Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 882: Quỷ Tu Chi Luận
Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:31:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tất cả đều đang chờ đợi Tiêu Cảnh Diệu đưa một lời giải thích, nhưng ai ngờ xong mắt liền chằm chằm tức phụ nhà , nửa câu cũng .
Cái mới ẩn ẩn lĩnh hội tính chân thực của cái gọi là thiểm cẩu.
Có chịu nổi lòng hiếu kỳ, cao giọng kêu lên: “Tiêu tướng quân, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy a!”
Lãm Nguyệt trong lúc đối diện với Tiêu Cảnh Diệu tất cả thông tin, giờ phút khỏi âm thầm kinh hãi.
Hóa , tà vật Mộ Viễn Sơn nuôi dưỡng, thế mà là một đoạn thể của Quỷ Tôn!
Lại kết hợp với một cánh tay Quỷ Tôn thu hồi, Lãm Nguyệt nhịn bắt đầu hoài nghi, năm đó Quỷ Tôn bố trí nghịch thiên đại trận, vì mà nhục thể chia năm xẻ bảy, rải rác ở khắp chư thiên.
Tiêu Cảnh Diệu tự nhiên sẽ trả lời câu hỏi của khác, xoay , mâu sắc bình tĩnh Mộ Viễn Sơn đang hắc khí bao quanh.
Mộ Viễn Sơn vốn dĩ bởi vì quỷ khí gì phá mà kiêng nể gì cả, lúc đối mặt với Tiêu Cảnh Diệu sâu lường , thế mà cũng khó nén bất an trong lòng.
Hắn tự hỏi, cho dù Mộ Tuế kéo trong quỷ khí, cũng cách nào thoát khỏi ung dung như thế.
Bên , nam t.ử họ Lưu rốt cuộc tỉnh táo .
Mọi thấy Tiêu Cảnh Diệu là cái hũ nút, liền vội vàng vây quanh bên cạnh nam t.ử, cấp thiết hỏi: “Sao thế ? Hắc khí là chuyện gì xảy ?”
Hai hàm răng nam t.ử còn đang ngừng đ.á.n.h , nhớ sự âm lãnh k.h.ủ.n.g b.ố , sắc mặt càng thêm trắng bệch.
“Lạnh... Quỷ... Ta thấy địa ngục...”
Nam t.ử họ Lưu năng lộn xộn, hảo hữu , vội vàng che chở xuống.
Mọi thấy hỏi nguyên cớ, trong lòng càng thêm ngứa ngáy, lúc Lưu Ảnh Quang Mạc cũng nổ tung chảo.
“Là tà tu !”
“Khẳng định là! tà tu cũng phân tu cái gì a! Có ai ?”
“Cái là gì a, huyết tu giống huyết tu, hồn tu giống hồn tu.”
“Mộ Viễn Sơn cái thứ ghê tởm , là tu than đấy chứ?”
“Ha ha ha, vị tổn quá nào...”
Phía quang mạc thảo luận từ từ liền đắn, trong vô cái “ha ha ha”, bỗng nhiên bay qua mấy chữ giống bình thường.
“Là Quỷ tu.”
Lời , phía lập tức theo vô dấu chấm hỏi.
“Quỷ tu? Đó rốt cuộc là quỷ?”
“Sao từng qua a!”
“Bịa đặt ? Đừng gió chính là mưa!”
“Vị nhân ‘Đầu to đầu to trời mưa lo’ , mau giải thích một chút a!”
Không chỉ là tu sĩ khắp nơi ở Thần Giới, ngay cả những Lôi Tâm Thành , cũng đều đang chờ một lời giải thích.
Trong Tu Di Không Gian của Tiêu Cảnh Diệu, Cái Đầu đang ở một cái Lưu Ảnh Quang Mạc thật lớn vò đầu bứt tai.
“Hít —— cái bảo lão t.ử giải thích thế nào đây?”
Hóa , vị nhân Đầu to đến góp vui chính là Cái Đầu dùng tên giả!
Mắt thấy tất cả đều cầu tri như khát, Cái Đầu bỗng nhiên phát hiện, tại cái Thần Giới mà Quỷ tu xóa sạch sẽ , lúc chính là thời điểm để tái tạo nhận thức của tất cả , minh oan cho Quỷ tu a!
Nghĩ đến đây, hai bàn tay nhỏ nơi thái dương của nó bận rộn đến bay lên, nghiêm trang xuống một đoạn văn:
“Kẻ Quỷ tu, quỷ quái thường , là tu tập chí âm chí ám chi khí thế gian, tu vi đến chỗ cao thâm, thể nhiếp hồn đoạt phách, hiệu lệnh ngàn vạn âm hồn, gọi là Tôn.”
“Tu Quỷ vốn thiện ác, tất cả tự tại lòng . Mộ Viễn Sơn lấy tinh khí xử nữ nuôi quỷ, con đường âm tà sát sinh, là Tà.”
“Nếu linh đài thanh minh, g.i.ế.c bừa, khát m.á.u, lấy thiên địa âm ám chi khí tu luyện, liền thể con đường chính đại, là Thiện.”
Mọi đều lời giải thích nghiêm trang phá vỡ thường thức cho kinh ngạc, Lưu Ảnh Quang Mạc vốn dĩ náo nhiệt cứ thế trống mấy thở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-882-quy-tu-chi-luan.html.]
đó, vô nghi ngờ và câu hỏi nối gót tới.
Cái Đầu bắt một cái liền trả lời một cái, bận đến mức tay nhỏ sắp chuột rút.
Bên Lôi Tâm Thành cũng đem ngôn luận về Quỷ tu của Cái Đầu lên.
Lông mày Lãm Nguyệt nhướng, trong nháy mắt liền đoán là b.út tích của Cái Đầu.
Trong lòng nàng nhịn thầm khen một tiếng, cái đầu dưa của Cái Đầu quả nhiên là linh hoạt.
Tiêu Cảnh Diệu mặt đổi sắc, ngược Mộ Viễn Sơn loạn thần sắc.
Quỷ tu...
Từ ở Thần Giới từng nhắc tới, ngay cả cũng là từ quỷ vật.
Đó là văn tự khắc quỷ vật, từng chữ từng chữ dập xuống, đóng thành một quyển sách.
Trên đó nhắc tới hai từng tồn tại —— Quỷ Tôn và Hư Vô Thần Nữ.
Mộ Viễn Sơn vốn dĩ là tin những lời bậy bạ đó, nếu quả thật như văn tự , đời chẳng thể sánh vai với Thiên Đạo?
Thế nhưng, khi dần dần phát hiện sự huyền diệu của quỷ vật, liền nhịn bắt đầu tin tưởng sự tồn tại của Quỷ Tôn.
Văn tự khắc quỷ vật cũng đầy đủ, cho dù như thế, cũng thể từ trong vài lời ít ỏi đó , quỷ vật hẳn chính là một bộ phận của Quỷ Tôn ...
Lúc giờ phút , ngờ thế mà thể lai lịch của Quỷ tu, còn khác biệt lắm so với ghi chép quỷ vật!
Tiêu Cảnh Diệu tuy qua lơ đãng, nhưng kỳ thật mắt sáu hướng, sớm thu hết sự dị dạng của Mộ Viễn Sơn trong mắt.
Lúc , rốt cuộc nhàn nhạt mở miệng.
“Muốn hàng phục nó, vất vả ? Dù đó vốn dĩ thứ ngươi thể sở hữu, huống chi, trải qua ngươi vạn năm nuôi dưỡng, nó sinh ý thức tự , ác niệm cũng đang từng ngày bành trướng.”
“Bây giờ, nó sẽ một đòi hỏi ngươi bao nhiêu tinh khí, một , mười , là ba mươi ?”
Ngữ khí Tiêu Cảnh Diệu bình thản, nhưng mỗi câu , sắc mặt Mộ Viễn Sơn liền trắng thêm một phần, đến cuối cùng, đầy mắt kinh hãi!
“Ngươi... Ngươi...”
“Vì đều hết đúng ?”
Tiêu Cảnh Diệu nghiêng đầu, ngăn sự năng lộn xộn của Mộ Viễn Sơn.
Đoạn đối thoại khiến tất cả lọt trong sương mù, nhưng thể khẳng định là, Mộ Viễn Sơn dường như Tiêu Cảnh Diệu chơi đùa trong lòng bàn tay.
“Ngươi đoạn thể từ khi nào?” Tiêu Cảnh Diệu tiếp tục hỏi.
Mộ Viễn Sơn còn từ trong khiếp sợ rút thần , vốn tưởng rằng, quỷ khí hiện thể cho khuất phục tất cả , đ.á.n.h hung danh.
Lại ngờ ngay từ đầu Tiêu Cảnh Diệu vạch trần lai lịch đến tận gốc rễ!
Tiêu Cảnh Diệu thấy Mộ Viễn Sơn đáp, cũng thèm để ý, chỉ tự : “Ta đoán, khi Thiên Đạo chọn mười hai lộ Thần Quân, ngươi nó ?”
Mộ Viễn Sơn bỗng nhiên ngẩng đầu lên, Tiêu Cảnh Diệu đúng !
Hắn vì giống như gì , so với Tiêu tướng quân vạn năm còn cao thâm khó lường hơn, khiến rét mà run!
Hơn nữa... Vì đơn độc lôi chuyện Thiên Đạo chọn Thần Quân ?
Tiêu Cảnh Diệu sự nghi hoặc của Mộ Viễn Sơn, bỗng nhiên nhếch môi, nụ gần như hoa mắt .
Một khắc , Tiêu Cảnh Diệu ngẩng đầu liếc Mộ Tuế trời, chậm rãi :
“Mộ Viễn Sơn, ngươi từng nghĩ tới , vị trí Mộ Tuế Thần Quân ... vốn dĩ là thuộc về ngươi.”
Mộ Viễn Sơn mạnh mẽ chấn động, mặt thế mà rịn một tia trắng bệch.
Bởi vì, đoán Tiêu Cảnh Diệu tiếp theo cái gì.
Trong ánh mắt tuyệt vọng của Mộ Viễn Sơn, Tiêu Cảnh Diệu từng chữ từng chữ :
“Dính dáng đến chí âm chí tà quỷ khí, Thiên Đạo sẽ chấp nhận ngươi chứ? Vị trí Thần Quân ngươi tha thiết ước mơ, chính là do ngươi tự tay chắp tay nhường cho con trai ngươi a...”