Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 806: Đầu Người
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:23:55
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn thấy Cô Tẩy đưa Lãm Nguyệt , đám Di Tắc nhao nhao dừng đối trĩ, xoay đuổi theo.
Bọn họ cho rằng Cô Tẩy là phụ nữ, so với những khác thì mối đe dọa nhỏ hơn chút, ngờ như ngược để Cô Tẩy vớ món hời.
Mắt thấy nàng kéo Lãm Nguyệt sắp thông đạo truyền tống, Di Tắc tức giận hét lớn: "Cô Tẩy, ngươi cho !"
Cô Tẩy đầu kiều mị: "Ba gã đàn ông thối, cứ tranh nhé! Bản quân phụng bồi nữa!"
Tay nàng vung lên, thông đạo truyền tống dần dần khép .
Di Tắc lập tức tăng tốc, tung nhảy về phía , Miểu Hạ vốn theo sát, lập tức theo .
Giáp Chung rơi phía cùng thấy thế tay ném , một thần khí hình chuông b.ắ.n nhanh , đón gió lớn lên, thế mà trực tiếp kẹt lối thông đạo.
Gần như trong nháy mắt, Di Tắc Điện vốn giương cung bạt kiếm còn một bóng .
Mà trong thông đạo truyền tống chật hẹp, ngọc trụy bên hông Cô Tẩy tản mát hào quang ch.ói mắt, giống như đèn chỉ đường.
Một nhóm năm trong bóng tối ngươi đuổi đuổi, Lãm Nguyệt nhanh liền nhận điều .
"Thần Quân đại nhân, ngài định đưa ?"
Bản Cô Tẩy cũng chút hiểu : "Lão nương rõ ràng mở lối ở Cô Tẩy Cung, theo lý mà lúc đáng lẽ đến ..."
Bất quá Cô Tẩy xưa nay tùy tính mà , lúc nàng còn hoang mang thoáng qua ngọc trụy bên hông, thuận miệng lẩm bẩm:
"Kỳ lạ, lúc cướp từ chỗ , thứ đồ chơi hóa còn phát sáng."
Tốc độ của Di Tắc nhanh, gần như sắp kéo vạt áo Lãm Nguyệt .
Thấy Cô Tẩy vẫn ý định dừng bước, trán ẩn ẩn nổi lên gân xanh.
"Cô Tẩy, lưu trong thông đạo truyền tống thời gian dài nguy cơ lạc lối, ngươi rốt cuộc gì!"
Cho dù bọn họ là Thần Quân cao cao tại thượng, một khi lạc lối trong thông đạo truyền tống, cũng khó .
Nếu vì thế mà rơi hư vô, càng là khả năng vĩnh viễn cũng trở về !
Bọn họ chính là tuổi thọ vô tận, thử nghĩ xem, nếu quãng đời còn đều chỉ thể phiêu bạt trong bóng tối vô biên vô tận, quả thực còn khó chịu hơn cả c.h.ế.t!
Trong lòng Cô Tẩy cũng chút thấp thỏm lo âu, nhưng điểm cuối của thông đạo truyền tống ngay từ đầu thiết lập xong , nàng cũng cách nào sửa đổi a!
"Vậy ngươi giao T.ử Nguyệt cho !"
Di Tắc yên lòng, cho dù lạc lối trong hư vô, cũng ở bên cạnh T.ử Nguyệt!
Cô Tẩy nắm c.h.ặ.t t.a.y Lãm Nguyệt, đầu lạnh một tiếng: "Di Tắc, ngươi mơ !"
Đây chính là em chồng của nàng, v.ũ k.h.í sắc bén để lấy lòng Hành Yến !
Di Tắc sắc mặt lập tức vặn vẹo, đang định tay, bỗng nhiên giọng lộ vẻ kinh ngạc của Lãm Nguyệt truyền đến.
"Đó... đó là cái gì..."
Lãm Nguyệt ít khi bộc lộ tâm trạng mặt ngoài, nhưng một màn mắt vượt xa nhận thức của nàng.
Chỉ thấy trong bóng tối phía xa sừng sững một cái bóng đen khổng lồ, nương theo ánh sáng yếu ớt bên hông Cô Tẩy, Lãm Nguyệt lờ mờ , đó là một cái đầu to lớn vô cùng!
Hắn mặt sắt râu thép, hai mắt nhắm nghiền, đôi lông mày khô cong lên, giống như ngọn lửa đang cháy.
Hai bên tóc mai bồng bềnh, bên dường như còn đội kim quan khảm đầu !
Dưới cái mũi to như cái đấu , hai chiếc răng thép trắng hếu lộ bên ngoài, ánh sáng yếu ớt, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo âm u.
Cô Tẩy lập tức dừng bước, ngay cả Lãm Nguyệt cũng tiến lên nữa.
Lúc cách còn xa, nhưng thể thấy rõ ràng, hình các nàng chẳng qua chỉ bằng kích thước một chiếc răng thép của cái đầu .
Cô Tẩy nhịn nắm c.h.ặ.t cổ tay Lãm Nguyệt, trong bóng tối âm thầm nuốt nước miếng.
Di Tắc, Miểu Hạ và Giáp Chung đuổi theo từ phía cũng cảnh tượng mắt cho chấn động.
"Cô Tẩy, ngươi rốt cuộc mở thông đạo truyền tống đến nơi nào ?"
Miểu Hạ thần sắc ngưng trọng, ngay cả cũng còn tâm tư đùa giỡn nào nữa.
Bọn họ là Thần Quân đầu Thần Giới, ngoại trừ lẫn cơ bản đối thủ, nhưng lúc đối mặt với cái đầu lâu kinh khủng vô danh , Miểu Hạ cũng cảm thấy một luồng lạnh thấu tim.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-806-dau-nguoi.html.]
Cô Tẩy vẻ mặt chắc chắn : "Ta rõ ràng thiết lập điểm cuối truyền tống ở trong Cô Tẩy Cung, thông đạo truyền tống bao giờ xảy sai sót a!"
Lãm Nguyệt tuân thủ đạo lý cẩn thận chạy vạn năm thuyền, trầm giọng hỏi: "Chúng thể đường cũ ?"
Di Tắc dẫn đầu lắc đầu: "Khai cung mũi tên đầu, thông đạo truyền tống cũng đường để ."
Lãm Nguyệt về phía , quả nhiên phía biến thành một mảnh hư vô.
"Giáp Chung, ngươi kiến thức rộng rãi, ngươi xem đây là thứ quỷ quái gì?"
Cô Tẩy đầu hỏi Giáp Chung ở cuối hàng.
Giáp Chung thần sắc âm trầm, đang chằm chằm nguồn sáng duy nhất nơi —— miếng ngọc trụy bên hông Cô Tẩy hỏi: "Cô Tẩy, ngọc của ngươi từ mà ?"
Cô Tẩy , lập tức vô cùng quý giá vớt ngọc trụy trong tay, ngờ ngọc trụy tay lạnh lẽo thấu xương, Cô Tẩy rùng một cái.
"Ngọc ?" Nàng hiểu .
Giáp Chung hất cằm về phía cái đầu đằng xa, trầm giọng :
"Các ngươi chú ý tới kim quan đầu cái đầu ?"
Lãm Nguyệt lập tức ngưng thần , chỉ thấy kim quan khảm chỉnh tề một vòng đầu lâu trắng, duy chỉ chính giữa đỉnh đầu là thiếu một miếng.
Lúc , giọng của Giáp Chung tiếp tục vang lên: "Các ngươi cảm thấy, rãnh lõm kim quan quen mắt ?"
Vai Lãm Nguyệt khẽ run lên, quả thực quen mắt, ngọc trụy của Bạch Hành Yến nàng thấy nhiều , hình dáng đó sớm khắc sâu trong lòng.
Vị trí còn trống kim quan , khớp với hình dáng của ngọc trụy!
Sắc mặt Cô Tẩy đột nhiên đại biến, nhịn Lãm Nguyệt một cái.
Đây chính là vật tùy Bạch Hành Yến thường đeo a, thể dính dáng đến cái đầu quỷ dị ở Thần Giới chứ?
Trong lòng Lãm Nguyệt ẩn ẩn bất an, nàng sớm Bạch Hành Yến nhất định bất phàm, phong ấn ngay cả Bạch Trí Dật cũng đau đầu thôi.
Lại ngờ, một miếng ngọc bội của thế mà đưa bọn họ đến nơi quỷ dị như .
"Ngọc bội là ngẫu nhiên khi du lịch ở hạ giới, hiện giờ đây?"
Cô Tẩy mở miệng liền bịa một lời dối, nàng tự nhiên thể khai Bạch Hành Yến mà nàng tâm tâm niệm niệm .
Bọn Giáp Chung sự che giấu của Cô Tẩy, đang định trở mặt, ngờ đúng lúc thắt lưng Cô Tẩy căng thẳng, ngọc trụy thế mà chủ động bay về phía đầu .
Cô Tẩy sắc mặt đại biến: "Mẹ kiếp!"
Nàng vặn eo liễu, vội vàng kéo ngọc trụy trở , ngờ lực đạo truyền đến từ đối diện thế mà nặng tựa ngàn cân.
"T.ử Nguyệt, kéo một cái!"
Trong lúc Cô Tẩy chuyện, ngọc trụy kéo nàng gần đầu thêm vài bước.
Lãm Nguyệt đợi Cô Tẩy mở miệng, tiến lên giúp đỡ, ngờ mặc cho nàng và Cô Tẩy thần lực đại khai, vẫn ngăn cản xu thế ngọc trụy bay về phía đầu .
Lãm Nguyệt lo lắng Cô Tẩy xảy chuyện, vội vàng đầu gọi: "Ai cũng cái đầu ngọc trụy liệu tỉnh , ba các ngươi còn ?"
Di Tắc đón ánh mắt của Lãm Nguyệt, ngay lập tức tiến lên giúp đỡ, Miểu Hạ và Giáp Chung cũng từ chối.
ai thể ngờ tới, trong thông đạo tối tăm ánh mặt trời , bốn Thần Quân cộng thêm một Lãm Nguyệt, đều ngăn bước chân của ngọc trụy.
Hông Cô Tẩy chịu sự lôi kéo từ hai phía, đau đớn nứt , nước mắt sắp trào .
"Không ! Eo của lão nương sắp gãy !"
Trong bóng tối tràn ngập tiếng kêu t.h.ả.m của Cô Tẩy, mắt thấy đầu càng lúc càng gần, Lãm Nguyệt bỗng nhiên trầm giọng :
"Cô Tẩy, ngươi cởi ngọc trụy ."
Cô Tẩy bướng bỉnh lắc đầu: "Không! Không !"
Đây chính là niệm tưởng duy nhất nàng !
Lãm Nguyệt giơ tay chỉ về phía đầu đằng xa, lo lắng : "Ngươi xem!"
Cô Tẩy ngẩng đầu , chỉ thấy cái đầu khổng lồ , đôi mắt vốn nhắm nghiền từ lúc nào mở một nửa, lộ tròng mắt xanh u u bên trong, lúc đang chằm chằm bọn họ...