Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 884: Tôn Ta Làm Chủ

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:31:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu Cảnh Diệu dường như thấu suy nghĩ của Lãm Nguyệt, bỗng nhiên đầu hề báo , trong mắt toát vẻ u oán mà chỉ Lãm Nguyệt mới hiểu .

 

Lãm Nguyệt: “...”

 

Nàng sớm nghi ngờ, gáy Tiêu Cảnh Diệu chắc chắn cũng mọc mắt ...

 

Mộ Viễn Sơn thấy Tiêu Cảnh Diệu lúc mà còn dám phớt lờ , khỏi khẩy một tiếng.

 

“Tiêu Cảnh Diệu, ngươi đáng đời c.h.ế.t váy đàn bà.”

 

Vạn năm , Tiêu Cảnh Diệu rõ ràng thể sống sót, ngu xuẩn lựa chọn tuẫn tình. Hắn lúc đó trong đám , Tiêu Cảnh Diệu như tự hủy lao về phía các đại Thần Quân, suýt chút nữa thì rụng cả răng.

 

Nếu Tiêu Cảnh Diệu dưỡng tinh súc nhuệ, chắc cơ hội , nhưng vì cái c.h.ế.t của T.ử Nguyệt mà mất ý chí sinh tồn, nực bao!

 

Tiêu Cảnh Diệu những lời trào phúng của Mộ Viễn Sơn, mặt đổi sắc đầu , thế mà còn gật đầu vô cùng tán thành.

 

“Ngươi đúng, nếu Tiêu Cảnh Diệu c.h.ế.t, thể c.h.ế.t trong tay phu nhân, mới là chuyện may mắn lớn nhất đời .”

 

Lãm Nguyệt: “...”

 

Hiện tại thời cơ thích hợp, những lời bày tỏ tâm tình để hãy ...

 

Mọi : “...”

 

Cái tên l.i.ế.m cẩu buồn nôn !

 

Mộ Viễn Sơn thấy Tiêu Cảnh Diệu lấy nhục, ngược còn lấy vinh, khỏi dài: “Hết t.h.u.ố.c chữa! Hôm nay liền dùng Tiêu tướng quân đại danh đỉnh đỉnh để thành tựu sự tiến cấp của thần vật !”

 

Mọi đến đây, nhao nhao ăn ý lùi , nhường chỗ cho chiến trường.

 

Lúc , ngược ai cầu xin Mộ Tuế tay nữa.

 

quan hệ cha con vẫn bày đó, ngộ nhỡ phút ch.ót, Mộ Tuế Thần Quân động lòng trắc ẩn, thả con ác quỷ về Thần Giới, thì nguy to.

 

Chi bằng để Tiêu Cảnh Diệu tay, nhất là cho Mộ Viễn Sơn một cái thần hồn câu diệt, báo thù cho những nữ t.ử c.h.ế.t !

 

Lãm Nguyệt thu hồi ba thần thú, chỉ để Huyền Vũ. Mắt thấy Mộ Viễn Sơn chuẩn động thủ, nàng dứt khoát xuống lưng Huyền Vũ.

 

Dáng vẻ nhẹ nhàng nhàn nhã của nàng khiến thấy đều khỏi thầm thầm trong lòng.

 

Đôi phu thê rốt cuộc là thế nào? Sao cái gì cũng vẻ lơ đãng như ?

 

So với bộ dạng nghiêm trận chờ đợi của bọn họ, mà chọc tức c.h.ế.t thế ...

 

Lúc , động tĩnh bên phía Mộ Viễn Sơn trong nháy mắt thu hút sự chú ý của tất cả .

 

Chỉ thấy chợt quát khẽ một tiếng, khối m.á.u thịt n.g.ự.c lập tức phồng lên, trông kích thước to như đầu trưởng thành!

 

Trên khối m.á.u thịt còn huyễn hóa ba cái lỗ thủng, trông giống như mắt và miệng, quỷ dị vô cùng.

 

Lông mày Tiêu Cảnh Diệu nhíu c.h.ặ.t, vẻ ghét bỏ mặt càng sâu hơn.

 

Mộ Viễn Sơn tự nhiên bỏ qua biểu cảm của Tiêu Cảnh Diệu, khóe miệng nhếch lên vặn vẹo, nhạo sự nông cạn của Tiêu Cảnh Diệu.

 

Thần vật kỳ dị vô cùng, tuy hình dáng xí, nhưng diệu dụng vô cùng!

 

Chỉ thấy hai tay mạnh mẽ vung lên, quỷ khí đột nhiên trướng lớn gấp mấy , phát tiếng gào nức nở.

 

Mọi thấy tiếng động sắc mặt chợt biến đổi, chỉ cảm thấy như một lưỡi d.a.o sắc bén khoan trong tai, đau đến mức mặt mũi dữ tợn, liên tục lùi .

 

Rất nhanh, khuôn mặt từ trong quỷ khí giãy giụa lộ , chúng đều há to miệng, phát tiếng gầm rú cam lòng và ch.ói tai.

 

Sắc mặt Lãm Nguyệt chợt trầm xuống, nàng liếc mắt liền nhận , giữa lông mày những khuôn mặt quỷ đều còn sót một tia tú khí, rõ ràng là thần hồn của những nữ t.ử Mộ Viễn Sơn hút cạn tinh khí!

 

Mộ Viễn Sơn thế mà còn giam cầm thần hồn của những nữ t.ử !

 

Nghĩ đến đây, trong lòng Lãm Nguyệt lập tức giận kìm !

 

Lúc , Mộ Viễn Sơn thế mà còn vô cùng âm độc về phía cha họ Lưu lúc nãy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-884-ton-ta-lam-chu.html.]

“Ngươi luôn báo thù cho con gái ? Đến xem nó .”

 

Nam t.ử họ Lưu thể tin nổi ngẩng đầu, chỉ thấy tay Mộ Viễn Sơn mạnh mẽ chộp trong quỷ khí, một tàn hồn bán trong suốt liền nắm trong tay.

 

Mọi khiếp sợ sang, chỉ thấy tàn hồn trần truồng, tay Mộ Viễn Sơn gào thét ch.ói tai, giữa mi mắt vẫn thể nhận một tia thần mạo của nữ t.ử.

 

Nam t.ử họ Lưu thấy thế, run lên bần bật, khoảnh khắc đó huyết lệ tuôn rơi, khóe mắt như nứt !

 

“Nhan Nhi! Nhan Nhi của !”

 

Mọi rùng kinh hãi, tàn hồn thế mà thật sự là con gái của nam t.ử !

 

Mộ Viễn Sơn thấy thế, khỏi tà một tiếng.

 

“Còn ai gặp con gái ? Chỉ cần huyết mạch tương liên, đều thể nương theo khí tức thần hồn để các ngươi gặp một , ha ha ha...”

 

Giờ khắc , Mộ Viễn Sơn giống hệt như ác quỷ chúa tể sinh mệnh, thế mà vì cảm giác khống chế mà dương dương tự đắc.

 

Tay mạnh mẽ siết c.h.ặ.t, vặn gãy cổ tàn hồn , trong tiếng gào thét tê tâm liệt phế của nam t.ử họ Lưu, bỗng nhiên ngộ một tia chân lý.

 

Quỷ Tôn a Quỷ Tôn...

 

Hóa , chưởng quản vạn ngàn âm hồn chính là tư vị ?

 

Nếu là như , thì chữ “Tôn” cũng xứng đáng đảm nhận!

 

Nghĩ đến đây, Mộ Viễn Sơn chợt dang rộng hai tay, để khối m.á.u thịt n.g.ự.c trướng đến cực hạn, giống như một đứa con song sinh ký sinh !

 

hắc khí từ khối m.á.u thịt tuôn trào , Mộ Viễn Sơn cảm nhận cảm giác sức mạnh từng !

 

Sau một khắc, lệnh cho vô tàn hồn phía : “Chúng quỷ hãy tôn chủ ! Từ nay về , chính là kẻ chí cao trong giới âm tà, là Quỷ Tôn độc nhất vô nhị thế gian!”

 

Người vây xem thấy cảnh , đều khỏi lạnh toát trong lòng.

 

Thế gian âm quỷ vô , nếu Mộ Viễn Sơn thật sự thể hiệu lệnh quần quỷ, chẳng là tồn tại thể chiến thắng ?

 

Cái Đầu ở trong gian Tu Di lời lẽ kiêu ngạo , lập tức tức , điên cuồng để lời nhắn quang mạc:

 

“Hắn đang mơ giữa ban ngày!”

 

“Hắn đang ảo tưởng sức mạnh!”...

 

Chỉ bằng cái thứ hàng như Mộ Viễn Sơn, cầm một khúc thể nhỏ của Quỷ Tôn, mà vọng tưởng thế?

 

“Tiêu Cảnh Diệu, tiểu t.ử ngươi còn nhịn cái gì? Cho lão t.ử gọt !” Cái Đầu truyền âm thúc giục Tiêu Cảnh Diệu.

 

Mộ Viễn Sơn đang điều khiển tất cả âm hồn trong quỷ khí cúi đầu xưng thần với , Tiêu Cảnh Diệu thấy cảnh , chỉ nhẹ nhàng nhếch khóe miệng.

 

“Cái Đầu, trời diệt ai, tất cho kẻ đó điên cuồng . Giống như loại Mộ Viễn Sơn , để điên cuồng lên, lột miếng thịt từ xuống ?”

 

Tiêu Cảnh Diệu bình thản ung dung, nhưng Cái Đầu mạc danh kỳ diệu một tia âm hiểm của thợ săn từ trong nụ của .

 

“Chơi âm vẫn là tiểu t.ử ngươi a...”

 

“Được, lão t.ử lên quang mạc tùy ảnh tạo thế cho ngươi! Ê, tiểu t.ử ngươi đừng , cái quang mạc chơi cũng nghiện phết...”

 

Nói đến đây, Cái Đầu còn rảnh rỗi nữa, một khắc, quang mạc tùy ảnh bay dòng chữ kích động.

 

“Tiêu Cảnh Diệu, lão t.ử ủng hộ ngươi, đ.ấ.m nát đầu ch.ó Mộ Viễn Sơn!”

 

“Móc miếng thịt của ! Lão t.ử băm vằm để báo thù cho các nữ tu c.h.ế.t oan!”...

 

Những lời nghi ngờ gì mang một tia khích lệ cho đám đang lo lắng, nhao nhao theo phía phát ngôn:

 

, ủng hộ Tiêu tướng quân, ngàn vạn đừng để Mộ Viễn Sơn thực hiện ý đồ!”

 

“Tiêu Cảnh Diệu qua dường như cũng tồi tệ như trong “Thần Điển” nhỉ?”

 

“Ta mặc kệ, Tiêu tướng quân còn thể xa hơn Mộ Viễn Sơn ?”

 

 

Loading...