Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 865: Cha Con Tương Tàn
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:25:47
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lãm Nguyệt rùng một cái, vội vàng thu tâm thần.
Ngay đó, mắt nàng hiện một màn sáng, chính là thuật Tùy Ảnh Quang Màn mà Tiêu Cảnh Diệu mới học hôm nay.
Lãm Nguyệt tập trung , chỉ thấy mắt là một phòng khách vô cùng hoa lệ, ghế chủ vị một nam nhân uy nghiêm đang .
Hắn đôi mày kiếm tuấn, đôi mắt đen dài hẹp và sắc bén, đường nét khuôn mặt rõ ràng, toát lên vẻ cứng rắn và ngạo nghễ bức .
Trên toát sự bá đạo và xa cách của kẻ bề , khiến cho những hầu hạ bên cạnh đều nơm nớp lo sợ.
"Ngươi ai đến?"
Nam nhân nhàn nhạt mở miệng, ánh mắt dài hẹp khẽ quét qua, hạ nhân lập tức hoảng sợ quỳ rạp xuống đất.
"Là... là Mộ Tuế Thần Quân, Thần Quân đại nhân đang về phía ạ."
"Hừ, hóa là đứa con trai ngoan của ..."
Nam nhân nhếch mép, nở một nụ châm chọc.
Lãm Nguyệt đến đây liền mắt chắc chắn là Tộc trưởng Mộ gia - Mộ Viễn Sơn.
"Lui xuống hết , để cha con chúng ôn chuyện cho đàng hoàng."
Mộ Viễn Sơn lên tiếng, đám hạ nhân như đại xá, vội vàng cáo lui.
Lãm Nguyệt quan sát kỹ Mộ Viễn Sơn, chỉ thấy khẽ nheo mắt, ở nơi để lộ sát ý nồng đậm.
Rất nhanh, cửa xuất hiện một bóng , thu hút sự chú ý của Mộ Viễn Sơn.
Góc của quang màn xoay chuyển, hiển nhiên Tiêu Cảnh Diệu cũng đang sang đó.
Lãm Nguyệt khẽ nheo mắt, chỉ thấy một nam t.ử áo trắng thong thả bước từ bên ngoài, dung mạo sáu phần giống Mộ Viễn Sơn.
so với vẻ tuấn lãng uy nghiêm của Mộ Viễn Sơn, Mộ Tuế làn da trắng như tuyết, hàng mi dài cong v.út, đôi mắt sạch sẽ kết hợp với dáng mắt quyến rũ, là một mỹ nam t.ử còn xinh hơn nữ nhân ba phần.
"Vãi! Lão t.ử duyệt qua vô , công bằng thì, cũng chỉ tên là so nhan sắc với Tiêu Cảnh Diệu thôi, ai đây?"
Cái Đầu mới dọn dẹp xong quần áo cho Tiêu Cảnh Diệu, thấy mỹ nam quang màn, lập tức nhao nhao lên.
Tùy Ảnh Quang Màn khẽ rung nhẹ đến mức khó nhận , khiến Lãm Nguyệt nhạy bén cảm giác , lẽ lúc Tiêu Cảnh Diệu thể thấy giọng của nàng và Cái Đầu.
Thế là nàng hắng giọng, chân thành : "Cái Đầu, ngươi bậy bạ gì đó? Trên đời ai bằng Diệu nhi cả!"
Tùy Ảnh Quang Màn đột nhiên định , giống như uống t.h.u.ố.c an thần.
"Lãm Nguyệt, ngươi sợ là trúng bùa mê t.h.u.ố.c lú của tên tiểu t.ử Tiêu Cảnh Diệu !"
Cái Đầu càm ràm nhảy lòng Lãm Nguyệt, tìm một vị trí thoải mái cho , mới than vãn: "Mệt c.h.ế.t lão t.ử , nhiều quần áo như ư ư ư..."
Lãm Nguyệt kịp thời bịt miệng Cái Đầu , đ.á.n.h trống lảng ánh mắt khó hiểu của nó.
"Ngươi hỏi là ai ? Đó là Mộ Tuế Thần Quân của Thiên Đạo Thập Nhị Lộ, đừng lên tiếng, kịch để xem ."
Cái Đầu dọa cho ngẩn , ngoan ngoãn gật đầu.
Mộ Tuế từng bước phòng khách, Mộ Viễn Sơn đó, vẫn bất động như núi.
Theo lý mà , Thần Quân là tồn tại địa vị cao nhất Thần Giới, cho dù là cha ruột, cũng nên xuống hành lễ, nhường chủ vị.
Mộ Viễn Sơn rõ ràng ý định , và Mộ Tuế dường như cũng chẳng để tâm.
Hắn giữa đại sảnh, hai cha con từ xa, ai mở miệng .
Cái Đầu đến đây thì chút mất kiên nhẫn.
"Lãm Nguyệt, đây là kịch mà ngươi đó hả? Xem hai gã đàn ông mắt to trừng mắt nhỏ?"
Lãm Nguyệt hiệu im lặng: "Suỵt, đừng chuyện."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-865-cha-con-tuong-tan.html.]
Ngay đó, Mộ Viễn Sơn mở miệng .
"Thiên Đạo bảo ngươi diệt Lôi Hải Chi Thần, ngươi chạy đến chỗ gì?"
Sắc mặt Mộ Tuế trầm xuống, thẳng mắt Mộ Viễn Sơn, lạnh lùng : "Ông con riêng."
Mộ Viễn Sơn khẽ nhíu mày, Mộ Tuế tiếp tục : "Ông và từng giao ước, đời ông sẽ thêm con cái nào khác, đây là thái độ của ông ?"
Mộ Viễn Sơn , mặt thoáng qua vẻ kiên nhẫn: "Một ả tiện lén lút sinh , đó hề ."
Nghe đến đây, khóe miệng Mộ Tuế khẽ nhếch lên, nụ mang theo ý châm chọc quả thực giống hệt Mộ Viễn Sơn.
"Mộ tộc trưởng, ông ở Mộ Tuế Giới một tay che trời, một tiện m.a.n.g t.h.a.i con của ông, ông thể ?"
"Đừng quên giao ước lúc đó của chúng , chỉ cần ông sinh thêm con cái khác, thì nương sẽ do đón về Mộ Tuế Cung."
Mộ Viễn Sơn thấy Mộ Tuế chống đối , cơ mặt khỏi vặn vẹo, nhưng ngay đó, lạnh một tiếng.
"Ngươi tưởng bà chịu theo ngươi ? Bà cả đời đều rời khỏi !"
Mộ Tuế thần sắc băng lãnh, hề lay động.
"Xong chuyện ở đây, sẽ đích đón bà , đây là hỏi ý kiến ông, mà là thông báo cho ông."
Thật khó tưởng tượng đây là cuộc đối thoại giữa hai cha con, hai giương cung bạt kiếm, trong thần sắc chỉ hận ý, chút tình .
Hai tay Mộ Viễn Sơn siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m lưng, sự cam lòng và oán hận dâng lên.
Tiêu Cảnh Diệu hóa thành Hỗn Độn, đang bình tĩnh quan sát cảnh tượng mắt, bỗng nhiên, khẽ nheo mắt, ánh mắt dán c.h.ặ.t Mộ Viễn Sơn.
Lãm Nguyệt nhận sự di chuyển của quang màn, khỏi lộ vẻ nghi hoặc.
Ngay đó hình ảnh mắt xoay chuyển, góc chuyển lưng Mộ Viễn Sơn.
Lãm Nguyệt lập tức nghiêm túc, nàng Tiêu Cảnh Diệu nhất định phát hiện điều gì đó bất thường.
Nàng ngưng thần tĩnh khí, ánh mắt tìm kiếm kỹ càng hình ảnh, bỗng nhiên đồng t.ử co rụt .
Chỉ thấy nắm đ.ấ.m lưng Mộ Viễn Sơn khẽ run rẩy, loáng thoáng dường như hắc khí tràn từ trong lòng bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của !
Đây là cái gì!?
Chỉ tiếc, tình cảnh mắt cho phép Lãm Nguyệt kỹ, Mộ Tuế Thần Quân bỗng nhiên xoay , khiến nắm đ.ấ.m của Mộ Viễn Sơn đột ngột buông lỏng.
Lãm Nguyệt định thần , chỉ thấy lòng bàn tay Mộ Viễn Sơn trơn láng, hề bất kỳ dị thường nào.
Mộ Tuế từng bước đến cửa phòng khách, bỗng nhiên dừng bước.
Giọng lạnh lùng, chậm rãi : "Ngày thường tùy ông ở Mộ Tuế Giới mưa gió thế nào, đều thể mắt nhắm mắt mở, nhưng, sự kiện Lôi Hải Chi Thần , hy vọng ông đừng tự lượng sức mà nhúng tay ."
"Đừng tưởng , ông vội vã chạy tới đây là vì cái gì."
Mộ Viễn Sơn lời , bật dậy, sắc mặt trở nên âm trầm vô cùng, như thể sắp vắt nước.
"Mộ T.ử An, chớ càn ở chỗ ! Ngươi cho dù Thần Quân, thì vĩnh viễn cũng là con trai của Mộ Viễn Sơn !"
Mộ Tuế lời cứng đờ, nhưng ngay đó, lập tức lạnh lùng đáp: "Lần Bản quân phụng ý chỉ Thiên Đạo hành sự, ông nếu ngáng đường, g.i.ế.c cả ông!"
"Ngươi dám!" Mộ Viễn Sơn gầm lên.
Mộ Tuế lạnh một tiếng, lập tức phất tay áo bỏ .
Mộ Viễn Sơn chằm chằm bóng lưng dần xa của Mộ Tuế, vẻ mặt bạo nộ từ từ tan biến, một nụ quỷ dị chậm rãi leo lên gò má .
"Mộ T.ử An, con trai ngoan của , đừng tưởng , ngươi vội vã đến cảnh cáo như là vì cái gì."
"Thần nữ T.ử Nguyệt, ả khiến ngươi để tâm đến thế ?"
"Yên tâm , những gì ngươi để tâm, quan tâm, mong , đều sẽ từ từ hủy diệt cho ngươi xem..."