Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 854: Nỗi Lòng Của Tử Nguyệt

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:25:36
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kẻ tội nghiệp Cốc Tư Uyên ngơ ngác đó, cảnh tượng mắt cho kinh ngạc.

 

Rõ ràng đầu gặp mặt, ca ca đối với Vương Lôi đạo hữu vẫn lạnh nhạt, đầu ôm ?

 

Lẽ nào ca ca , giả Lôi Hải Chi Thần cứu Lôi Ngõa chính là Vương Lôi đạo hữu?

 

mà, ca ca nay thích chạm nữ t.ử ? Chuyện ...

 

Cốc Tư Uyên lập tức đầu óc cuồng.

 

Cốc Lâm Uyên trả lời Cốc Tư Uyên, ánh mắt u u, về phía Tiêu Cảnh Diệu mặt Lãm Nguyệt.

 

"Là ngươi đúng ? Chính là tên l.i.ế.m cẩu bám riết dai như đỉa nhà ngươi, hại nàng rời khỏi Lôi Tâm Hải, hại nàng rơi kết cục như !"

 

Tiêu Cảnh Diệu mày nhíu c.h.ặ.t , "Ngươi ý gì?"

 

Lãm Nguyệt bước lên, cũng mặt đầy nghi hoặc Cốc Lâm Uyên.

 

Nàng mở lời : "Cốc đạo hữu, xin , khôi phục ký ức, cho nên nhớ những chuyện xảy giữa chúng ."

 

Cốc Lâm Uyên tuy từ phản ứng bình tĩnh của Lãm Nguyệt mà đoán sự thật , nhưng nàng tự , vẫn khỏi đau như d.a.o cắt.

 

Thế nhưng, sớm tự an ủi trong lúc chờ đợi .

 

Ký ức thì là gì, thể trở về, là vạn hạnh .

 

"Còn nữa, lời ngươi ý gì? Lẽ nào đây từng đến Lôi Tâm Hải ?"

 

Lãm Nguyệt nghiêng đầu hỏi Cốc Lâm Uyên, nàng thể thấy, địch ý của Cốc Lâm Uyên đối với Tiêu Cảnh Diệu sâu.

 

Tiếp theo bọn họ đều sẽ ở gần Lôi Tâm Hải, Lãm Nguyệt hy vọng chuyện cũ năm xưa ảnh hưởng đến việc chung sống hiện tại.

 

Đối mặt với Lãm Nguyệt, thái độ của Cốc Lâm Uyên lập tức trở nên ôn hòa, gật đầu, nhẹ giọng :

 

"Năm đó bố trí dẫn lôi trận ở đây, chỉ trong năm trăm năm, hình thành một vùng biển sấm nhỏ thể xem thường."

 

"Rất nhiều danh mà đến, chính là lúc đó quen ngươi."

 

Tiêu Cảnh Diệu khẽ nhướng mày, quả thực , Nguyệt Nhi còn từng đến Lôi Tâm Hải.

 

Năm đó Lôi Tâm Hải mới thành hình, mời Nguyệt Nhi đến xem, nàng chút do dự từ chối.

 

Nếu lúc Cốc Lâm Uyên , , thì Nguyệt Nhi giấu , một đến nơi .

 

Cốc Lâm Uyên lặng lẽ Lãm Nguyệt, tiếp tục :

 

"Năm đó nơi vẫn còn là nơi ít lui tới, thể là một trong ít những nơi xa lánh tranh chấp của Thần Giới, và ngươi chí thú tương đồng, ở đây kết giao bạn , mỗi ngày đều ở trong biển sấm rèn luyện tu hành."

 

Nhắc đến những quá khứ , sắc mặt Cốc Lâm Uyên trở nên vô cùng dịu dàng.

 

Tiểu Nguyệt là lôi tu, nàng thiên tư hơn , tu vi cao thâm, ở trong biển sấm luôn như cá gặp nước.

 

Lúc đó nghĩ, tạo hóa chủ nhất định tập trung tất cả những gì nhất thế gian nàng, mới thể tạo một sự tồn tại mỹ tì vết như .

 

Hắn từng động lòng, nhưng tiểu Nguyệt thẳng thắn với , rằng nửa đời của nàng đều đang ép buộc bản động lòng với một , cho nên nhi nữ tư tình là thứ nàng tuyệt đối sẽ chạm .

 

Lúc đó vì sợ nàng rời , liền dối rằng vốn thích nam sắc, cùng nàng cũng là tri kỷ một lòng một .

 

Chỉ tiếc là, dù cẩn thận dè dặt như , vẫn thể nắm giữ ánh trăng .

 

"Ngày đó, và ngươi từ trong biển sấm rèn luyện trở về, bỗng ngoài biển ồn ào, lắng kỹ, sáng tạo biển sấm , Tiêu đại tướng quân đến."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-854-noi-long-cua-tu-nguyet.html.]

 

"Ngươi thấy cái tên , lập tức biến sắc, đầu chui trong biển sấm, cùng từ một hướng khác rời ."

 

"Lúc đó tin tức Tiêu tướng quân si mê bám riết ngươi Thần Giới ai cũng , thấy ngươi tránh như rắn rết, liền khỏi hỏi, nếu ngươi ý với , dứt khoát một ?"

 

Lãm Nguyệt tiếp theo chính là mấu chốt của sự việc, lập tức nín thở ngưng thần.

 

Trong thần sắc của Cốc Lâm Uyên đột nhiên lộ một tia bi thương.

 

"Ngươi hỏi ngược , tin mệnh ."

 

"Ta lắc đầu, càng hiểu, ngươi là thiên chi kiêu t.ử như , chỉ cần thời gian nhất định thể ngạo thị Thần Giới, tại chữ 'mệnh' trói buộc?"

 

"Ngươi thần sắc bình tĩnh, chỉ nhàn nhạt với , mệnh của ngươi sớm định sẵn, mà Tiêu tướng quân chính là mà ngươi yêu."

 

Lãm Nguyệt đến đây, trong lòng bỗng nhiên đau nhói, nàng hiểu vì T.ử Nguyệt những lời như , càng hiểu T.ử Nguyệt đang cố gắng chống điều gì.

 

Tiêu Cảnh Diệu sắc mặt sững sờ, khi khỏi Luân Hồi Độ, Lãm Nguyệt kể hết chuyện cho .

 

Hắn cũng cuối cùng , khi còn là Tiêu tướng quân, những si mê bám riết của mang đến cho Nguyệt Nhi sự giãy giụa đau khổ và tuyệt vọng đến nhường nào.

 

Bây giờ Cốc Lâm Uyên như , Tiêu Cảnh Diệu cảm thấy một cách từng , giống như tên đao phủ từng bước đẩy Nguyệt Nhi đến mệnh định, từng chút một mài mòn hy vọng cuối cùng của nàng...

 

Giọng của Cốc Lâm Uyên vẫn tiếp tục.

 

"Ta ý định rời của ngươi, trong thần sắc của ngươi ý vị từ biệt, hỏi ngươi, khi nào ngươi sẽ đến Lôi Tâm Hải, ngươi chỉ lắc đầu."

 

"Ta hỏi, thể đến tìm ngươi, ngươi chỉ thần sắc ưu thương với , là vĩnh biệt..."

 

Cốc Lâm Uyên khẽ run, dù là bây giờ nhắc , sự quyết tuyệt của T.ử Nguyệt lúc đó vẫn đau nhói.

 

Nàng lời vĩnh biệt nhẹ nhàng như ...

 

Lãm Nguyệt mi mắt cụp xuống, nàng dám mắt Cốc Lâm Uyên, nhưng nàng hiểu nỗi lòng của T.ử Nguyệt.

 

Có lẽ lúc đó, T.ử Nguyệt mơ hồ động lòng với Tiêu Cảnh Diệu, cho nên khi thấy , nàng mới vội vã và hoảng sợ như .

 

Nàng trong lòng hiểu rõ, một chuyện đến vực sâu, thể chống , nàng càng , những theo bên cạnh nàng sẽ kết cục gì.

 

Vĩnh biệt là sự bảo vệ nhất của nàng dành cho bạn Cốc Lâm Uyên .

 

Chỉ c.ầ.n s.au bất kỳ mối liên hệ nào, thì kết cục cuối cùng sẽ liên lụy đến Cốc Lâm Uyên.

 

Đây lẽ cũng là lý do Tiêu Cảnh Diệu quen Cốc Lâm Uyên, vì T.ử Nguyệt khi rời , quả nhiên bao giờ nhắc đến sự tồn tại của nữa.

 

"Ngươi , khi ngươi cầu xin lập tâm ma thệ, để bất kỳ tin tức nào của ngươi, cũng đến gặp."

 

Đáy mắt Cốc Lâm Uyên đỏ, giọng trầm thấp.

 

"Ta hiểu vì ngươi tàn nhẫn như , dằn xuống lòng ái mộ đối với ngươi, xem ngươi là tri kỷ nhất đời , ngươi một lòng cắt đứt quan hệ với ."

 

"Ngươi giải thích gì cả, khỏi trong lòng cuồng nộ, đầu tiên nếm trải cảm giác lừa dối, phản bội, trong lúc xúc động đáp ứng yêu cầu của ngươi, như ngươi mong lập hạ tâm ma thệ."

 

"Cơn giận của đối với ngươi hề giảm theo thời gian, ngược càng ngày càng dữ dội, khắp nơi dò hỏi tin tức của ngươi, ngươi thành lập T.ử Nguyệt nhất tộc, từng bước lớn mạnh, cho đến khi đủ sức sánh ngang với Thần Quân."

 

"Những tin tức càng khiến tin chắc, ngươi ghét bỏ , ghét bỏ chỉ là một tán tu quèn, xứng bạn với ngươi."

 

"Ý nghĩ một khi bén rễ, liền thể xóa nhòa, trong lòng oán hận, đến nỗi ngươi dùng Lưu Ảnh Kính gửi cho một tin nhắn, cũng vì hờn dỗi mà xem."

 

"Tất cả chuyện, cho đến trận đại chiến ở Vạn Cổ Trường Đạo, tin tức ngươi lực chiến địch, thần hồn đều diệt truyền đến..."

 

 

Loading...