Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 813: Thần Hộ Mệnh
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:24:02
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đợi đến khi Lãm Nguyệt , Tiêu Cảnh Diệu hai tay gối đầu, nghiêng giường êm.
Mà đối diện , bức tranh T.ử Nguyệt mà Sơ Dương đưa tới đang mở treo giá.
Lãm Nguyệt chậm rãi tới, kìm bức tranh.
Thực nàng cũng tò mò, T.ử Nguyệt rốt cuộc là một như thế nào.
Người vẽ bức tranh chắc chắn mấy thiện cảm với T.ử Nguyệt, cho nên mới vẽ nàng hung dữ như !
Lãm Nguyệt trong lòng bất mãn, nàng từ miệng khác nhiều chuyện về T.ử Nguyệt, chỉ việc nhiều tộc nhân một lòng một với nàng như , liền T.ử Nguyệt đối với bên cạnh nhất định vô cùng dịu dàng.
Nghĩ đến đây, Lãm Nguyệt khỏi đưa tay vuốt nhẹ bức tranh T.ử Nguyệt.
Tiêu Cảnh Diệu giường vắt chéo một chân, lộ vài phần cà lơ phất phơ.
Ánh mắt mang theo sự tìm tòi, nữ t.ử bầu bạn bên cạnh từ nhỏ .
Hơn mười năm thời gian, nàng thật sự một chút cũng đổi.
Hắn trời sinh sớm hiểu , khoảnh khắc sinh liền còn chút ngây ngô nào.
Tất cả coi là đứa trẻ vô tri, bắt đầu từ khoảnh khắc sinh , tất cả ký ức liền giống như d.a.o khắc rìu đục, khắc sâu trong đầu .
Cái gì mà ch.ó má trung thành với Thiên Đạo, sự áp bức và tính toán của nó đối với bắt đầu từ khoảnh khắc sinh , từng cọc từng kiện, đều nhớ hết!
Tiêu Cảnh Diệu từng đoán, lẽ đây chính là sức mạnh mà Hỗn Độn mang cho , thể thấu hư vô, cũng thể thấu hư vọng.
Cho nên, vẫn luôn , thế gian duy nhất với , chỉ nữ t.ử mắt .
Tiêu Cảnh Diệu nhớ rõ ràng, lúc sinh tất cả đều dồn chỗ c.h.ế.t, chỉ nữ t.ử vẻ mặt đau lòng ôm lấy .
Thiên Đạo ném ao vàng, đoạt lấy Hỗn Độn chi lực trong cơ thể , nàng nghĩa vô phản cố nhảy xuống, cùng vượt qua bảy bảy bốn mươi chín ngày gian nan nhất.
Mỗi thời mỗi khắc tiếp theo, nàng từng rời khỏi ...
Tiêu Cảnh Diệu , bản tính bạc bẽo, nảy sinh sự quyến luyến thể diễn tả đối với nữ t.ử .
Cho nên, nàng tên là T.ử Nguyệt ...
Tiêu Cảnh Diệu lặng lẽ nhếch môi, nàng là hư vô, bao nhiêu năm nay, cũng vẫn luôn coi như thấy nàng.
tâm tư trong mắt dần dần giấu nữa, thế mà suýt chút nữa để Sơ Dương manh mối.
T.ử Nguyệt, tân tú Thần Giới...
Có lẽ, đến lúc quang minh chính đại gặp nàng , nàng sẽ giả vờ quen chứ?
Trong lòng Tiêu Cảnh Diệu trăm chuyển ngàn hồi, sự g.i.ế.c ch.óc bao năm khiến trái tim cứng rắn như sắt, chỉ khi đối mặt với nữ t.ử , mới sinh chút cảm xúc khác biệt.
Lãm Nguyệt sờ bức tranh mắt, lúc trong lòng cũng là suy nghĩ ngổn ngang.
Nếu luân hồi trải qua kiếp là T.ử Nguyệt và Tiêu tướng quân, nàng chẳng gì lo lắng nữa.
Dù danh tiếng "liếm cẩu" vang dội như , âm mưu bọn họ tàn sát lẫn của Thiên Đạo căn bản thực hiện .
Có điều trong lòng Lãm Nguyệt cũng tò mò, Tiêu Cảnh Diệu lúc rõ ràng say mê g.i.ế.c ch.óc, đối với Thiên Đạo cũng là tuyệt đối trung thành, rốt cuộc thế nào trong tình huống rõ đối phương là kẻ thù truyền kiếp, nhất kiến chung tình với T.ử Nguyệt?
Lãm Nguyệt đang suy nghĩ, bỗng nhiên cảm giác đầu ngón tay ẩn ẩn lún trong bức tranh.
Sắc mặt Lãm Nguyệt đổi, đây giống như bình thường xuyên qua vạn vật, mà là trong bức tranh xác thực truyền một lực hút, nó đang hút nàng trong tranh!
Tiêu Cảnh Diệu nhận sự khác thường bên , thẳng dậy.
Lãm Nguyệt hiện giờ chỉ là một hư ảnh ngũ cảm tương liên với Tiêu Cảnh Diệu, căn bản bất kỳ sức đề kháng nào, chỉ trong nháy mắt, liền "vèo" một cái hút trong tranh!
"Chuyện rốt cuộc là ?"
Lãm Nguyệt hô một tiếng, ngẩng đầu phát hiện khuôn mặt tinh xảo của Tiêu Cảnh Diệu gần ngay mắt, dọa nàng mạnh mẽ lùi một bước.
Lúc lông mày Tiêu Cảnh Diệu nhướng cao, giữa lông mày cũng nhuốm một tia thể tin nổi.
"Tranh —— động ."
Hắn lẩm bẩm.
Lãm Nguyệt chớp chớp mắt, bỗng nhiên đầy nghi ngờ khẽ gọi một tiếng: "Diệu nhi?"
"Hả?"
Tiêu Cảnh Diệu nghiêng đầu, Lãm Nguyệt thấy hàng lông mi dài cong rõ ràng từng sợi của giống như cái quạt nhỏ chớp chớp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-813-than-ho-menh.html.]
Lãm Nguyệt:!
Tiêu Cảnh Diệu thể thấy nàng !
Trong lòng Lãm Nguyệt vui mừng khôn xiết, nàng thế mà nhập trong bức tranh của T.ử Nguyệt!
Khoảnh khắc tiếp theo, Lãm Nguyệt linh quang chợt lóe, mạnh mẽ nhảy ngoài!
Chỉ thấy tiếng "xoẹt" một cái, nàng thế mà biến thành một giấy, nhảy phóc lên vai Tiêu Cảnh Diệu!
Thật thần kỳ!
Lãm Nguyệt khẽ hô một tiếng, bức tranh, chỉ thấy đó trống trơn.
"Diệu nhi! Tốt quá !"
Lãm Nguyệt thiết cọ cọ má Tiêu Cảnh Diệu, nhất thời vui sướng mặt.
Tiêu Cảnh Diệu cảm giác sự ngứa ngáy truyền đến bên má, tim đập nhanh, trong cơ thể thế mà phá lệ sinh một tia khô nóng.
Nữ t.ử vẫn luôn vô cùng thiết với , ánh mắt cũng thường xuyên khiến động niệm thôi, thậm chí còn vì thế mà bày sai mấy cái trận pháp...
Tiêu Cảnh Diệu đang tâm tư d.a.o động, Lãm Nguyệt bỗng nhiên phản ứng , sự xuất hiện của e là quá đột ngột .
Không ngờ lúc , ngược là Tiêu Cảnh Diệu mở miệng .
"Nàng là T.ử Nguyệt?" Giọng của trong trẻo, trầm thấp, đầy áp bức như khi đối với khác.
Lãm Nguyệt tưởng rằng Tiêu Cảnh Diệu coi nàng là trong tranh, nàng là T.ử Nguyệt thực cũng sai, bởi vì các nàng vốn dĩ là cùng một .
Thế là Lãm Nguyệt gật đầu, thừa nhận: "Phải."
Đôi mắt Tiêu Cảnh Diệu sáng lên, tiếp tục hỏi: "Nàng chính là kẻ thù truyền kiếp của ?"
Lãm Nguyệt vội vàng lắc đầu, "Không ! Ta là... của ..."
Lãm Nguyệt đến đây, bỗng nhiên im bặt.
Tiêu Cảnh Diệu đầu lòng hiếu kỳ mãnh liệt, "Là gì?"
Lãm Nguyệt bỗng nhiên chút luống cuống, hơn mười năm nay, nàng vẫn luôn dùng phận ngoài cuộc để cảm đồng thụ cuộc đời của Tiêu Cảnh Diệu.
giờ khắc , nàng mượn bức tranh T.ử Nguyệt, là nhập cuộc.
Lãm Nguyệt xác định, nhất ngôn nhất hành của nàng liệu đổi điều gì , vòng luân hồi A Tu La , liệu ảnh hưởng đến thế giới hiện thực của bọn họ .
Tiêu Cảnh Diệu chú ý tới thần tình mất của Lãm Nguyệt, tâm tư khỏi chi phối.
Lông mày nhíu , thấp giọng hỏi: "T.ử Nguyệt, nàng ?"
Lãm Nguyệt cẩn thận hơn nhiều, nàng cân nhắc một chút, mới mở miệng : "Chàng cứ coi là thần hộ mệnh của ."
"Thần hộ mệnh?"
Lông mày Tiêu Cảnh Diệu giãn , bỗng nhiên cảm thấy từ vô cùng thỏa đáng.
Nàng xác thực... là thần hộ mệnh của .
Lãm Nguyệt lo lắng Tiêu Cảnh Diệu từ nhỏ Thiên Đạo đầu độc, vẫn sẽ hiểu lầm T.ử Nguyệt, liền đắn đo mở miệng : "Thế đạo khó lường, lời khác thể tin hết, cho dù là... cho dù là Thiên Đạo, cũng giống ."
Tiêu Cảnh Diệu nghiêng đầu Lãm Nguyệt nhỏ xíu, bỗng nhiên trịnh trọng : "Ta tin lời nàng."
Lãm Nguyệt chút thụ sủng nhược kinh, dù đây thực là gặp mặt chân chính đầu tiên của nàng với Tiêu Cảnh Diệu của kiếp .
"Tại ?"
Tiêu Cảnh Diệu cong môi, thế mà tâm trạng mở miệng : "Bởi vì nàng là thần hộ mệnh của ."
Lãm Nguyệt ngờ thuận miệng , Tiêu Cảnh Diệu thế mà thật sự dễ dàng tin tưởng, khỏi cảm thấy của kiếp còn chút ngây thơ.
"Ồ đúng đúng đúng."
Lúc , Tiêu Cảnh Diệu đột nhiên vươn ngón tay đo đạc Lãm Nguyệt một chút, vẻ mặt bình tĩnh hỏi: "Nàng thể biến to lên ?"
Lãm Nguyệt xác định lắc đầu, "Sao ?"
Tiêu Cảnh Diệu vô cùng thành thật đáp: "Ta ôm nàng."
Lãm Nguyệt:?
Khoan ! Đây là lời lẽ hổ báo gì ?