Đồ Đệ Hư Hỏng Muốn Bất Kính Với Ta - Chương 889: Là Nàng, Đúng Không

Cập nhật lúc: 2026-02-25 04:31:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không lời nhắc nhở của bên ngoài , bóng đen khẽ run lên, thế mà trong khoảnh khắc tiếp theo chậm rãi sinh m.á.u thịt da dẻ của thường.

 

Lông mày Lãm Nguyệt dần dần nhíu c.h.ặ.t, trơ mắt bóng đen từ từ lột xác thành dáng vẻ của Tiêu Cảnh Diệu.

 

“Thật sự là Tiêu tướng quân!”

 

“Đây là ý gì!”

 

Mọi kinh nghi bất định, còn tưởng rằng là quỷ kế của tà vật , cố ý biến thành bộ dáng Tiêu Cảnh Diệu, quấy nhiễu tâm trí Lãm Nguyệt.

 

mà, chỉ Lãm Nguyệt lai lịch chân chính của khối m.á.u thịt , nó chỉ là biến trở về dáng vẻ chỉnh ban đầu của mà thôi...

 

Mặc dù như thế, Lãm Nguyệt cũng sẽ coi nó là Tiêu Cảnh Diệu.

 

Đôi mắt Tiêu Cảnh Diệu đen thẫm, tuy lạnh nhưng sạch sẽ, mắt tuy rằng lớn lên giống hệt Tiêu Cảnh Diệu, nhưng đôi mắt nó phiếm hồng, đó là ác niệm đang tác quai tác quái!

 

Hơn nữa lúc đây, cái “Tiêu Cảnh Diệu” khi về phía nàng, mặt chỉ âm lãnh và sát ý.

 

Lãm Nguyệt bất động thanh sắc thoáng qua quỷ khí nơi xa, quyết định dùng chữ "kéo".

 

Nàng tự tin thể kéo chân phân đến khi Tiêu Cảnh Diệu xử lý xong Mộ Viễn Sơn.

 

Nghĩ đến đây, tay nàng lật một cái, ngược thu hồi Yêu Hoa Kiếm.

 

Mọi đến đây, tức khắc vẻ mặt nghi hoặc.

 

T.ử Nguyệt thu kiếm ? Chẳng lẽ nàng thật sự trúng gian kế của tà vật , coi nó thành Tiêu Cảnh Diệu?

 

Có tu sĩ đổi cái về Lãm Nguyệt nhất thời nhịn , cao giọng nhắc nhở : “T.ử Nguyệt, ngươi tỉnh táo một chút! Đó là tà vật a!”

 

Lúc ai so đo vì giúp yêu nữ T.ử Nguyệt, bởi vì mắt xem , uy h.i.ế.p của tà vật rõ ràng lớn hơn!

 

Lãm Nguyệt chút kinh dị đầu về phía âm thanh phát , nàng ngờ tại Thần Giới hiện giờ, ngoại trừ bằng hữu của nàng, còn sẽ quan tâm đến an nguy của nàng.

 

Nghĩ đến đây, Lãm Nguyệt mỉm với nọ, coi như lời cảm tạ đối với sự nhắc nhở hảo tâm của .

 

Ai ngờ nọ thấy nụ của Lãm Nguyệt, thế mà mặt đỏ lên, vội vàng đầu chỗ khác.

 

Lãm Nguyệt cũng so đo, nàng đầu , quanh tràn khí tức lẫm liệt.

 

Khoảnh khắc tiếp theo, mái tóc đen của nàng từ chân tóc bắt đầu chậm rãi biến nhạt, lôi tức dấy lên một trận gió, ngọn tóc đang bay múa cũng biến thành màu tím kim.

 

Gần như cùng lúc đó, đôi mắt trong veo vô cùng của Lãm Nguyệt cũng biến thành màu ám kim thánh khiết.

 

Mọi đến đây, khỏi hô hấp ngưng .

 

Cho dù bọn họ sớm , đây mới là bộ dáng thật sự của T.ử Nguyệt, nhưng khi tận mắt thấy, vẫn khỏi cảm thán một câu, tạo vật chủ quả nhiên là thiên vị T.ử Nguyệt nhiều a.

 

Lãm Nguyệt nâng mắt về phía “Tiêu Cảnh Diệu”, tay nàng vung lên, t.ử điện từ trời uốn lượn giáng xuống, ngay trong tay nàng ngưng thành một cây lôi roi.

 

Tiểu thú tự trèo lên vai Lãm Nguyệt, nó ngoan ngoãn bò ở đó, dám ảnh hưởng Lãm Nguyệt mảy may.

 

“Tiêu Cảnh Diệu” bước chân ngừng, nơi qua, chân đều lưu từng cái dấu chân m.á.u.

 

Nó vẫn luôn bám Mộ Viễn Sơn, đều từng thấy bộ diện mạo của nó, lúc thấy nó một ở nơi đó, ác niệm tản mát , thế mà gấp trăm Mộ Viễn Sơn chỉ!

 

“Ngươi nên biến thành dáng vẻ của .”

 

Lãm Nguyệt lạnh lùng mở miệng, lôi roi đột nhiên quất , thế mà lao thẳng đến cổ nó.

 

Đùng đoàng ——

 

Mọi trừng lớn đôi mắt, chỉ thấy tà vật vươn tay , thế mà vững vàng tiếp công kích của Lãm Nguyệt.

 

Bất quá, sấm sét rốt cuộc là khắc tinh của âm tà, khi tà vật tiếp lôi roi, tay ngừng t.ử điện hòa tan, nhưng bốn phương tám hướng ngừng quỷ khí chống đỡ nó khôi phục.

 

Lãm Nguyệt thấy thế sắc mặt đổi, một kích bất quá là thăm dò, nếu ngay cả cái nó cũng tiếp , tiếp theo cũng cần đ.á.n.h nữa.

 

Dứt khoát, cứ để nó nếm thử mùi vị sấm sét thể !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/do-de-hu-hong-muon-bat-kinh-voi-ta/chuong-889-la-nang-dung-khong.html.]

Lòng bàn tay Lãm Nguyệt chợt siết c.h.ặ.t, nàng tức khắc t.ử quang đại thịnh, ngay đó liền lôi mang theo lôi roi dũng mãnh lao trong thể tà vật.

 

Khoảnh khắc đó, tà vật run lên, màu đỏ như m.á.u nồng đậm từ trong cơ thể nó b.ắ.n , hóa thành vô xúc tu màu đỏ.

 

Lãm Nguyệt định thần , đó thế mà là ác niệm thực chất hóa, thường dù chỉ dính một phần vạn, đều nguy cơ tẩu hỏa nhập ma, mà trong thể nho nhỏ , thế mà giấu nhiều như !

 

Nghĩ đến những ác niệm đều là do tinh khí của vô nữ t.ử c.h.ế.t t.h.ả.m chồng chất lên, trong lòng Lãm Nguyệt tức khắc cảm thấy chán ghét tột cùng.

 

Nghĩ đến đây, nàng đột nhiên quát khẽ một tiếng: “Lôi lạc!”

 

Đùng đùng đoàng đoàng ——

 

lôi vân tụ đỉnh đầu Lãm Nguyệt, theo lệnh của Lãm Nguyệt, t.ử điện cuồn cuộn giáng xuống, đem ảnh nàng và tà vật bao trùm.

 

T.ử quang ch.ói mắt, mùi tanh tưởi quanh quẩn nơi ch.óp mũi rốt cuộc xua tan.

 

Trong lòng Lãm Nguyệt đang suy tính dùng biện pháp gì vây khốn tà vật , bỗng nhiên một cái xúc tu màu đỏ như m.á.u giống như linh xà xuyên qua lôi lạc, lập tức dò tới bên chân Lãm Nguyệt.

 

Lông mày Lãm Nguyệt nhíu , vung Yêu Hoa Kiếm c.h.é.m đứt xúc tu, ngờ khoảnh khắc tiếp theo, phía thế mà vươn một bàn tay m.á.u khổng lồ, đem Lãm Nguyệt trực tiếp bao bọc trong lòng bàn tay!

 

“Chi!”

 

Tiểu thú kinh hoảng nhảy dựng lên, nó há mồm, Lãm Nguyệt vẻ mặt bình tĩnh bịt miệng nó .

 

“Đừng hoảng hốt, để xem, nó rốt cuộc giở trò gì.”

 

Nàng sớm phát hiện tà vật đang chơi trò dương đông kích tây, nàng đột nhiên tò mò, tà vật rốt cuộc là đang chịu sự khống chế của Mộ Viễn Sơn, ý thức tự chủ.

 

Rất nhanh, trong thế giới đỏ như m.á.u , tà vật chủ động xuất hiện Lãm Nguyệt.

 

Tiểu thú nhe răng trợn mắt chằm chằm nó, Lãm Nguyệt lộ vẻ tìm tòi nghiên cứu.

 

Tà vật vẫn lộ hung tướng, nó từng bước một tới gần Lãm Nguyệt, thế mà thẳng đến vị trí chỉ cách Lãm Nguyệt một cánh tay.

 

“Chi chi chi!” Tiểu thú gần như xù lông.

 

Lãm Nguyệt động đậy, bởi vì nàng kinh dị phát hiện, trong mắt tà vật thế mà xuất hiện cảm xúc khác, giống như... mờ mịt.

 

Tà vật chậm rãi nâng tay lên, Lãm Nguyệt theo bản năng tránh , nhưng nó nhanh hơn một bước, lòng bàn tay lập tức dán lên mặt Lãm Nguyệt.

 

Động tác của nó nhanh ch.óng, hạ tay cực nhẹ, một mùi m.á.u tươi hỗn tạp khí tức băng lãnh chui khoang mũi Lãm Nguyệt.

 

Lãm Nguyệt cho rằng, nếu tà vật mạng của nàng, lúc chính là thời cơ nhất của nó.

 

Lãm Nguyệt lấy mồi, cứ như nhúc nhích ở nơi đó, gan cực lớn, kiên nhẫn mười phần.

 

Bất quá, nàng tính toán trong lòng, chỉ cần tà vật động thủ, nàng vô luận như thế nào cũng c.h.ặ.t bỏ một bàn tay của nó!

 

Làm Lãm Nguyệt ngờ tới chính là, nàng đợi hồi lâu, tà vật đều ý tứ động thủ.

 

Lãm Nguyệt nhịn nâng mắt nó, lúc bắt vẻ giãy giụa khác thường mặt nó.

 

Dung mạo của nó vặn vẹo, ác niệm nồng đậm quấn quanh lưng nó, giống như đang thúc giục nó hành động.

 

“Ngươi đang đợi cái gì?”

 

Lãm Nguyệt rốt cuộc mở miệng, thanh âm thanh thanh lãnh lãnh, tà vật mắt chợt chấn động.

 

Nó đột nhiên ngẩng đầu, ác niệm trong nháy mắt thu liễm.

 

Ngay đó, bàn tay nó dán bên má Lãm Nguyệt từ cứng rắn trở nên mềm mại, chậm rãi cả lòng bàn tay đều bao phủ lên.

 

Lông mày Lãm Nguyệt nhíu , lòng bàn tay tà vật lạnh băng như sắt, gần như nàng đau nhói.

 

Nghĩ đến đây, Lãm Nguyệt nâng tay trái lên, rốt cuộc quyết định kết thúc cuộc thăm dò .

 

bỗng nhiên, thanh âm khàn khàn vô cùng từ yết hầu tà vật truyền .

 

“Là... là nàng, đúng ...”

 

 

Loading...