng nhiên trống rỗng, Lãm Nguyệt thế mà trực tiếp hóa t.ử điện, thể nắm bắt.

 

"Ngươi!"

 

Sự mơ màng của Di Tắc đột nhiên cắt ngang, lập tức chút thẹn quá hóa giận.

 

, nghĩ đến tư vị tuyệt diệu trong tưởng tượng , bình cơn giận, lùi hai bước xuống chiếc mỹ nhân tháp phía .

 

Chỉ thấy khoanh hai tay n.g.ự.c, nhàn nhã :

 

"T.ử Nguyệt, phương thiên địa đều chịu khống chế, nàng nếu thể mãi mãi tồn tại dạng t.ử điện, khuyên nàng đừng uổng phí công sức."

 

 

Loading...